Con Dâu Của Nhà Giàu

Liên Quan Gì Đến Cô


trước sau

Advertisement
“Cậu chủ, tha mạng! Chúng tôi không dám nữa, cầu xin anh!”

Hai người sợ mất mật.

Phong Diệp Chương khẽ gõ ngón trỏ theo nhịp.

Người giúp việc ở phía trước lập tức nhét đệm cói xuống dưới người của bọn họ.

Hai người giãy giụa muốn né tránh, lại bị người giúp việc bên cạnh đè mạnh xuống.

Hai người kêu la thảm thiết, như muốn thổi bay nóc nhà.

Anh nhìn trên trán bọn họ đổ mồ hôi lạnh †o như hạt đậu, bàn tay đan chéo trước người lúc này mới nhúc nhích: “Nói! Rốt cuộc ai đã sai khiến?”

Hai nữ giúp việc đã sợ lắm rồi, sao còn

dám giấu giếm… Một người nói: “Là bà chủ… bà chủ đã sai chúng tôi làm!”

Một người khác cũng nhanh chóng nói theo.

Phong Diệp Chương nguy hiểm nheo mắt lại, lạnh lùng nói: “Có bằng chứng gì? Có biết hậu quả của việc nói dối không?”

“Chuyện này…” Hai nữ giúp việc run bần bật dựa vào nhau, có chút do dự.

“Nói!”

Một tiếng quát chói tai, hai người sợ đến mức thiếu chút nữa ngã ngồi xuống đất.

“Không… Không phải, là…”

Một người trong đó vừa muốn sửa lời thì nghe thấy ngoài cửa có một giọng nói quen thuộc truyền đến: “Anh Diệp Chương!”

Lục Kim Yến thấp tha thấp thỏm đi vào.

Cô ta vẫn luôn lo lắng hai nữ giúp việc này sẽ khai mình ra, vì thế trong lòng đầy bất an, muốn đến đây xem thế nào, không ngờ đúng lúc gặp phải cảnh này.

“Cô tới làm gì?” Rõ ràng tâm trạng của Phong Diệp

Chương rất không tốt, giọng điệu cũng không thể nào tốt được.

Lục Kim Yến run sợ, nhắm mắt nói: “Em… đến đây xem, rốt cuộc ai lại to gan dám đối xử với Tuyết Trâm như vậy…”

Khi nói chuyện, ánh mắt cô ta nặng nề lướt qua hai nữ giúp việc ngồi dưới đất, đáy mắt lướt qua sự uy hiếp sắc bén.

Trái tìm của hai người kia lại run lên lần thứ hai nói: “… Đúng là… là bà chủ đã sai chúng tôi!”

Phong Diệp Chương sầm mặt xuống.

“Anh Diệp Chương, anh đừng tức giận. Hai

người giúp việc không hiểu chuyện, đuổi đi là được, cần gì phải chấp nhặt với bọn họ.”

Lục Kim Yến đứng bên cạnh khuyên nhủ, dáng vẻ thấu tình đạt lý.

Phong Diệp Chương lạnh lùng nhìn cô ta: “Tôi đang tra hỏi bọn họ, liên quan gì đến cô?”

Rõ ràng giọng điệu của anh rất không tốt.

Lục Kim Yến cứng lại, cảm thấy bị tổn thương, ray rứt nói: “Em xin lỗi, là em nhiều chuyện.”

Cô ta nói xong thì lấy ra hai tuýp thuốc mỡ, giọng tủi thân nói: “Nghe nói Tuyết Trâm bị thương rất nghiêm trọng… Thuốc mỡ này là của một thầy thuốc trung y, chữa trị vết thương ngoài da rất tốt, nếu anh không chê thì có thể cho cô ấy thử xem.”

Phong Diệp Chương vẻ mặt không thay đổi: “Để đó đi, cô có thể về rồi!”

Lục Kim Yến nghẹn họng, liếc hai người giúp việc kia một cái, thăm dò hỏi: “Vậy bọn Hội”

“Tôi sẽ tự xử lý!”

Giọng anh có chút mất kiên nhẫn, lại tỏ vẻ không muốn nói nhiều với cô ta.

Lục Kim Yến siết chặt tay, trái tim đau đớn, lại không thể không làm ra vẻ dịu dàng, nói: “Vậy… em về đây.”

Cô ta nói xong thì xoay người rời khỏi.

Trước khi đi, cô ta hung hăng trừng mắt nhìn hai người giúp việc kia, ánh nhìn cảnh cáo làm hai người kia run lên.

Phong Diệp Chương nhìn Lục Kim Yến ra ngoài, mới ngẩng đầu day day trán: “Quản gia!”

“Cậu chủ!”
Advertisement
Quản gia vội vàng dỉ tới. “Đưa bọn họ đi đi, đừng bao giờ để tôi nhìn thấy bọn họ nữa.”

Quản gia vội lên tiếng: “Vâng!”

Bọn họ nhanh chóng bị đưa đi, Phong Diệp Chương mới đứng dậy, đi về phía cầu thang, lúc đi qua tầm mắt vô tình nhìn hai chai thuốc mỡ của Lục Kim Yến mang tới, chỉ lướt qua rồi bước tiếp, hoàn toàn không có ý định dùng.

Trong phòng ngủ rộng lớn, chăn mềm bằng tơ lụa màu vàng nhạt, hoa văn hình lá cờ màu xanh da trời nổi bật trên chiếc giường lớn sang trọng lại rộng rãi.

Phong Diệp Chương đẩy cửa vào thì thấy Cố Tuyết Trinh đang ngồi trên giường.

Lúc này cô đang nhíu mày lại, tay cầm thuốc mỡ bôi vết thương ở đầu gối.

Ống quần bị kéo lên, lộ ra bắp chân trắng nõn tinh tế, đầu gối hơi bầm tím.

Lông mày Phong Diệp Chương không khỏi nhíu lại, anh chậm rãi đi tới, cầm lấy thuốc

mỡ trong tay cô. Cố Tuyết Trinh giật minh: “Sao vậy?”

Phong Diệp Chương ngồi xuống bên cạnh cô nói: “Đừng nhúc nhích!”

Cố Tuyết Trinh hơi sửng sốt: “A… Không cần, em có thể tự làm được!”

Cô đưa tay muốn lấy lại thuốc mỡ thì bị Phong Diệp Chương ngăn lại.

“Để tôi!”

Giọng điệu của anh cứng rắn, không cho xen vào.

Cố Tuyết Trinh đành phải rụt tay về, im lặng nhìn anh lấy thuốc mỡ, cẩn thận bôi lên đầu gối của cô.

Động tác của anh rất nhẹ, lông mi cong khẽ chớp giống như quét vào lòng người khác vậy.

Cảm giác da thịt chạm vào nhau làm cho

hai má Cố Tuyết Trinh nóng lên.

Một lúc sau, cuối cùng anh cũng bôi thuốc mỡ xong.

Phong Diệp Chương nóng nắp lại, nhẹ giọng dặn dò: “Hai ngày này không có việc gì thì đừng xuống giường đi lung tung, cũng đừng đụng vào nước.”

Giọng anh trầm khàn còn ẩn giấu một sự ấm áp không tên.

Cố Tuyết Trinh gật đầu, khẽ nói: “Cảm ơn.” Sau đó có chuông điện thoại vang lên.

Phong Diệp Chương lấy điện thoại từ trong túi ra, là công ty gọi tới, anh nhíu mày cầm điện thoại ra ngoài.

Cố Tuyết Trinh thở dài một hơi, kết quả… điện thoại của cô cũng vang lên.

Trên đó hiển thị ba chữ ‘Cố Hải Sâm’, cô không khỏi nhíu mày, trong lòng mơ hồ khó chịu, không nghe máy ngay.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện