Con Dâu Của Nhà Giàu

Tuyệt Đối Không Thể Bỏ Qua Cho Cô


trước sau

Advertisement
Cố Tuyết Trinh vốn không muốn quá phô trương, càng không muốn người trong công ty biết thân phận của cô để tránh sinh chuyện.

“Cảm ơn đã nhắc, tôi suýt thì quên chuyện này, tôi cũng không hi vọng có người biết chúng ta quen nhau.”

Cô nở nụ cười qua loa đáp lại, thái độ hờ hững không quan tâm đáp lại của cô làm Phong Diệp Chương cảm thấy không vui nhưng đã nhanh chóng bị anh kiềm chế lại.

“Mong là em nhớ những lời hôm nay.”

Dứt lời, anh cũng không quản Cố Tuyết Trinh nữa mà lập tức đi đến cửa lớn.

Cố Tuyết Trinh thấy thế liền đi theo.

Hai người ra khỏi nhà hàng rồi liền ngồi xe

đến công ty.

Nhấn hiệu của công ty mới thành lập tên là Unique.

Tọa lạc ở con phố thương mại sầm uất phồn hoa của Kinh Đô, là một trong những kiến trúc mang tính biểu tượng ở Kinh Đô.

Ngoài bãi đỗ xe ở tầng 1, tất cả bên trên đều là văn phòng làm việc.

Mà công ty làm việc ở tầng 15, diện tích vô cùng lớn.

Cố Tuyết Trinh nhớ được do lúc Phong Diệp Chương đọc địa chỉ cho tài xế.

Thấy đến nơi, cô liền bảo tài xế dừng xe lại.

“Cảm phiền dừng ở giao lộ.”

Tài xế nghe vậy theo bản năng nhìn về phía Phong Diệp Chương.

Phong Diệp Chương tất nhiên hiểu được

dụng ý vì sao Cố Tuyết Trinh lại làm như vậy, nhưng không phản ứng gì.

“Làm theo cô ấy nói.”

Tài xế nhận lệnh bèn dừng lại thả Cố Tuyết Trinh ở giao lộ.

Cố Tuyết Trinh vừa xuống xe, đang định nói cảm ơn với Phong Diệp Chương, lại không ngờ chiếc xe trước mắt trực tiếp bỏ đi trước mặt cô.

Cô nhìn chiếc xe đi xa, chỉ đành nuốt lại lời trong miệng, đi về phía công ty mới.

Tòa nhà sừng sững dựng thẳng lên trời xanh.

Nhìn từ trên xuống, cả tòa nhà được bao phủ bởi kính cường lực màu xanh ngọc, phản chiếu một lớp ánh sáng vàng dưới ánh nắng mặt trời.

Cố Tuyết Trinh ngửa cổ lên nhìn đến đau mới thu mắt lại.

Cô nhìn cửa lớn cách đó không xa, chỉnh lại làn váy lộn xộn mới hít một hơi thật sâu đi vào.

Lúc vào công ty, trước tiên cô đến phòng nhân sự báo cáo, sau đó lấy thẻ công tác, dưới sự hướng dẫn của nhân viên đi đến phòng thiết kế.

Bộ phận thiết kế luôn là trung tâm của công ty thời trang, cũng bởi thế mà nó chiếm diện tích lớn nhất ở công ty và cũng là bộ phận có nhiều người nhất.

Ngay cả khi công ty mới thành lập cũng không thể thiếu bộ phận thiết kế.

Cố Tuyết Trinh sau khi vào bộ phận thiết kế âm thầm đánh giá xung quanh.

Thậm chí trong đám người còn phát hiện hai người quen…Hứa Tổ Nhi và Mộ Thùy Phương.

Hai bậc thầy thiết kế mới vừa đoạt giải

thưởng lớn ở nước ngoài không ngờ lại bị Phong Diệp Chương đào đến công ty.

Về những người khác, phần lớn là người lạ, nghĩ chắc là người mới trong ngành.

Cô nghĩ rồi liền chuyển mắt đi, nhìn sang nơi khác.

Lại không ngờ nhìn thấy Lục Kim Yến.

Thấy Lục Kim Yến đang đứng bên cạnh Hứa Tổ Nhi và Mộ Thùy Phương, ba người cười nói, dường như rất quen thuộc.

Cũng không biết có phải Lục Kim Yến phát hiện ra không, cô ta nghiêng đầu một cái liền thấy Cố Tuyết Trinh chậm rãi đi đến, trong nháy mắt sắc mặt trầm xuống.

Nhân viên công tác không nhận thấy sự bất thường của cô ta, thấy cô ta thì liền dẫn Cố Tuyết Trinh đến trước mặt cô ta rồi.

“Tuyết Trâm, đây là trợ lý Lục- trợ lý của tổng giám đốc, có điều vì bộ phận thiết kế

không có tổng giám. Tổng giám đốc để cô ấy tạm thời làm tổng giám đại diện, sau này có thể coi là cấp trên của cô.”Nhân viên giới thiệu cho Cố Tuyết Trinh nhưng lại làm Cố Tuyết Trinh bất an nhíu mày.

Lục Kim Yến thành cấp trên của cô, địch ý của cô ta với mình, chỉ sợ tương lai làm việc sẽ không bình yên.

Mà sự thật cũng đúng như cô nghĩ. Sau khi nhân viên giới thiệu đơn giản xong, họ giao Cố Tuyết Trinh cho Lục Kim

Yến sắp xếp.

Lục Kim Yến đợi người rời đi rồi, hai mắt vô cùng đắc ý nhìn Cố Tuyết Trinh.

“Hoan nghênh cô vào.”

Cô ta nói xong, khóe miệng khẽ cong, tiến lên ôm Cố Tuyết Trinh.

“Cố Tuyết Trâm, vào tay tôi, tốt nhất sau

này cô thu lại cái tính của mình, ở đây không phải nhà, đừng để tôi nắm được nhược điểm, nếu không tôi tuyệt đối không bỏ qua cho cô.”

Cô ta ghé vào tai Cố Tuyết Trinh, dùng giọng nói mà chỉ hai người
Advertisement
nghe được lạnh lùng uy hiếp.

Cố Tuyết Trinh nghe vậy, liếc mắt nhìn cô ta một cái, dùng giọng nói giống vậy để đáp trả: “Yên tâm, tôi sẽ cố gắng không có nhược điểm cho cô nắm được.”

Nói xong cô chủ động rời khỏi cái ôm, cười như không cười nhìn Lục Kim Yến.

Lục Kim Yến bị thái độ này của cô làm cho tức giận không thôi.

Nhưng vì còn người khác bên cạnh, cô ta chỉ có thể miễn cưỡng kiềm chế sự tức giận trong lòng.

Mà cuộc tranh phong trong yên lặng của

họ không ai phát hiện.

Thấy Cố Tuyết Trinh mới tới, có người hướng ngoại chủ động đến nói chuyện.

Cố Tuyết Trinh cũng không để ý Lục Kim Yến nữa mà nói chuyện với đồng nghiệp mới, tìm hiểu tình hình công ty.

Sau một hồi thì mọi người cũng quen dần, Lục Kim Yến cũng không ngờ tới chuyện này.

Cô ta nhìn Cố Tuyết Trinh đang nói cười, hận không thể xé nát khuôn mặt kia ra.

Cũng may cô ta nhịn xuống, bất chợt vỗ tay nói: “Mất không ít thời gian rồi, mọi người có phải nên quay lại làm việc rồi không?”

Khi cô ta vừa nói ra, mọi người mới nghĩ đến công việc trên tay mình, nhất thời giải tán, chỉ còn Cố Tuyết Trinh vẫn đứng ở chỗ cũ.

Tổng giám đại diện, xin hỏi phòng làm việc của tôi ở đâu?” Cô nhìn Lục Kim Yến nhíu mày hỏi.

Lục Kim Yến nghe vậy khóe miệng cong lên xấu xa, lập tức chỉ vào một góc nói: “Vậy cô làm việc ở kia đi, chỗ khác đều đã có người rồi, đợi có chỗ tôi sẽ điều chỉnh lại cho cô.”

Cố Tuyết Trinh nghe vậy bèn nhìn theo hướng cô ta chỉ.

Liền thấy chỗ đó nằm trong một góc nhỏ gần tủ đựng thức ăn, không gian rất nhỏ, chỉ có thể đặt một cái bàn và một cái ghế, người ngồi vào đó sẽ thành chật.

Chưa kể ánh sáng ở nơi đó không được tốt lắm, nhất là đối với dân thiết kế như họ, nếu ánh sáng không tốt rất dễ mắc lỗi thiết kế.

Nhìn đến đây, Cố Tuyết Trinh không khỏi

nheo mắt lại.

Cô biết đây là Lục Kim Yến cố ý gây khó dễ, có điều không định tranh cãi với cô ta vào ngày đầu tiên đến công ty.

Cùng lắm thì mai cô mang một chiếc đèn đến.

Nghĩ nghĩ, cô chẳng nói gì, cầm theo túi xách đi về hướng góc.

Lục Kim Yến nhìn bóng lưng cô rời đi, trong mắt hiện lên kinh ngạc.

“Người phụ nữ này đổi tính từ lúc nào vậy?”

Có thể nói, động tác của Cố Tuyết Trinh nằm ngoài dự đoán của cô.

Cô ta nghĩ với tính khí của Cố Tuyết Trâm, lúc này chắc hẳn sẽ lập tức phản kháng, thậm chí cãi nhau với cô.

Lại không ngờ người phụ nữ này cứ im lặng chấp nhận như vậy.

Vốn cô ta còn tính, nếu người phụ nữ này ẩmï, cô sẽ lấy cớ không thuận theo quản lý mà đuổi ra khỏi công ty.

Nhưng giờ đáng tiếc rồi.

Cô ta đột nhiên thay đổi suy nghĩ và vẻ mặt tức giận trước đó, khóe miệng cong lên nụ cười lạnh.

Nếu người phụ nữ này quyết tâm ở lại công ty, mà cô ta lại là cấp trên, thì không phải là cho cô ta cơ hội trị con tiện nhân này ư.

Nghĩ đến đây, liếc nhìn Cố Tuyết Trinh một cái xấu xa rồi xoay người bỏ đi.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện