Con Dâu Của Nhà Giàu

Tối Nay Ngủ Cùng Cô


trước sau

Advertisement
Cố Tuyết Trinh theo bản năng cầm lên, lật mấy trang xem, không ngờ lại là một xấp bản thảo thiết kế.

Lúc học đại học, cô học chuyên ngành thiết kế thời trang, nên cũng xem là chuyên gia trong lĩnh vực này.

Xấp bản thảo này lại đặt ở đây như thế, rất có lực sát thương với cô.

Cô vừa ăn vừa xem, nhận ra bản thiết kế này rất tốt, trang phục bên trong rất sáng tạo, nhưng cũng có không ít khuyết điểm.

“Thứ này không cần nữa sao?“ Cố Tuyết Trinh vừa ăn mì vừa nghĩ ngợi, nhất định là vậy, bằng không anh sẽ không tùy tiện bỏ ở đây như thế.

Cố Tuyết Trinh uống xong ngụm nước lèo cuối cùng, cảm thấy bụng đã ấm lên.

Cô đặt bát đũa qua một bên, càng nhìn càng thấy thích bản vẽ này, trong lòng ngứa ngáy, hận không thể lập tức chỉnh sửa ngay.

“Được rồi, dù gì mình cũng nhàn rỗi, không bằng để mình cứu vãn các bản vẽ này.”

Có việc để làm vừa hay giết thời gian.

Cô gần như không kịp chờ đợi, mang mấy thứ này trở về phòng.

Bảng vẽ và bút tối qua cô dùng vẫn còn ở đây, Cố Tuyết Trinh dọn chúng qua một bên, rồi đặt bản thiết kế vào giữa.

Cô bật đèn bàn lên, bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu mấy bản thiết kế này.

Cô đã tìm được chút cảm giác hồi đại học.

Hiếm khi tìm thấy chuyện khiến cô yêu thích, nên cô rất nhập tâm.

Bút chì liên tục ngang dọc trên giấy, mỗi một chỉ tiết nhỏ trong bản vẽ, cô đều cân

nhắc mấy lần để đạt đến độ hoàn hảo.

Thời gian cứ thế trôi qua, đảo mắt cô đã bận rộn đến gần hai tiếng rồi.

Phong Diệp Chương làm xong việc đến nửa đêm, lúc anh từ thư phòng quay về, đập vào mắt vào cảnh tượng cực kỳ nghiêm túc này.

Ánh đèn bàn bao phủ lên người cô một tầng sáng màu vàng nhạt.

Cho dù bên ngoài có người tiến vào, cô vẫn đắm chìm trong đó, không hề nhận ra, nhất là khi tay cô còn cầm cây bút vẽ vời gì đó, anh cũng không biết cô đang làm gì nữa.

Phong Diệp Chương hơi tò mò, nên anh đi thẳng tới chỗ Cố Tuyết Trinh.

Anh xuất hiện đột ngột làm cô giật mình, nhất là khi cô nhớ tới tối qua, anh đã điên cuồng như muốn ăn sống cô như thế nào.

Không hiểu sao trong lòng cô hoảng loạn,

cây bút trong tay rơi xuống sàn. “Không, không có gì.”

Cố Tuyết Trinh vừa nói vừa nhặt cây bút lên, khóe mắt còn cẩn thận quan sát sắc mặt Phong Diệp Chương.

Phong Diệp Chương nhìn lướt qua đống đồ trên bàn cô, anh gần như vô thức nhìn sang Cố Tuyết Trinh.

Đây là bản thảo thiết kế anh mới đem xuống lầu để xét duyệt, nhưng quên cầm lên. Trước giờ Phong Diệp Chương luôn thận trọng trong công việc, nên không khỏi nhíu mày.

Anh vươn tay cầm bản thiết kế lên, thấy trên đó đã thay đổi không ít chỗ, trong lòng anh bùng lên lửa giận, vẻ mặt thâm trầm, lạnh lùng nói: “Cô đang làm gì thế?”

Cố Tuyết Trinh bị anh quát mà giật mình.

Cô nhìn bản thiết kế trong tay Phong Diệp

Chương, lắp bắp nói: “Lúc, lúc nãy em xuống lầu ăn cơm nhìn thấy nó, em tưởng anh không cần nữa nên mang về phòng.

Giọng cô ngày càng nhỏ, Phong Diệp Chương bắt đầu lật xấp bản thảo lên xem.

Sắc mặt anh ngày càng khó coi, làm Cố Tuyết Trinh cũng vô cùng lo lắng.

Không đến mức đó chứ? Chỉ là mấy bản vẽ thôi mà.

Nhưng cô không dám nhiều lời, chỉ biết nem nép nhìn Phong Diệp Chương.

Anh lấy ra ba bản thiết kế đã bị Cố Tuyết Trinh thay đổi, quan sát tỉ mỉ một lượt, càng nhìn sắc mặt anh càng thay đổi.

Dường như mỗi chỗ được Cố Tuyết Trinh chỉnh sửa đều mang tới cảm giác hoàn hảo đến điêu luyện.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Phong Diệp Chương nhìn xấp bản thảo

này nhiều lần, mới chắc chắn mình không nhìn lầm.

Anh vẫn không nói gì, vẻ mặt ngày càng nghiêm nghị, nhìn Cố Tuyết Trinh với ánh mắt đánh giá, nghiên cứu.

Cố Tuyết Trinh thầm nghĩ không ổn, chẳng lẽ cô lại gây rắc rối, đụng vào thứ không nên đụng rồi sao?

Đáng chết, sớm biết thế này cô đã không ngứa nghề rồi.

Bỏ đi, dù gì cũng chết, không bằng sớm thừa nhận với anh.

“Em xin lỗi, em, em không biết anh vẫn cần dùng mấy bản thiết kế này. Em thề với trời, nếu em biết điều này, em chắc chắn sẽ không đụng vào.”

Cô trịnh trọng xin lỗi Phong Diệp Chương,
Advertisement
hy vọng anh có thể sớm bỏ qua chuyện này.

Một lúc sau, Phong Diệp Chương mới

nghiêng đầu sang nhìn cô vẻ đánh giá: “Không phải em học ngành quản lý tài chính à, sao lại biết những thứ này?”

Nếu không phải nhân viên chuyên nghiệp, chắc chắn sẽ không hiểu mấy bản vẽ này, huống hồ, cô còn chỉnh sửa nó đến mức hoàn hảo.

Điều này đòi hỏi người chỉnh sửa phải có tố chất mọi mặt cao hơn người thiết kế bản vẽ.

Phong Diệp Chương híp mắt nhìn Cố Tuyết Trinh, anh biết cô có chuyện che giấu anh.

Nhưng cũng không đến mức thay đổi cả chuyên ngành sở trường của mình chứ?

Cố Tuyết Trinh thấy vẻ mặt nghi ngờ của anh thì thầm kêu tiêu rồi, đầu óc cô nhanh chóng xoay chuyển, miễn cưỡng giải thích: “Sao thế? Em có sở thích nghiệp dư cũng không được à?”

Cô thấy Phong Diệp Chương nửa tin nửa ngờ thì giả vờ bình tĩnh bổ sung thêm: “Trước giờ em luôn thích những thứ này, nhưng ba em lại không thích. Em đành phải lén học, nên không ai biết thôi.”

Nói xong, tim cô gần như nhảy ra khỏi cuống họng, nhìn anh với ánh mắt lo lắng.

“Em chỉnh sửa không tệ, có muốn tới công ty làm việc không?”

Mặc dù Phong Diệp Chương hơi ngạc nhiên, nhưng anh vẫn gật đầu, tình huống này cũng có thể xảy ra, nên anh không còn nghỉ ngờ gì nữa.

“Gần đây tập đoàn Phong thị đang sáng lập một thương hiệu cao cấp, đang tuyển dụng nhà thiết kế.

Phong Diệp Chương bổ sung thêm: “Nếu em thật sự yêu thích, đây là một cơ hội hiếm có để em rèn luyện.”

“Nhà thiết kế của tập đoàn Phong thị?”

Cố Tuyết Trinh nghe vậy thì sửng sốt, tim đập thình thịch.

Phong thị là tập đoàn đứng đầu trong nước, có quyền có thế, tương lai vô cùng rộng mở, làm cho Phong thị xong, sau này cô muốn tới bất kỳ công ty nào cũng không thành vấn đề.

Cố Tuyết Trinh nuốt nước miếng, đương nhiên cô rất động lòng.

Trong đầu cô bỗng hiện lên câu nói của Cố Hải Sâm: “Cô vào nhà họ Phong rồi, mặc kệ có chuyện gì, cô cũng phải báo cáo cho tôi biết! Nhớ chưa?”

Đúng rồi, lời cảnh cáo của Cố Hải Sâm trước khi cô đến đây vẫn còn văng vằng bên tai, hơn nữa, thỉnh thoảng ông ta còn muốn cô báo cáo lại.

“Đây là công việc của mình, có lẽ mình

không cần báo cáo ông ta đâu nhỉ?”

Cố Tuyết Trinh ngẫm nghĩ, nhất thời xoắn xuýt, không biết có nên đi hay không.

Phong Diệp Chương thấy cô do dự, cũng không ép cô phải trả lời ngay, anh nói: “Em không cần trả lời ngay, cứ suy nghĩ cho thật kỹ”

Cố Tuyết Trinh gật đầu.

Phong Diệp Chương vươn tay đưa xấp bản thảo thiết kế lại cho cô: “Phía sau còn mấy bản nữa, em có rảnh thì giúp tôi chỉnh sửa luôn đi!”

“Hả, à được.” Cố Tuyết Trinh gật đầu, trong lòng cô vẫn đang luyến tiếc mấy bản vẽ này đây.

Phong Diệp Chương đáp ừm, rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Một lát sau, trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy.

Cố Tuyết Trinh không khỏi sửng sốt, thầm nói: “Tối nay anh ta ngủ ở đây à?”“

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện