Con Dâu Của Nhà Giàu

Nhìn Đến Nổi Ngẩn Người


trước sau

Advertisement
Liền nhìn thấy Cố Tuyết Trinh đang treo quần áo đã thành phẩm lên trên móc rồi đang kiểm tra coi có chỗ nào không đúng không, không ngờ chạm phải Phong Diệp Chương vừa đi ra, cả người của cô đều ngây ngốc.

Chỉ nhìn thấy cái áo choàng tắm rộng rãi treo ở trên người của Phong Diệp Chương, phần cuối lại hơi mở ra, lộ ra một phần cơ bắp căng đầy, nhìn thấy mà hai gò má của Cố Tuyết Trinh ửng đỏ.

Nhưng mà Phong Diệp Chương lại không phát giác ra cái gì mà đi đến gần, tinh tế đánh giá bộ quần áo, chỉ cảm thấy thủ công ở phía trên sau khi hoàn thành rồi thì cực kỳ tinh xảo.

Những chi tiết phong cách cổ xưa được kết hợp với những chi tiết đang thịnh hành, do đó cả bộ quần áo có một nét đẹp khác lạ, nhìn thấy cảnh đẹp ý vui.

“Em nghĩ như thế nào mà lại thiết kế một tác phẩm như thế này?”

Anh nhịn không được mà nghiêng đầu hỏi cô.

Cố Tuyết Trinh nghe anh nói như vậy, hốt hoảng hoàn hồn lại, trong mắt đầy vẻ ảo não.

Cô vậy mà lại nhìn người đàn ông này đến nổi ngẩn người.

“À, em nghĩ đến những năm gần đây vẫn luôn phổ biến trang phục cổ truyền, ở trên đường cũng có không ít người trực tiếp mặc cổ trang đi ra ngoài, cảm thấy nên tiếp thu xu hướng thịnh hành không thể thiếu phương diện này, cho nên cứ thiết kế một bộ như vậy thôi.”

Cô che giấu lo lắng ở trong mắt của mình, cố gắng để cho giọng nói của mình nghe như bình thường.

Cũng không biết là có phải bởi vì đang nói chuyện công việc không, cô nói càng nhiều thì sự bối rối ở trong lòng cô dần dần mất đi, chậm rãi nói đến những yếu tố được phổ biến hiện nay.

“Mà em cảm thấy ở trong nước của chúng ta có rất nhiều thủ công để chế tạo quần áo của những bậc thầy ngày xưa, có thể nói đây là một loại kế thừa văn hóa, nó được lưu truyền lại từ các bậc thầy của nhiều thế hệ, như vậy thì văn hóa thủ công nên giữ lại sẽ không bị mai một. Cho dù là tạo ra quần áo truyền thống của chúng ta hay là phương Tây, nó gần như có thể kết hợp lại với nhau.”

Còn có một câu mà cô không nói ra, lúc trước bởi vì ý nghĩ này, cô thậm chí còn đặc biệt đi học rất nhiều loại hình.

Phong Diệp Chương nghe nói đến đạo lý rõ ràng, chợt phát hiện lúc mà người phụ nữ này nghiêm túc thì rất có sức quyến rũ.

Xem ra là quả nhiên không nên tin những lời đồn kia.

Ít nhất thì không thể tin hoàn toàn!

Anh suy nghĩ, như cười mà không phải cười nhìn Cố Tuyết Trinh một chút.

Cố Tuyết Trinh cảm nhận được ánh mắt của anh, nhất thời có chút
Advertisement
không được tự nhiên.

Cô tưởng rằng cô nói đến nỗi quên mình, đã khiến Phong Diệp Chương dấy lên sự nghi ngờ, vội vàng che giấu lại mà nói: “Thật xin lỗi, đã lâu rồi không nói chuyện này với ai cả, lôi kéo anh lâu như vậy.”

Phong Diệp Chương cười nhạt không nói.

Cố Tuyết Trinh chột dạ cho nên cũng không biết nên nói cái gì, thấy tóc của anh vẫn còn ướt, nói lảng sang chuyện khác: “Cái đó, tóc của anh vẫn còn đang ướt kìa, hay là đi sấy khô đi, nếu không thì sẽ dễ cảm lạnh.”

Phong Diệp Chương nghe vậy, lại nhìn cô chăm chú một hồi, cười nói: “Đến giúp tôi đi.”

Cố Tuyết Trinh sửng sốt, không hiểu cái gì mà hỏi: “Giúp anh cái gì chứ?”

Phong Diệp Chương trực tiếp ngồi xuống đầu giường, cười nói: “Đương nhiên là sấy tóc rồi.”

Cố Tuyết Trinh thấy như vậy, chần chờ một chút, cuối cùng vẫn tìm máy sấy tóc mà sấy cho anh.

Âm thanh “vù vù” vang lên trong phòng, Phong Diệp Chương nhắm mắt hưởng thụ sự phục vụ của Cố Tuyết Trinh.

Anh phát hiện động tác của người phụ nữ này rất dịu dàng, đặc biệt là ở trong phòng, quả thực khiến cho anh nhìn thấy được có rất nhiều chỗ không giống nhau, thậm chí có thể nói là ngay cả cách làm việc so với những gì mà anh điều tra được cũng hoàn toàn giống như là hai người.

Chờ đã, anh đang suy nghĩ cái gì vậy chứ?

Phong Diệp Chương bị suy nghĩ này đột nhiên ùa tới khiến cho giật mình, anh không biết là tại sao mình lại có những suy nghĩ hoang đường như vậy.

Anh liền nhanh chóng ném những suy nghĩ ở trong đầu ra, ánh mắt nhìn về phía người ở trước mặt.

Vợ của anh, từ đầu đến cuối chính là người ở trước mắt.

Trên người cô mang theo một hương thơm nhàn nhạt, cô có một sức hấp dẫn khó tả đối với anh, có sự hấp dẫn khó nói nên lời.

Chỉ thấy hầu kết của anh nhấp nhô, thừa dịp ngón tay của Cố Tuyết Trinh đang lướt qua đỉnh đầu của anh vô tình xoa đến tai của mình, một tay kéo cô vào trong ngực của mình.

Chỉ nhìn thấy Cố Tuyết Trinh thét lên một tiếng bất ngờ, đôi môi đỏ liền bị ngăn lại.

Bốn cánh môi kề nhau, công thành đoạt đất.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện