Con Dâu Của Nhà Giàu

Tôi Hiểu Lầm Em Sao


trước sau

Advertisement
Phong Diệp Chương lập tức trầm mặt xuống, trong đôi mắt hiện lên sự lạnh lẽo, sắc bén nhìn thẳng Cố Tuyết Trinh.

“Góp cổ phần?”

“Đúng vậy, ba em hy vọng được góp cổ phần vào công ty này.”

Cố Tuyết Trinh đành phải kiên trì đến cùng, nơm nớp lo sợ nói, trong lòng thầm trách Cố Hải Sâm vì sao lại bắt cô làm chuyện này.

Chân mày Phong Diệp Chương lập tức nhướng lên một cách mỉa mai, anh ném mạnh quần áo lên giường.

“Ông ta muốn góp bao nhiêu?”

Phong Diệp Chương cũng hiểu được phần nào về Cố Hải Sâm, ông ta nổi tiếng là khôn khéo tính toán.

Cố Tuyết Trâm là con gái ông ta, thì làm Sao có thể tốt đẹp hơn được.

“30%”

Cố Tuyết Trinh lắp bắp nói, con số này giống như dính chặt trên lưỡi của cô.

Sau khi cô nói xong lại cảm thấy có vẻ hơi cao quá.

Dù gì Phong Diệp Chương đã gần như hoàn thành hết các khâu thành lập công ty rồi, Cố Hải Sâm làm như vậy chính là ngồi mát ăn bát vàng.

Cố Tuyết Trinh lén đánh giá Phong Diệp Chương, chỉ thấy khuôn mặt tuấn tú của anh giống như kết một tầng băng mỏng, trong sự lạnh lùng còn có cả sự xa cách khiến cô không khỏi có chút đau lòng.

Lời vừa nói ra nhưng cô cũng không biết mình đang nói gì nữa, chỉ có thể ngây ngốc, đờ người ra nhìn chằm chằm xuống mũi

chân.

“Nếu tôi không đồng ý, có phải em sẽ không làm nhà thiết kế đúng không?”

Phong Diệp Chương nhìn thẳng vào cô, như muốn nhìn thấu cô vậy.

Không thể phủ nhận một điều rằng, mấy ngày nay anh thật sự rất tán thưởng Cố Tuyết Trinh, đặc biệt là thiên phú thiết kế của cô, hơn nữa cô còn có những cách nhìn rất độc đáo ở phương diện này.

Hai người cũng trò chuyện rất vui vẻ, thậm chí anh còn chủ động mời cô làm nhà thiết kế.

Phong Diệp Chương thầm cười khẩy trong lòng, bảo sao tự nhiên cô đồng ý làm nhà thiết kế, thì ra là muốn lấy đó là cái cớ để có được cổ phần.

Phong Diệp Chương không ngờ anh cũng có lúc nhìn lầm người, bị phụ nữ bỡn cợt

xoay như chong chóng, thật là buồn cười.

Quả nhiên Cố Tuyết Trâm giống như trong tài liệu điều tra, không đơn giản như tưởng tượng của anh.

Ngụy trang bản chất, hiện tại lại bắt đầu tính toán.

Mặc dù Phong Diệp Chương đã thay đổi suy nghĩ, nhưng ánh mắt nhìn Cố Tuyết Trinh vẫn đầy thất vọng.

Gả cho anh là vì lợi ích, bây giờ muốn đầu tư vào công ty của anh cũng là vì vậy.

“Không phải, anh đừng hiểu lầm.”

Cố Tuyết Trinh nghe anh nói liền sửng sốt, vội vàng lắc đầu phủ nhận.

Đây không phải là ý của cô, cô cũng muốn nghĩ cách vẹn cả đôi đường.

Nhưng Cố Hải Sâm lại lấy tính mạng của mẹ để uy hiếp cô, cô có thể làm gì bây giờ?

Vành mắt Cố Tuyết Trinh hồng hồng lên, nhìn Phong Diệp Chương muốn giải thích nhưng lại không biết nói từ đâu.

“Tôi thật sự hiểu lầm em sao?” Phong Diệp Chương lạnh lùng cười, ánh mắt kia khiến cô không có chỗ trốn.

Cố Tuyết Trinh bị lời anh nói làm cho nghẹn họng, lập tức khựng lại.

Rõ ràng không phải như vậy, nhưng hiện tại mọi thứ đều thay đổi, mọi chuyện đều rối tung rối mù hết rồi.

Đầu óc cô hơi rối không thể suy nghĩ nữa nên chỉ có thể nhìn Phong Diệp Chương muốn nói lại thôi.

“Em không cần giải thích nữa.”

Phong Diệp Chương nói sang chuyện khác: “Nhưng chuyện làm ăn không nên do em bàn bạc. Nếu ba vợ muốn góp cổ phần thì kêu ông ta đến nói chuyện với tôi.”

Giọng anh lạnh thấu xương, nhưng… như vậy tức là đồng ý sao?

Cố Tuyết Trinh cũng không chắc cho lắm, cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh nhưng chỉ thấy Phong Diệp Chương thu dọn đồ của mình đi qua phòng cho khách ở bên cạnh.

Trong căn phòng rộng lớn lập tức chỉ còn lại một mình cô, bình thường không thấy gì nhưng hiện tại trông vô cùng trống vắng.

Một cơn gió lạnh thổi tới, lạnh đến mức khiến Cố Tuyết Trinh run lên.

Cô xoay người nhìn ban công thì thấy cửa sổ chưa được đóng, vẫn còn hở ra một chút.

Sau khi đóng cửa sổ Cố Tuyết Trinh quay về phòng, đợi một lúc vẫn không thấy Phong Diệp Chương quay về ngủ.

Cố Tuyết Trinh đành gượng cười, quả nhiên lần này anh hoàn toàn ghét bỏ cô rồi?

Nhưng giống như anh nói, cô thật sự

không cần giải thích, cô là vì lợi ích, không phải sao?

Sở dĩ cô đồng ý với Cố Hải Sâm đóng giả Cố Tuyết Trâm chẳng phải cũng là vì
Advertisement
muốn mẹ được chữa bệnh hay sao?

Cố Tuyết Trinh không hề buồn ngủ nên gọi điện thoại cho Cố Hải Sâm.

Đầu điện thoại bên kia mãi một lúc lâu mới bắt máy, giọng Cố Hải Sâm lộ ra vẻ không vui, hiển nhiên là đang ngủ nhưng lại bị đánh thức.

“Hơn nửa đêm cô gọi làm gì? Tốt nhất là có chuyện gì quan trọng.”

Giọng giận cá chém thớt truyền tới qua điện thoại.

Cố Tuyết Trinh chán nản, vì chuyện góp cổ phần của ông ta mà cô đắc tội với Phong Diệp Chương nên tức giận nói: “Đương nhiên là vì chuyện góp cổ phần của ông rồi,

hay là không muốn nữa? Tôi sẽ nói với Diệp Chương.”

“Đừng!” Trong điện thoại truyền đến tiếng sột soạt, hình như Cố Hải Sâm dậy rồi.

Ông ta vội vàng đi tới ban công, trong điện thoại nghe thấy cả tiếng gió thổi: “Sao rồi? Phong Diệp Chương đã đồng ý rồi à? Tôi nói rồi, chỉ cần cô chịu nói với cậu ta thì cậu ta chắc chắn sẽ đồng ý, vậy mà còn bắt tôi đợi lâu như vậy. Đúng rồi, cậu ta có nói khi nào thì ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần hay không?”

Dĩ nhiên là ông ta cho rằng mình đã nắm chắc cổ phần trong tay rồi nên giọng mới hưng phấn khác thường như vậy.

Ông đúng là đồ mặt dày, Cố Tuyết Trinh cười khẩy: “Đâu ra chuyện đơn giản như vậy chứ? Nhưng anh ấy nói muốn gặp mặt ông.”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Hiển nhiên là không giống như trong dự đoán của Cố Hải Sâm, nên giọng ông ta lạnh đi: “Không lẽ cô đã nói điều gì không nên nóï?”

“Sao có thể, không phải mẹ tôi đang ở trong tay của ông sao?”

Cố Tuyết Trinh có chút khó chịu, nhưng vẫn không hề giấu giếm thuật lại toàn bộ lời nói của Phong Diệp Chương: “Anh ấy nói, chuyện làm ăn thì ông phải là người nói chuyện. Nếu ông muốn góp cổ phần thì trực tiếp tìm anh ấy nói chuyện đi.”

“Về phần có được hay không thì phải dựa vào chính ông rồi.” Nói đến đây, Cố Tuyết Trinh đã có chút xả giận.

Bên kia im lặng một lúc lâu, Cố Tuyết Trinh cho rằng ông ta muốn cúp máy thì nghe một giọng nói điềm tĩnh: “Không sai, đúng là như vậy. Vậy hẹn ngày mai, tôi chờ cậu ta ở quán cà phê đối diện với tập đoàn Phong Thị.”

Không ngờ Cố Hải Sâm lại đồng ý, đúng là ngoài dự đoán của Cố Tuyết Trinh.

Cố Tuyết Trinh đáp một tiếng, đang định cúp điện thoại thì nghe Cố Hải Sâm hỏi tiếp: “Cậu ta có nói chuyện gì khác với cô không?”

Quả nhiên Cố Hải Sâm muốn triệt để lợi dụng cô đây mà, vẫn muốn thăm dò tin tức từ cô.

Phong Diệp Chương sẽ nói chuyện khác với cô sao? Hiện tại anh ấy không giết cô là tốt lắm rồi.

Cố Tuyết Trinh nhớ lại trận cãi nhau lúc nãy thì nhíu mày, trầm giọng nói: “Không có:

Cố Hải Sâm hừ một tiếng: “Cô nhớ chuyển lời lại với cậu ta! Đừng có giở trò gì.”

“Nếu tôi giở trò thì sẽ khiến tôi mãi mãi không được gặp lại mẹ tôi đúng không?”

Cố Tuyết Trinh tự giễu cười một tiếng: “Lần nào ông cũng như vậy, ha ha!”

Đầu điện thoại bên kia không nói nữa, chỉ ném một câu: “Cô tự sắp xếp cho tốt, chuyện này mà thành công thì cô có thể nhanh chóng gặp lại mẹ cô.”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện