Cô Vợ Thay Thế

Việc Không Được Làm, Cô Đều Làm Hết Mất Rồi


trước sau

Advertisement
CHƯƠNG 43: VIỆC KHÔNG ĐƯỢC LÀM, CÔ ĐỀU LÀM HẾT MẤT RỒI

Thần kinh Mạc Đình Kiên căng thẳng cả buổi tối, cuối cùng đã thả lỏng.

Anh ngồi hổm người xuống, vươn tay sờ đầu cô, vén lên nhánh tóc đang che lấy khuôn mặt cô, giọng nói hơi khàn mà rõ ràng từng chữ: “Hạ Diệp Chi, cuối cùng tìm được em.”

Mái tóc cô rối bời, áo thun trên người cũng nhăn nhúm lại, mồ hôi rịn đầy trán cô, đôi mắt cô như bao phủ bởi màn sương mù, giãy giụa yếu ớt nói: “Xéo đi...”

Sắc mặt Mạc Đình Kiên vốn hơi hòa dịu nay lại trầm xuống.

Ánh mắt anh thật sâu nhìn Hạ Diệp Chi, dừng chừng vài giây mới ghé vào tai cô, khẽ nói: “Tôi Mạc Gia Thành, đến đưa cô về nhà.”

Động tác cự tuyệt của Hạ Diệp Chi dịu lại, sau đó ghé đầu hướng về phía anh, Mạc Đình Kiên vốn đang ghé vào tai cô, hai người kề bên nhau, đầu tựa vào cùng nhau.

Anh có thể cảm nhận được cái trán nóng hổi đến kì lạ của cô

Vẻ mặt Mạc Đình Kiên trầm lại, vội ôm cô lên sải bước đi ra ngoài.

Người đàn bà trong lòng giống như một cái lò nhỏ đang thiêu đốt anh, dường như hơi khó chịu, cau chặt mày, hô hấp vừa suyễn vừa thở gấp, nhưng lại vô cùng ngoan ngoãn tin tưởng dựa khít vào lòng anh, không cử động gì, cũng không náo loạn.

Vẻ mắt Mạc Đình Kiên âm trầm, lửa giận trong lòng nhen nhóm bừng lên.

Đã có thuộc hạ thông báo cho Cố Tri Dân và Thời Dũng, khi Mạc Đình Kiên ôm Hạ Diệp Chi đến đại sảnh liền nhìn thấy hai người bọn họ.

Thời Dũng gặp vẻ mặt Mạc Đình Kiên như thế cũng không dám hỏi gì, Cố Tri Dân thì lại lên tiếng hỏi: “Cô ấy không sao chứ?”

“Không sao cả.” Giọng nói Mạc Đình Kiên rất trầm, xoay đầu nhìn Thời Dũng: “Đến bệnh viện thôi.”

“Vâng.” Thời Dũng cung kính đáp lại một tiếng, liền lấy điện thoại ra gọi điện.

Sau khi lên xe, Mạc Đình Kiên mới dường như nghĩ đến cái gì, hỏi Cố Tri Dân: “còn tiểu minh tinh của cậu đâu?”

“Ban nãy vừa gọi điện thoại cho cô ấy, cổ nói không có mặt ở đây.” Cố Tri Dân tuy vẫn không vừa ý cách Mạc Đình Kiên xưng hô như vậy với Thẩm Lệ, nhưng anh cũng biết thời khắc này không phải là lúc nên so đo chuyện như vậy.

Mạc Đình Kiên không nói gì, chỉ ngẩng đầu dặn dò tài xế: “Nhanh chút.”

Tuy rằng tăng tốc thêm nữa sẽ quá tốc độ, nhưng tài xế lại không dám chống lại lệnh anh.

May mà bây giờ trời đã nhá nhem tối, xe chạy trên đường đã ít đi khá nhiều.

Đến một bệnh viện tư nhân gần đấy.

Bệnh viện này không lớn lắm, rất ít người, bác sĩ trực ban là một người đàn ông, đang gọi điện nói chuyện giết thời gian với bạn gái anh ta.

Vị bác sĩ này ngẩng đầu liền nhìn thấy bọn người Mạc Đình Kiên đi qua đây, vẻ mặt liền thay đổi, vội vàng cúp điện thoại.

Mạc Đình Kiên ôm Hạ Diệp Chi đi phía trước nhất, Thời Dũng và Cố Tri Dân thì bước sau lưng anh, sau họ là đám thuộc hạ theo cùng, nhìn sơ có chút giống xã hội đen đến gây chuyện.

Vị bác sĩ nọ bị dọa đến trắng bệch mặt: “Xin...xin hỏi đến khám bệnh đúng không ạ?”

“Ừm.” Mạc Đình Kiên trả lời một câu, rồi đặt Hạ Diệp Chi xuống chiếc giường bệnh, sau đó nghiêm mặt đứng cạnh nhìn chằm chằm vào vị bác sĩ.

Vị bác sĩ nuốt ngụm nước bọt, dè dặt kiểm tra giúp Hạ Diệp Chi, tay đang cầm ống nghe đều đang run rẩy.

Mạc Đình Kiên lạnh mặt liếc anh ta một chút: “Cậu bị kinh phong à?”

Bác sĩ vội đáp: “Không ...không có...”

Một đám như nhân vật xã hội đen vây bên người, phảng phất chỉ cần anh mắc một lỗi nhỏ là kết liễu anh, anh ta có thể không sợ hãi được hay sao chứ?

Có điều, người phụ nữ này bị chuốc thuốc, thật là hơi kì lạ, trong đấy gồm thành phần gây mê, lại giống như là thuốc kích dục...

Tuy trong một chốc không thể nhìn ra người phụ nữ này bị chuốc thuốc gì, nhưng không khó để chữa trị cho cô ta.

Anh ta tiêm một mũi cho Hạ Diệp Chi, rồi treo một bình truyền dịch, tình hình của Hạ Diệp Chi mới ổn định lại.

Khi trở về biệt thự, Mạc Đình Kiên ôm Hạ Diệp Chi đi thẳng vào phòng anh.

Cô đổ quá nhiều mồ hôi, cả người còn choáng váng, Mạc Đình Kiên đứng dậy bước vào phòng tắm lấy khăn nóng lau mặt cho cô.

Anh vươn tay nắm tóc mái dày của cô vén qua một bên, một tay khác thì cầm khăn nhẹ nhàng lau mặt
Advertisement
cô.

Đang lau, tay Mạc Đình Kiên không khỏi cứng lại, đây là lần đầu anh làm việc hầu hạ người ta như thế này, mà lại thuận tay đến vậy.

Có điều khuôn mặt Hạ Diệp Chi hình như khác đi?

Lần trước ở phòng ăn, anh liền phát hiện khuôn mặt Hạ Diệp Chi có vấn đề, nhưng cô quá đề phòng anh, cho nên anh cũng không có cơ hội tìm hiểu sâu thêm, với lại anh đối với việc người phụ nữ này lớn lên như thế nào cũng không để ý lắm.

Bây giờ nhìn lại, vấn đề thật sự không nhỏ chút nào.

Anh híp đôi mắt, sau khi lau sạch khuôn mặt cô, liền lui một khoảng cách nhìn lại cô.

Không giống với khuôn mặt vàng như nến mà lấm tấm những đốm đen trước kia của cô, làn da trên khuôn mặt trắng muốt khỏe mạnh vô cùng, dưới ánh đèn rọi vào giống như đang phát sáng vậy.

Đôi môi đỏ phớt, sống mũi nhỏ cao, lông mi dài mà cong vuốt như cánh quạt mở ra, vầng trán mượt mà láng mịn, đường chân tóc gọn gàng chỉnh tề.

Ngũ quan nhìn rất đẹp khi tách nhau ra, cùng một chỗ, lại càng đẹp hơn.

Mạc Đình Kiên ngắm mãi, đột nhiên khẽ cười ra tiếng.

người phụ nữ này, giả ngốc thì thôi lại còn giả xấu, xem ra trước đây sống thật thảm.

***

Lúc Hạ Diệp Chi tỉnh lại, không chỉ đau nhức cả người, cổ họng khô đến bốc khói luôn.

Cô xoay xoay đầu, mê mang nhìn trái rồi nhìn phải, phát hiện đây không phải là phòng mình.

Cô lật người ngồi dậy, đầu óc như bị chập mạch, nhất thời không nhớ ra sự việc đã xảy ra tối qua.

Lúc này, cửa phòng bị người bên ngoài đẩy vào.

Mạc Đình Kiên bưng một ly nước đi vào, bước đến bên giường đưa nước trong tay mình cho cô: “uống nước.”

Hạ Diệp Chi vươn tay nhận lấy liền uống sạch sành sanh.

Khoảng khắc này cô mới giật mình phát hiện người đàn ông trước mặt đang mặc đồ ngủ, cô cúi đầu nhìn xuống người mình, phát hiện trên người cô cũng đang mặc đồ ngủ.

Quá nhiều tin tức tràn vào đầu cô, nhất thời cô nói chuyện không rõ ràng: “Mạc Gia Thành! Anh...tôi....tối qua...chúng ta...”

Mạc Đình Kiên ngồi xuống cạnh giường, một tay chống lên bên cạnh cô, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô, giọng nói trầm trầm: “Tối qua, tôi đến câu lạc bộ Đỏ cứu em, sau đó trở về, em lại muốn ngủ trong phòng tôi, sau đó còn chiếm tiện nghi của tôi, chuyện được làm hay không được làm, em đều làm hết với tôi rồi.”

“?”

Hạ Diệp Chi mê mang mặt mày, cô nhớ khi mình nhảy lầu, liền túm lấy lan can tầng nào đó rồi bò lên trốn sau rèm cửa sổ, sau đó không nhớ gì nữa.

Nhưng cô lại nhớ rõ, ngoại trừ khi nhảy lầu bản năng muốn sống sót trong cô trỗi dậy để cô túm chặt lan can ra, thì cô không còn chút sức lực nào trong khoảng thời gian sau đó.

Đã không có sức thì sao cô có thể làm chuyện gì với “Mạc Gia Thành” được cơ chú?

“Anh đừng lừa tôi! Tuy tôi không nhớ việc tối qua, nhưng tôi có thể chắc chắn tôi không có sức lực làm gì anh cả!”

“Đã không nhớ rõ, em còn dám nói chắc chắn không làm gì tôi? Bọn chúng chuốc thuốc em, đó chính là thuốc kích dục, dược hiệu vô cùng tốt.” Mạc Đình Kiên càng lúc càng ép sát cô, giọng nói ái muội nói: “Huống chi, tôi vẫn luôn rất thích chị dâu, chị muốn nó, tôi cũng chẳng đành từ chối chị...”

Truyện convert hay : Mao Sơn Quỷ Vương
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện