Con Dâu Của Nhà Giàu

Vì Sao Lại Bảo Vệ Cô Như Vậy


trước sau

Advertisement
Cố Tuyết Trinh nghe xong thì liền đoán được lý do vì sao anh trở về.

Chắc hẳn là sau khi Lục Kim Yến rời khỏi đây đã chạy tới mách bà Phong, còn bà Phong ngại chuyện lần trước nên mới gọi anh về xử lý.

Cô nhìn anh, bình tĩnh nói: “Mẹ nói với anh thế nào?”

“Mẹ nói em đánh Lục Kim Yến.” Phong Diệp Chương trầm giọng đáp lại.

Cố Tuyết Trinh nghe được thì bật cười nhìn anh.

“Anh tin không?”

Phong Diệp Chương thấy thế thì cau mày lại.

“Tôi cần biết sự thật.”

Anh nói rồi lạnh lùng nhìn Cố Tuyết Trinh, điều này làm cho cô vô cùng sửng sốt.

Cô vốn tưởng rằng sau khi anh nghe bà Phong tố cáo thì sẽ tới hỏi tội cô, trong lòng dâng lên cảm giác khác thường nhưng cô nhanh chóng lờ đi.

“Sự thật chính là Lục Kim Yến muốn đánh em, nên em dùng tay đỡ, ai ngờ lại khiến cô ta bị ngã bị thương ở trán.”

Cô bình tĩnh kể lại toàn bộ sự việc.

Phong Diệp Chương nghe xong thì lông mày càng nhíu chặt, vẻ mặt khó đoán, không biết là rốt cuộc anh có tin hay không.

Cố Tuyết Trinh không nhìn ra nên cho là anh không tin, liền chỉ vào người giúp việc đứng bên cạnh: “Nếu anh không tin thì có thể hỏi bọn họ, lúc đó bọn họ cũng đứng ở đấy.”

Phong Diệp Chương nhìn theo hướng tay cô, chỉ thấy mấy người giúp việc đứng đó đầy vẻ lo lắng.

“Cô đến đây nói đi, lúc đó xảy ra chuyện gì”

Anh chỉ bừa vào một người giúp việc, hỏi.

Người giúp việc thấy thế thì cố nén căng thẳng trong lòng, giải thích: “Vốn dĩ mợ chủ đang phân công công việc cho chúng tôi, ai ngờ cô Lục kia lại chạy tới thay mợ sai bảo, sau đó còn cãi nhau với mợ, muốn động tay động chân với mợ, may mà mợ chủ kịp thời cản được.”

Phong Diệp Chương nghe xong thì không nói lời nào, nhìn người giúp việc, ánh mắt trầm trầm.

Cô ta bị nhìn thì da đầu tê tê, bắp chân bắt đầu run lên.

“Cậu chủ, những lời tôi nói đều là thật, mà

lúc ấy không chỉ có mình tôi.”

Phong Diệp Chương nghe vậy thì đảo mắt nhìn tới những người khác.

Những người kia cũng nhao nhao hùa theo.

“Được rồi, mọi người đi làm việc đi.”

Sau khi nghe xong, anh liền phất tay ra hiệu cho bọn họ đi làm việc.

Lúc này, phòng ăn chỉ còn lại anh và Cố Tuyết Trinh.

Cố Tuyết Trinh ngồi trên ghế, chờ quyết định tiếp theo của anh.

Ai ngờ anh lại để lại một câu bảo cô tiếp tục ăn cơm rồi quay người rời đi.

Cố Tuyết Trinh nhìn hướng anh đi thì đoán chắc là anh tới nhà bên kia.

Cô nghĩ nghĩ nhưng không đi theo, mà ở phòng ăn tiếp tục chờ.

Còn Phong Diệp Chương thì đi thẳng tới nhà bà Phong.

“Anh Diệp Chương.”

Lục Kim Yến là người đầu tiên phát hiện Phong Diệp Chương tới.

Vết thương của cô ta lúc này đã được băng bó lại, kết hợp với diễn xuất, cô ta tạo ra dáng vẻ điểm đạm đáng yêu, làm cho người ta chỉ hận không thể ôm trong lòng mà thương yêu.

Đáng tiếc Phong Diệp Chương lại khác với những người bình thường.

Anh chỉ lạnh lùng liếc một cái rồi thu tầm mắt lại.

“Mẹ.” Anh đến gọi bà Phong.

Bà Phong nhận được tin anh đã trở về nhưng lúc này lại chỉ nhìn thấy một mình anh tới thì lập tức không hài lòng nhíu mày.

“Sao có một mình con tới, Cố Tuyết Trâm đâu? Hay là, đánh người rồi nên không dám tới?”

Phong Diệp Chương nghe bà nói vậy thì nhăn mày.

“Con đã biết rõ chuyện xảy ra rồi, Tuyết Trâm đâu có đánh người, cô ấy cũng chỉ vô ý thôi.”

Bà Phong nghe xong thì sửng sốt một chút, sau đó tức giận quát lớn: “Sao con có thể tin lời một phía từ cô ta? Người phụ nữ đó trước giờ chỉ toàn nói láo, với lại, chẳng lẽ Kim Yến lại đổ oan cho cô ta?”

Phong Diệp Chương nghe vậy thì sắc mặt trầm xuống.

Anh nhìn đến gương mặt lộ vẻ khổ sở của Lục Kim Yến, mím môi nói: “Con không thiên vị, con đã hỏi qua những người giúp việc bên đó rồi.”

Bà Phong nghe xong lại càng không vừa lòng.

“Những người giúp việc bên đó đầu là người của con đương nhiên sẽ phải giúp cô ta. Mẹ mặc kệ, chuyện này con nhất định phải cho mẹ một câu trả lời công bằng. Con gái quan trọng nhất là gương mặt, nếu trên mặt Kim Yến mà lưu lại sẹo thì con đi mà chịu trách nhiệm.”

Lục Kim Yến nghe thế thì ánh mắt lóe lên tỉa mừng rỡ, kích động nhìn về phía Phong Diệp Chương.

Đây đúng là niềm vui ngoài ý muốn.

Cô muốn dùng dì Minh để giảm bớt sự bảo vệ của Phong Diệp Chương
Advertisement
đối với ả tiện nhân Cố Tuyết Trâm kia, nhưng không ngờ dì Minh lại tận lực như vậy.

Phong Diệp Chương đương nhiên hiểu ý chịu trách nhiệm của mẹ ở đây có nghĩa là gì, không nhịn được nói: “Người giúp việc

bên đó đúng là của con, nhưng bọn họ đều là ngày đầu tiên đi làm. Nếu như mẹ nhất định nói Tuyết Trâm đánh Kim Yến, vậy con cũng chỉ có thể nói là Kim Yến tự mình tìm rắc rối.”

Anh nói xong còn lạnh lùng liếc Lục Kim Yến.

“Những người giúp việc đó là con mới thuê về để Tuyết Trâm dùng. Ai ngờ, cô ấy còn chưa dùng thì đã bị Kim Yến xông vào sai bảo, vậy là Kim Yến không đúng. Còn chuyện hai người cãi vã cũng là do Kim Yến sinh sự trước, bị thương cũng là ngoài ý muốn, ai bảo cô ấy muốn đánh người trước!”

Lục Kim Yến nghe xong những lời này thì mặt biến sắc.

“Anh Diệp Chương, em không có!”

Hai mắt cô ta rưng rưng ra vẻ oan ức nhìn Phong Diệp Chương, lắc đầu nguầy nguậy.

Phong Diệp Chương không thèm để ý tới, nhìn thẳng vào bà Phong.

Bà Phong đương nhiên là không tin lời anh nói.

Dù sao thì Cố Tuyết Trâm cũng từng có tiền án, so với Lục Kim Yến lúc nào cũng ngoan ngoãn khéo léo thì bà chắc chắn sẽ tin lời Lục Kim Yến hơn.

“Diệp Chương, rốt cuộc thì người phụ nữ kia đã cho con ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà con lại bảo vệ nó như vậy, còn dám vì nó mà cãi lại mẹ!”

Bà không thể tin được, quát lớn.

Lục Kim Yến nghe vậy thì nhanh chóng hùa theo giải thích.

“Anh Diệp Chương, không phải em cố ý bao biện đâu, nhưng mà là do em thấy Cố Tuyết Trâm cái gì cũng không biết nên mới giúp cô ấy. Ai ngờ lại thành chọc cô ấy tức

giận, càng không ngờ là sẽ khiến anh Diệp Chương bực bội không vui.”

Phong Diệp Chương bị bọn họ người tung người hứng thì càng bực bội hơn, cũng không muốn cãi nhau với mẹ nữa.

“Tôi mặc kệ có phải cô cố ý hay không, chuyện này coi như bỏ qua. Sau này không có sự đồng ý của tôi, Kim Yến không cần phải qua bên kia, tôi không có nhiều thời gian để xử lý mấy chuyện như vậy nữa đâu.”

Anh nói xong thì nhìn sang bà Phong: “Mẹ cũng vậy, về con sẽ bảo Tuyết Trâm không gây mâu thuẫn với mẹ nữa, còn chuyện hôm nay thì con thay cô ấy xin lỗi mẹ.”

Dứt lời, anh cũng không cho bà Phong và Lục Kim Yến có cơ hội phản bác, ném lại một câu bảo mình còn có cuộc họp rồi nhanh chóng rời di.

Bà Phong nhìn theo bóng lưng của anh mà tức vô cùng.

Mặt Lục Kim Yến càng đen sì, không hiểu tại sao anh Diệp Chương lại bảo vệ ả tiện nhân đó như vậy.

Bọn họ tức giận nhưng lại không biết thực ra Phong Diệp Chương không hoàn toàn tin tưởng Cố Tuyết Trinh.

Trước khi đi, anh cũng dặn dò quản gia để ý tới Cố Tuyết Trinh, mọi hành động của cô ở nhà đều phải báo lại cho anh biết.

Đương nhiên những chuyện này Cố Tuyết Trinh không hề biết.

Lúc này cô vẫn đang ngồi trong phòng khách chuẩn bị tiếp nhận phiền toái.

Ai ngờ, đợi cả nửa ngày mà không thấy Phong Diệp Chương quay lại.

Cô không nhịn được ngó ra ngoài cửa nhìn.

Đúng lúc này, một người giúp việc nhìn thấy hành động của cô thì mắt lóe lên, đánh

bạo đi tới.

“Mợ chủ, không cần chờ cậu chủ đâu. Cậu chủ đã rời khỏi nhà kia rồi, hình như còn Xảy ra cãi vã nữa.”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện