Con Dâu Của Nhà Giàu

Đừng Đụng Vào Tôi


trước sau

Advertisement
Lục Kim Yến nhìn Phong Diệp Chương không còn để ý đến mình nữa thì vô cùng không cam tâm, nhưng cũng không biết làm sao nữa.

“Vậy em về nha anh Diệp Chương.”

Cô ta cố ý nói thật chậm, Phong Diệp Chương căn bản không có quan tâm, hết cách, cô ta chỉ có thể quay người rời đi.

Ai ngờ, cô ta vừa đi tới đầu cầu thang thì nghe thấy Cố Tuyết Trinh đang nói chuyện ở dưới lầu.

Chỉ thấy cô ta đột nhiên ngừng bước chân lại, không biết là lại có tâm tư gì, cố ý làm quần áo trên người lộn xộn, cúc áo cũng bị rơi một hột, trong nháy mắt, khuôn ngực trắng nõn thoát ẩn thoát hiện.

Mà cô ta vẫn còn chưa hài lòng, lại véo lên

cổ ra một dấu màu đỏ, nhìn thoáng một cái, rất giống với dấu hôn, lúc này mới hài lòng mà tiếp tục xuống lầu.

Cố Tuyết Trinh căn bản là không biết Lục Kim Yến đã đến, cô chẳng qua chỉ là xuống lầu uống nước, vì vậy mà khi nhìn thấy cô ta đi từ trên lầu xuống đã sững sờ.

Lại nhìn một cái, quần áo người phụ nữ này lộn xộn, bàn tay còn che che phần ngực, trong mắt đầy ngại ngùng, nhất thời cảm thấy cạn lời.

Cô nhướng mày nhìn Lục Kim Yến, cũng không biết muộn như thế này rồi mà người phụ nữ này còn tới đây làm gì nữa.

Là cáo trạng? Hay là để câu dẫn Phong Diệp Chương?

Lục Kim Yến cũng nhìn thấy tầm mắt của Cố Tuyết Trinh.

Cô ta không hề né tránh, mà còn nhìn lại

đầy khiêu khích, hơn nữa còn cố tình hay vô ý gì đó mà để lộ vết đỏ trên cổ.

Cố Tuyết Trinh vốn không định để ý tới, lúc này nhìn thấy dấu vết này, không khỏi sửng sốt.

Chỉ thấy mi tâm cô khẽ nhíu lại, trong lòng âm thầm chặc lưỡi.

Thật đúng là đến đây câu dẫn Phong Diệp Chương a….hơn nữa còn trắng trợn táo bạo như vậy nữa!

Tuy giờ này người làm trong nhà đã bớt đi một nửa rồi, nhưng vẫn còn không ít người.

Nếu như để cô ta ra ngoài thế này, ngày mai nói không chừng lại bị truyền ra chuyện gì đó.

Bỗng chốc, trong ánh mắt cô loé qua một tia sắc bén.

Cô tuyệt đối không thể để Lục Kim Yến làm hỏng chuyện.

Nghĩ như vậy xong, cô lập tức đặt ly nước trong tay xuống, tiến lên trước túm lấy Lục Kim Yến đang định rời khỏi.

“Cố Tuyết Trinh, cô muốn làm gì?”

Lục Kim Yến giống như là bị hành động của cô làm giật mình, lập tức phản kháng quát mắng.

Cố Tuyết Trinh nhìn sự căng thẳng trên gương mặt cô ta, cười nói: “Cô Lục nửa đêm nửa hôm ăn mặc không đàng hoàng mà đi ra khỏi chỗ của tôi, không phải chuyện gì hay lắm a, người ta tưởng tôi ăn hiếp cô thì sao, cho nền…để tôi chỉnh sửa lại quần áo cho cô nha.”

Cô nói xong, liền đích thân ra tay chỉnh sửa lại quần áo đã bị Lục Kim Yến cố ý kéo xộc xệch lại.

Lục Kim Yến bị hành động của cô làm ngây người.

Cô ta có làm sao cũng không thể ngờ rằng Cố Tuyết Trinh lại hành động bất thường như vậy.

Mãi đến khi Cố Tuyết Trinh chỉnh sửa đến cổ áo, cô ta mới hồi thần, giống như là bị kinh ngạc mà hoảng hốt đẩy cô ra.

“Đừng đụng vào tôi!”

Cô ta kéo lấy cổ áo, muốn che đi vết tích trên cổ.

Bởi vì ở khoảng cách này, rất dễ bại lộ ra manh mối của vết tích đó.

Nhưng chỉ trong một thoáng, Cố Tuyết Trinh đã nhìn ra dấu vết trên cổ cô ta là sao rồi.

Dấu hôn…trên người cô có dấu vết do Phong Diệp Chương hôn mà ra.

Bộ dạng đó, không phải là bộ dạng mà Lục Kim Yến mới vừa lộ ra khi nãy.

Đôi mắt Cố Tuyết Trinh đảo một cái, lập

tức hiểu ra là chuyện thế nào rồi, không khỏi mà cười lên.

“Cô cười cái gì?”

Lục Kim Yến nhìn thấy nụ cười trên mặt

của cô, trong lòng dấy lên một sự bất an, cố gắng bình tĩnh mà chất vấn.

“Tôi cười là vì để dây dưa quan hệ với Phong Diệp Chương mà cô thật sự đã hao tổn tâm tư quá rồi, cái cách vụng về này mà cô cũng nghĩ ra cho được.”

Cố Tuyết Trinh không khách sáo mà đáp.

Lục Kim Yến nghe xong thì biết kế hoạch của mình đã bị nhìn thấu rồi, khuôn mặt trắng xanh xen kẽ, sau đó thì trực tiếp đen lại.

Cố Tuyết Trinh giả vờ như không nhìn thấy, tiếp tục nói: “Thành thật mà nói, nếu cô trực tiếp hạ thuốc để áp đảo Phong Diệp Chương thì không phải là càng có hiệu quả

hơn là cô dùng móng tay để véo ra sao, thậm chí tôi còn có thể nói một câu khâm phục cô, cô làm vậy, không đau sao?”

Lục Kim Yến nghe xong lời này, chỉ cảm thấy mặt mũi của mình đã bị người phụ nữ này vứt xuống đất giãm đạp rồi.

“Im miệng!”

Cô ta thẹn quá hoá giận mà quát, thậm chí còn làm ra vẻ muốn đánh người nữa.

Cũng may Cố Tuyết Trinh đã có phòng bị, phản ứng cực nhanh mà nhấc tay chặn lại, thuận thế túm lấy cổ tay cô ta.

Lục Kim Yến thấy một đòn không thành, đôi mắt lập loè một cái, định ngã người về
Advertisement
Sau.

Cố Tuyết Trinh phát giác ra suy nghĩ của cô ta, lập tức dùng sức kéo cô ta về phía trước, mới ngăn được Lục Kim Yến ngã xuống.

“Sao, chắc không phải là muốn bày ra vở kịch mình ngã xuống đập vào góc bàn đó chứ? Quên mất nói với cô, kể từ sau chuyện lần trước, tôi đã kêu người đặt camera giám sát ở khắp nơi rồi.

Cô mỉa mai mà nhìn Lục Kim Yến.

Lục Kim Yến bị thái độ của cô làm tức đến toàn thân run lên.

Cô ta biết những chuyện khác sẽ nói không lại Cố Tuyết Trinh, liền dùng chuyện mà Cố Tuyết Trinh để ý nhất để làm cô nghẹn họng.

“Cố Tuyết Trinh, cô thật sự tưởng rằng anh Diệp Chương bảo vệ cô khắp nơi là vì thích cô sao? Cô ở trong mắt anh ấy chẳng qua chỉ là một công cụ sinh con thôi, tôi nói cho cô biết, cho dù tôi có chết cũng tuyệt đối không để cho cô thành công đâu.”

Cô ta nói xong thì dùng sức rút tay lại từ tay của Cố Tuyết Trinh, vứt lại một câu khiêu

khích rồi trực tiếp rời khỏi.

“Vị trí mợ chủ nhà họ Phong này căn bản không thuộc về cô, là cô tu hú chiếm tổ thôi, sớm muộn có một ngày, tôi sẽ giành lại, còn cô cũng sẽ phải trả cái giá mà cô phải trả!”

Cố Tuyết Trinh nhìn bóng lưng rời đi của cô ta, nghĩ đến ánh mắt khát máu của cô ta khi nãy, bất giác rùng mình một cái.

Cô có thể nhìn ra, Lục Kim Yến này đã hận cô đến cực điểm.

Nhất thời cô cảm thấy đau đầu không ngớt, toàn thân tràn đầy một sự mệt mỏi.

Cô mới tới có mấy ngày mà đã đấu trí đấu dũng đến mức này rồi.

Nhà họ Phong này có quá nhiều người không thuận mắt với cô, cho dù cô không dễ bị bắt nạt đi nữa thì sau này chỉ e là sẽ bị thiệt thòi.

Dù sao hai tay cũng khó mà địch với bốn

tay.

Nghĩ đến mấy cái này, cô khó chịu mà nắn nắn mi tâm, đè nén cảm xúc đang cuồn cuộn trong lòng, mím môi đi lên lầu.

Phong Diệp Chương nhìn thấy Cố Tuyết Trinh từ dưới lầu đi lên thì có chút kinh ngạc.

Anh vốn không biết chuyện xảy ra ở dưới lầu, giờ này cô đã nên nằm trên giường nghỉ ngơi rồi mới phải.

Cũng vì vậy mà anh nhíu mày hỏi: “Sao muộn như vậy rồi mà còn chưa nghỉ ngơi nữa?”

Cố Tuyết Trinh đột nhiên nghe thấy thanh âm của anh, giật bắn mình.

“Sao anh lại ở đây?”

Cô theo bản năng mà hỏi, trong mắt có sự bất an.

Cũng không biết người đàn ông này có biết chuyện ở dưới lầu khi nãy không nữa.

Phong Diệp Chương không có để lỡ qua manh mối trong mắt cô, ánh mắt trở nên âm u, sắc mặt cũng trầm xuống.

Anh nhầm tưởng rằng biểu hiện chột dạ của Cố Tuyết Trinh là do lại lén sau lưng anh làm chuyện gì đó rồi, lạnh giọng nói: “Lời này hình như là vừa nãy tôi mới hỏi em.”

Cố Tuyết Trinh nhận ra sự không vui trong ngữ khí của anh, vội vàng nói: “Lúc nãy em có hơi khát nước nên xuống lầu rót nước uống, đúng lúc gặp phải Lục Kim Yến, nên nói với cô ta vài câu.”

Câu cuối cùng, cô mang theo sự dò hỏi mà nói ra, muốn xem thử Phong Diệp Chương sẽ có thái độ gì.

Thế nhưng Phong Diệp Chương không có biểu cảm gì cả.

Ánh mắt anh thâm trầm mà nhìn Cố Tuyết Trinh, nghĩ đến thời gian Lục Kim Yến rời khỏi, rất trùng khớp, lúc này mới làm dịu sắc

mặt lại, gật đầu nói: “Như vậy sao, vậy về phòng nghỉ ngơi đi, thời gian không còn sớm nữa.”

Cố Tuyết Trinh thấy anh không có truy hỏi, nội tâm không khỏi thở phào, đoán là anh không có biết chuyện vừa nãy, lúc này mới gật đầu theo anh về phòng.

Hai người bình yên vô sự mà nằm lên giường, một đêm ngủ ngon.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện