Con Dâu Của Nhà Giàu

Mất Sạch Thể Diện


trước sau

Advertisement
Bầu không khí trong phòng lập tức ngưng lại, tất cả mọi người đều im lặng không nói gì, sợ rước họa vào thân.

Cố Tuyết Trinh vẫn luôn im lặng bỗng bật cười, nói với Lục Kim Yến: “Thật sự cảm ơn vì cô Lục đã yêu thích.”

Cố Tuyết Trâm phát điên gì chứ? Ánh mắt mọi người đều nhìn Cố Tuyết Trinh, chẳng lẽ là bị Lục Kim Yến kích thích gì rồi?

Lục Kim Yến bĩu môi: “Tôi nói thích cô lúc nào chứ, tôi chỉ thích bản thiết kế kia thôi.”

Cố Tuyết Trinh cũng không giận, vừa sắp xếp gọn gàng bản thiết kế rơi bên cạnh Phong Diệp Chương lại, vừa nói: “Bởi vì bản thiết kế diễn đàn Milan chính là thiết kế của tôi. Khi tôi học đại học, vì yêu thích, nên thường xuyên thiết kế một vài thứ.”

“Yêu thích?” Lục Kim Yến bỗng bật cười: “Yêu thích mà cô có thể thiết kế tốt như vậy sao? Cố Tuyết Trâm cô muốn lừa gạt ai chứ?”

Cô ta và Cố Tuyết Trâm đã va chạm nhiều lần, có thể nói, trên thế giới này không có ai hiểu rõ người phụ nữ trước mặt này hơn cô ta. Nói bản thiết kế là thiết kế của Cố Tuyết Trâm, đúng là chuyện cười lớn.

Cố Tuyết Trinh không quan tâm tới cô ta, sắp xếp bản thiết kế từng tờ từng tờ ngay ngắn: “Thời gian trước, trong lúc rảnh rỗi, tôi đã thiết kế một bản thảo và gửi đến diễn đàn, không ngờ bản thiết kế này lại giành được vô số giải thưởng.”

“Vô sỉ!” Lục Kim Yến thầm nghiến răng.

Nhìn vẻ mặt càng ngày càng khó coi của Lục Kim Yến, Cố Tuyết Trinh tiếp tục bổ sung: “Gần đây đúng là trong ngoài nước đều có không ít công ty tìm tôi bàn chuyện

hợp tác nhưng tôi tạm thời vẫn chưa đồng ý, hiện bản quyền vẫn thuộc về tôi.” Dứt lời, chồng bản thiết kế trong tay cô cũng đã được sắp xếp chỉnh tề, tay nhẹ nhàng vỗ lên trên, nhìn hết sức tự tin.

Cố Tuyết Trinh nói đến đều là tình hình thực tế, chỉ vì mấy ngày trước bệnh của mẹ lại nguy kịch hơn nên cô nào có tâm trạng thiết kế, chuyện bản thảo thiết kế lập tức bị chậm lại, nếu không phải Lục Kim Yến nhắc nhở, thì cô suýt nữa đã quên mất. Dù sao còn có mấy đơn vị trang phục nhãn hiệu quốc tế đã gửi lời mời đến cô nhưng vì cô luôn bận rộn nên cô cũng chưa trao quyền, nếu không trên diễn đàn cũng sẽ không nháo nhào cả lên. Đến bây giờ trong hộp thư của cô còn có mấy chục tin nhắn xếp hàng đề nghị hợp tác, cũng vì vậy nên những công ty thiết kế kia dù ngấp nghé bản thiết kế xuất sắc này của cô cũng không có biện pháp.

Tình thế bỗng nhiên xoay chuyển khiến đám người giúp việc gần như hoa mắt chóng mặt.

Mợ chủ này xoay chuyển cũng quá nhanh đi, tùy tiện gửi một bản thiết kế lại còn lấy được giải thưởng lớn.

“Không, không thể nào.”

Cố Tuyết Trinh dứt lời, Lục Kim Yến toàn thân chấn động, liều mạng lắc đầu muốn phủ nhận tất cả những chuyện này. Cô ta hiểu rất rõ Cố Tuyết Trâm là hạng người gì, sao lại có thể như vậy chứ. Cố Tuyết Trâm mà cô ta coi thường nhất lại đánh bại cô ta bằng chính thứ cô ta am hiểu nhất, nghiền nát thể diện của cô ta. Dù sao vừa nãy vì để làm nổi bật lên sự đạo nhái của Cố Tuyết Trâm, cô ta còn khen ngợi hết sức khoa trương bản thiết kế của Long ở trên mạng. Giờ đây, Cố Tuyết Trâm lại nói là của mình, chuyện này làm sao cô ta chịu nổi.

“Cố Tuyết Trâm, cô nói láo mà không biết ngượng à?” Bà Phong nói vẻ khinh thường, vừa lo lắng liếc nhìn Lục Kim Yến, đứa nhỏ này cái gì cũng tốt chỉ là quá nghiêm túc. Bà Phong tự nhận là hiểu rõ Cố Tuyết Trâm như lòng bàn tay, cô ta không thể làm ra được chuyện này.

Nào cần phải phí lời với loại người như Cố Tuyết Trâm chứ.

“Các người không tin sao?” Cố Tuyết Trinh không hề giận dữ mà còn khẽ cười một tiếng hỏi ngược lại.

Nghe cô hỏi như vậy, bà Phong khinh thường hừ một tiếng, Lục Kim Yến cũng bất giác nhìn về phía cô.

“Vậy em định chứng minh bản thân thế nào?” Phong Diệp Chương bên cạnh nhíu mày, người bên cạnh cũng mở to hai mắt nhìn, hình như muốn đợi xem chứng cứ
Advertisement
của Cố Tuyết Trinh.

Lục Kim Yến như bắt được cây cỏ cứu mạng: “Đúng, Cố Tuyết Trâm, cô làm sao chứng minh cô chính là Long?” Cô ta vừa nói vừa động viên bản thân, thiên tài như Long tuyệt đối không phải là Cố Tuyết Trâm, bằng không người thích náo nhiệt như Cố Tuyết Trâm đã sớm làm ầm lên cho cả thế giới biết rồi.

Chuyện xoay chuyển bất ngờ, thật ra muốn chứng minh cũng rất đơn giản.

Cố Tuyết Trinh nhún vai, hết sức tự nhiên tiếp tục nói: “Cái này quá đơn giản, tôi có thể đăng nhập vào tài khoản của diễn đàn kia.”

Trong lúc cô nói chuyện thì đã có người đem notebook của cô tới, còn có gì kỳ diệu hơn chuyên mợ chủ chính là nhân vật trong truyền thuyết kia chứ, những người giúp việc đang hóng chuyện cũng bừng bừng khí thế.

Cố Tuyết Trinh đặt máy tính lên bàn, khởi

động máy trước mặt mọi người, trực tiếp đăng nhâp vào hòm thư trên diễn đàn Milan.

Con trỏ di tới đường link của cô, quả nhiên hệ thống hiện ra bản thiết kế đã được gửi đi từ tài khoản của Cố Tuyết Trinh.

Vậy, vậy bản thiết kế thật là của Cố Tuyết Trâm?

Mọi người như nín thở, ánh mắt nhìn Cố Tuyết Trinh có chút phức tạp.

“Thế nào? Còn có nghi vấn gì không?” Cố Tuyết Trinh mỉm cười nhìn Lục Kim Yến.

Lục Kim Yến lui về phía sau mấy bước, tay chống trên bàn ăn, sắc mặt trắng bệch, thậm chí cảm thấy mặt nóng rát tới tận mang tai. Cố Tuyết Trâm đê tiện kia lại làm cô mất mặt!

Người trước nay tự xưng cao quý như Lục Kim Yến không chịu nổi, xông thẳng ra

ngoài. Nhìn theo bóng lưng chạy trối chết của

Lục Kim Yến, nhất thời bà Phong cũng không biết nói gì cho phải.

Căn phòng lập tức khôi phục không khí yên tĩnh hài hòa thường ngày.

Đám người giúp việc xem xong kịch cũng cũng bắt đầu làm việc.

“Thật sự không ngờ mợ chủ lại còn có bản lĩnh này.”

“Nhìn cô Lục thật sự rất đáng thương.”

“Đáng thương gì chứ, rõ ràng là cô ấy vu hãm mợ chủ mà.”

“Đúng, tôi đã nói mợ chủ thay đổi tốt hơn, các người còn không tin.”

Lại có một cô bé xen vào nói, Tiểu Liên đứng bên cạnh không dám thở mạnh. Một màn vừa nãy thật quá mức chấn động, Cố Tuyết Trâm ngu xuẩn kia lại khiến cô Lục tức

giận bỏ đi.

“Anh nhìn em làm gì?” Cố Tuyết Trinh đã sắp xếp gọn gàng mọi thứ, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Phong Diệp Chương yên lặng nhìn mình, ánh mắt lóe lên, thậm chí còn có

một loại…một loại cảm giác như nhặt được vật báu.

Cố Tuyết Trinh bị anh nhìn chằm chằm cảm thấy hơi xấu hổ.

Bà Phong ho khan vài tiếng, Phong Diệp Chương mới thu hồi ánh mắt quay sang bà: “Mẹ, mẹ đừng quan tâm tới chuyện Tuyết Trâm tới làm việc cho công ty, con sẽ quan sát xử lý.”

Bà Phong có chút khó xử, nhất thời còn có chút không yên lòng.

Phong Diệp Chương biết bà ngại, nói thêm: “Mẹ yên tâm, công việc của công ty đều nằm trong lòng bàn tay của con.”

Lúc này bà Phong mới thở dài: “Được, các con xem mà xử lý đi. Mẹ, mẹ phải đi xem Kim Yến thế nào.”

Dứt lời bà lập tức vội vàng đuổi theo, dường như cũng không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện