Con Dâu Của Nhà Giàu

Có Anh Ở Đây


trước sau

Advertisement
Nhưng Cố Hải Sâm lại kiên trì không ngừng gọi tới.

Cố Tuyết Trinh bực bội nhấc máy: “Nếu tôi nhớ không nhầm, hình như vẫn chưa tới lúc gặp mặt, hơn nữa…”

Cô dừng một chút: “Nhờ phước của con gái ông mà bây giờ tôi đang bị thương!”

Cố Hải Sâm không hề hỏi chuyện cô bị thương, giọng điệu không vui nói: “Không phải muốn gặp mặt.”

“Vậy thì có chuyện gì?”

Ông liên lạc với cô đều không có chuyện gì hay, Cố Tuyết Trinh đã chuẩn bị tâm lý thật tốt.

“Sắp tới tôi định thành lập nhà máy nhuộm vải, cô nói với Diệp Chương, sau này công ty thiết kế thời trang cần vải vóc thì có thể giới thiệu nhà máy của tôi.”

Cố Tuyết Trinh nghe vậy thì chỉ cảm thấy cực kỳ tức cười.

Rõ ràng cô đã chủ động nói mình bị thương, nhưng ông ta không hề có một câu quan tâm, trực tiếp đưa ra yêu cầu làm khó như vậy.

Ông ta thật sự đúng là được đằng chân lân đằng đâu!

Cô cười khẩy, kiên quyết từ chối: “Không được! Lần trước ông muốn cổ phần, tôi đã để lại ấn tượng không tốt với Phong Diệp Chương. Lần này, đừng mơ có được lợi gì từ anh ấy.”

“Đây là hợp tác, không phải là lấy lợi từ cậu ta!”

Giọng điệu tức hộc máu của Cố Hải Sâm truyền tới, nụ cười khẩy nơi khóe miệng của Cố Tuyết Trinh càng sâu.

Nếu chuyện này không có lợi gì thì rốt cuộc cái gì mới gọi là có lợi?

“Dù sao không được chính là không được.”

Thái độ của cô rất kiên quyết. “Cô”

Cho dù cách qua điện thoại thì cô cũng có thể cảm nhận được Cố Hải Sâm đang tức giận, nhưng cô vẫn không dao động.

Bỗng nhiên, cô nghe thấy tiếng Cố Hải Sâm cười, có lẽ là giận quá hóa cười.

Cố Tuyết Trinh không khỏi nhíu mày, trong lòng có chút hoảng sợ.

“Cô đừng quên, bây giờ cô chỉ có thể nghe lời của tôi!”

Lời nói đầy uy hiếp không cần nói cũng biết.

Trong lòng Cố Tuyết Trinh bừng lên cơn giận dữ, siết chặt lòng bàn tay, sau đó cô buông ra, hít một hơi thật sâu nói “Tôi biết rồi”, rồi cúp máy.

Cô ném điện thoại qua một bên, sau đó dựa vào đầu giường, ngửa đầu, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp buồn rầu.

Lần này, cô phải mở lời với Phong Diệp. Chương thế nào đây?

Mà anh nghe xong thì sẽ có phản ứng gì?

Thất vọng?

Hay là chán ghét?

Cố Tuyết Trinh vừa nghĩ anh chán ghét mình thì không hiểu sao lại có chút bực bội, không nhịn được mắng Cố Hải Sâm mấy câu.

Phong Diệp Chương ra ngoài nghe điện

thoại xong không quay lại, đến bữa cơm tối mới xuất hiện.

Cố Tuyết Trinh nhìn Phong Diệp Chương bưng bàn ăn đi vào phòng thì vô cùng kinh ngạc.

Phong Diệp Chương bình tĩnh đặt bàn ăn xuống.

Cố Tuyết Trinh lấy lại tỉnh thần, buồn bực hỏi: “Sao anh lại bưng lên?”

Phong Diệp Chương không giải thích nhiều, chỉ nhàn nhạt nói: “Tranh thủ ăn khi còn nóng.”

Nếu anh không nói thì Cố Tuyết Trinh cũng không hỏi lại, ngoan ngoãn cầm bát, cúi đầu, ăn từ tốn.

Phong Diệp Chương im lặng nhìn cô, đôi mắt thâm thúy như hố sâu, làm người khác không thấy rõ cảm xúc.

Chuyện lần này của cô, rốt cuộc cũng là

do mẹ làm sai, là mẹ có lỗi với cô cho nên anh chỉ có thể thay mẹ bù đắp cho cô.

Ánh mắt của anh thật sự làm người ta không thể nào bỏ qua được.

Cố Tuyết Trinh khẽ cắn đũa, vẻ mặt có chút do dự.

Cô đột nhiên ngẩng đầu lên, bất ngờ đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh, trái tim không khỏi khẽ nảy lên một cái.

Cô hoảng loạn dời mắt đi, không được tự nhiên hỏi: “Anh ăn chưa? Chưa ăn thì xuống lầu ăn đi.”

Anh nhìn chằm chằm như vậy, cô ăn không được tự nhiên.

Cô nhìn xung quanh, nhưng không dám đối diện với anh, đáy mắt Phong Diệp Chương nổi lên ý cười, nhẹ giọng hỏi: “Chân sao rồi?”

Giọng anh dịu dàng như gió xuân ấm áp

lướt nhẹ qua mặt hồ trong lòng cô, nổi lên gợn song lăn tăn.

Cô đè xuống cảm giác khác thường trong lòng, khóe môi cong lên, cười nói: “Vẫn ổn, không đau lắm.”

Phong Diệp Chương nhìn dáng vẻ không sao của cô, càng cảm thấy mẹ quá đáng.

Anh nở nụ cười hiếm thấy, nói: “Mấy ngày nay em nghỉ ngơi cho tốt, không cần quan tâm chuyện gì cả, có tôi ở đây.”

Cố Tuyết Trinh nghe thấy bốn chữ “Có tôi ở đây” thì cảm động.

Nhiều năm qua, cô luôn một thân một mình gánh vác mọi chuyện, hiện tại có người nói với cô như vậy, sao cô có thể không cảm động chứ?

Đáng tiếc, anh là chồng của Cố Tuyết Trâm.

Đáy lòng Cố Tuyết Trinh lướt qua tia mất

mát, nghịch ngợm cười: “Ừm, em biết rồi, mấy ngày nay em
Advertisement
sẽ coi mình là heo.”

Phong Diệp Chương không nhịn được phì cười, đuôi lông mày cũng nhướn cao vui vẻ.

Phong Diệp Chương chờ cô ăn xong mới xuống lầu ăn cơm.

Căn phòng vốn rộng lớn, trước kia cô ở một mình không cảm thấy trống vắng, hiện tại Phong Diệp Chương vừa đi khỏi thì cô lập tức cảm thấy vắng vẻ.

Có cảm giác khó chịu khó tả. Cố Tuyết Trinh không khỏi bật cười, nhỏ

giọng bĩu môi nói: “Không lẽ người bị thương thì sẽ nhõng nhẽo sao?”

Phong Diệp Chương nhanh chóng quay lại.

“Sao nhanh vậy?” Cố Tuyết Trinh rất kinh ngạc.

Còn chưa được mười phút đâu, anh ăn

cơm xong rồi hả? “Không đói bụng.”

Phong Diệp Chương đến gần nói: “Tôi ở thư phòng, có chuyện gì thì cứ gọi tôi.”

Cố Tuyết Trinh gật đầu: “Ừm.”

Đồng ý là một chuyện, nhưng sao cô có thể không biết xấu hổ làm phiền anh chứ?

Qua một lúc lâu, Cố Tuyết Trinh định đi tắm một cái.

Tuy rằng bác sĩ có dặn miệng vết thương tạm thời không thể đụng vào nước, nhưng cô vẫn luôn thích sạch sẽ nên thật sự không thể chịu đựng được một ngày không tắm rửa.

Cong đầu gối sẽ ảnh hưởng đến miệng vết thương, vì thế cô để thẳng hai chân, chậm rãi di chuyển xuống giường, tay vịn vào tủ đầu giường thử đứng lên.

Chân vừa đứng lên thì đầu gối truyền đến

cảm giác đau đớn xuyên tim.

Đau đến mức khiến cô ngã nhào về phía trước, may mắn là trên sàn nhà có trải thảm mềm, nếu không thì cô sẽ ngã tàn phế mất.

Nhưng cú ngã này vẫn phát ra tiếng không nhỏ.

Cố Tuyết Trinh cố gắng muốn đứng lên, nhưng vừa nhúc nhích, đầu gối lại đau đớn.

Cô không khỏi thấy thất vọng, gục đầu xuống, không biết làm sao.

Bỗng nhiên “két” một tiếng, có người mở cửa đi vào.

Cố Tuyết Trinh vội vàng quay đầu lại, lọt vào tầm mắt chính là thân hình cao lớn của Phong Diệp Chương.

Không biết vì sao, khi nhìn thấy anh thì trong lòng cô cảm thấy vô cùng tủi thân, giống như nước lũ vỡ đê, sự đau xót xông tới hốc mắt.

Cô nhanh chóng cắn môi, cố gắng ngăn nước mắt lại, ngơ ngác nhìn anh đến gần.

Phong Diệp Chương đi đến trước mặt cô thì dừng lại, mày kiếm nhíu chặt: “Em đang làm gì vậy?”

Ở thư phòng anh nghe thấy một tiếng “Bịch” thì lập tức ném công việc trong tay xuống rồi chạy qua.

Anh nhìn dáng vẻ ngồi dưới đất đầy bất lực của cô thì trái tim giống như bị người ta bóp chặt.

Chẳng phải anh dặn có việc gì thì gọi anh sao?

Cơn tức giận không tên nổi lên khiến sắc mặt của anh cũng không tốt.

Cố Tuyết Trinh đối mặt với sự chất vấn của anh thì càng tủi thân.

“Em… em chỉ muốn đi tắm một cái, không ngờ sẽ như vậy.”

Giọng nói nghe như nức nở.

Phong Diệp Chương thấy cô cúi đầu tủi thân, bất đắc dĩ thở dài, sau đó, anh ngồi xuống, bế ngang cô lên.

Cố Tuyết Trinh giật mình, vội vàng nói: “Em tự làm được.”

“Em tự làm được?” Phong Diệp Chương lạnh lùng liếc cô một cái: “Nếu em có thể tự làm được thì sẽ không ngồi dưới đất.”

Cố Tuyết Trinh nghẹn họng không biết nói gì.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện