Cô Vợ Quê Mùa Của Tổng Tài Thâm Sâu

Chương 45


trước sau

Chương 45: Đừng có tránh thai nữa.

Hoắc Ảnh Quân anh muốn dạng phụ nữ nào mà không có? Nhưng chỉ riêng cô nhóc này, trong mắt toàn là cái vẻ thiếu kiên nhẫn và chán ghét. Ấy thế mà trên mặt cô vẫn mỉm cười ‘uyển chuyển’ như cũ, cũng thật làm khó cho cô quá.

Vân Tử Lăng nhìn chằm chằm vào Hoắc Ảnh Quân, chân mày nhíu chặt lại đến mức có thể kẹp chết một con kiến, rốt cuộc thì anh đã làm loạn đủ chưa hả trời?

“Được rồi, quay về nghỉ ngơi thôi!” Hoắc Ảnh Quân không quấy rối cô nữa, anh mỉm cười, đưa tay ôm vai cô, chuẩn bị quay lại bệnh viện.

Tuy nhiên, ngay khi hai người vừa xoay người lại, một giọng nói mang theo vẻ khó tin đột nhiên vang lên: “Ảnh Quân…”

Một tiếng gọi này mang theo vô hạn dịu dàng.

Đám người quay đầu nhìn lại, vừa nhìn một cái là ai cũng ngây ngẩn cả người.

“Cô Tử Lăng?” Có người kêu lên.

Vân Hâm Bằng đón cô ta về, dù cho thanh danh của cô ta không tốt chút nào nhưng cô ta vẫn đeo trên mình cái danh cô hai nhà họ Vân.

Vân Tử Lăng ngoái đầu lại nhìn một cái, có chút sững sờ, ‘Vân Tử Diễm?’

Vân Tử Diễm nhìn hai người bọn họ đứng bên cạnh nhau, hai bàn tay lập tức siết chặt lại.

‘Tại sao? Anh ấy vừa nói là có việc? Chính là muốn ở bên cạnh nó sao?’

Nếu không phải Ôn Nhược Vũ nhắn tin tới, kêu cô ta xem live stream thì cô ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Vân Tử Lăng nhíu mày lại, quăng cho Hoắc Ảnh Quân một vẻ mặt ‘không làm thì sẽ không chết’.

“Vân Tử Lăng? Cô là Vân Tử Lăng đúng không?” Có người tò mò bắt đầu hỏi han.

“Bố cô đối xử với cô thật là tốt, mới đón về đã được mặc hàng hiệu rồi, không hổ là cô chủ nhà giàu nha.” Có mấy cô gái nổi lòng ghen tị, tặc lưỡi, chua lè nói.

Vân Tử Diễm từng bước một đi về phía trước. Hoắc Ảnh Quân đứng ở đó, trên mặt vẫn là dáng vẻ lạnh đạm hệt như trước đây.

“Ê, nhìn kìa! Sao cô ta cứ nhìn chằm chằm vào anh rể của mình như thế kia nhỉ?” Có người nhỏ giọng nói.

“Đúng đó, cậu nhìn ánh mắt của cô ả kìa, dường như rất là tủi thân luôn ấy, ài dà, cái này, cái này… Không phải là định cướp đàn ông với chị gái cô ta đó chớ?”

Mặc dù những lời bàn tán xôn xao kia không lớn, nhưng vẫn truyền vào trong tai Vân Tử Lăng một cách rõ ràng. Cô bất đắc dĩ lắc đầu, vừa mới ém chuyện đi xong, sao bây giờ lại xông ra nữa rồi?

“Sao em lại tới đây? Tài xế không đưa em về à?” Hoắc Ảnh Quân không gọi thẳng tên của cô ta, mà là trực tiếp đặt câu hỏi.

Vân Tử Diễm cắn môi nhìn anh, lại nhìn về phía Vân Tử Lăng, sau đó đôi mắt đỏ ửng cả lên: “Hai người…”

“Cô Tử Diễm, đây là em gái của cô à? Cô ấy là tới thăm cô đúng không?” Đám paparazzi lấn tới phía trước, vội vàng hỏi.

Vân Tử Diễm nhìn về phía các phóng viên, xong lại nhìn Vân Tử Lăng. Cô ta đã xem live stream trên điện thoại và nhìn thấy hành động của Vân Tử Lăng.

Vân Tử Diễm hận! Hận Tử Lăng giả bộ là chính bản thân mình.

Hoắc Nhã Linh nói không sai, cô ta đúng là đến đây tranh đoạt đàn ông với Vân Tử Lăng.

Nhưng mà, tại sao Hoắc Ảnh Quân lại không từ chối? Vân Tử Diễm không hiểu rõ, trong lòng cô ta chỉ thấy hoảng sợ tột cùng. Tuy vậy nhưng cô ta vẫn cố gắng duy trì nụ cười, gọi một tiếng: “Chị…”

Một tiếng gọi này, lại khiến Vân Tử Lăng ngây ngẩn cả người.

Ặc… Cô ta không định vạch trần trò hề này à?

“Chị, thân thể chị đã đỡ hơn chút nào chưa? Bố sợ chị ở bệnh viện không thoải mái nên cố ý bảo em đến đón chị về nhà nè.” Vân Tử Diễm bước lên phía trước, giơ tay lên túm lấy tay cô, vừa cười vừa nói.

Vân Tử Lăng không nói gì, đại khái thì cô cũng đoán được lý do tại sao cô ta lại phải nén giận như thế này.

Có lẽ, cô nên trả lời sao cho hợp lý. Bằng không, dựa theo tính cách của cô ta, tất nhiên sẽ không bỏ cuộc.

“Tốt rồi, cảm ơn em nhé!”

Vân Tử Diễm đã cho cô một cái bậc thang, đương nhiên là cô phải thuận thế mà bước xuống rồi.

Còn nữa, cô đã không chờ kịp để rời khỏi người đàn ông này rồi.

Vân Tử Diễm thấy vậy, ánh mắt lóe lên, cực kỳ bi thương nhìn về phía Hoắc Ảnh Quân, sau đó, nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh… Anh rể… Bọn em đi trước đây!”

“Xin nhường đường một chút!” Đột nhiên, có hai người vệ sĩ mặc đồ đen đi tới.

Đám người vội vàng tránh ra.

Ngay sau đó, cánh cửa của một chiếc xe sang trọng có giá trị hẳn là phải tầm ba mươi tỷ được mở ra. Thứ xuất hiện đầu tiên là một đôi giày cao gót đắt tiền, theo sau đó là một bóng dáng xinh đẹp tuyệt trần.

Mọi người lập tức hít vào một hơi thật sâu.

“Đây, đây, đây không phải là bà Hoắc, mẹ chồng của cô Tử Diễm đó sao?”

Vào lúc này, không chỉ mọi người thấy ngạc nhiên, mà ngay cả Vân Tử Lăng và Vân Tử Diễm cũng đều ngây dại.

“Mẹ, sao mẹ lại tới đây?” Hoắc Ảnh Quân bước tới, mỉm cười hỏi.

“Vừa tham gia xong một buổi tụ họp, mấy đứa đang náo loạn cái gì đó?”

Từ đầu tới cuối, Khúc Tịnh Kỳ không hề cười cái nào, khí chất của bà ta cũng mạnh mẽ đến khó hiểu. Đến mức mà những người đang hóng hớt ở xung đều không nhịn được phải lùi về phía sau.

Hoắc Ảnh Quân mỉm cười: “Không có gì, đang chuẩn bị tan cuộc rồi ấy mà.”

Khúc Tịch Kỳ nhíu mày, nhìn về phía Vân Tử Lăng đang mặc đồng phục bệnh nhân, hỏi: “Tử Diễm, có chỗ nào không thoải mái sao?”

Vân Tử Lăng ngây ngẩn cả người, cô nhìn Khúc Tịch Kỳ, xong lại nhìn Vân Tử Diễm, tiếp đó lại nhìn Hoắc Ảnh Quân, vẻ mặt mờ mịt.

Hoắc Ảnh Quân đứng yên không nhúc nhích, ngoại trừ khóe miệng càng nhếch lên cao hơn thì không còn hành động nào khác.

“Bác gái, cháu…” Vân Tử Diễm lập tức bước lên, muốn nói gì đó nhưng mà lại thôi.

Khúc Tịch Kỳ hất cô ta ra, nhìn toàn cây hàng hiệu trên người cô ta rồi chế nhạo nói: “Đúng là đồ bắt chước, thay vì thay đổi vẻ bề ngoài, chẳng bằng nên thay đổi từ bên trong đi còn hay hơn.”

Nghe vậy, Vân Tử Diễm sốt ruột nói: “Bác gái… cháu mới là…”

“Bà Hoắc, bà cố ý đến thăm con dâu sao?” Đám paparazzi nhanh chóng ngắt lời Vân Tử Diễm, chuyển hướng chủ đề sang Khúc Tịch Kỳ.

“Tôi nghĩ, đây hẳn là duyên phận giữa tôi và Tử Diễm đi, lúc nãy tôi cũng nói rồi đó, tôi vừa tham gia một buổi tụ họp xong, trên đường quay về thì gặp được bọn nó.” Khúc Tịch Kỳ không hổ là cô chủ nhà giàu, trong lời nói lúc nào cũng mang theo khí chất cao quý cả.

Vân Tử Lăng nhíu mày, rụt cổ lại, lùi về phía sau.

‘Hôm nay xảy ra chuyện gì vậy trời? Đừng có xui xẻo như vậy chớ!’

“Tử Diễm.” Khúc Tịch Kỳ lập tức gọi cô lại.

“Vâng!” Vân Tử Diễm trả lời theo bản năng.

“Uầy ơi, đúng là không biết xấu hổ mà.” Có người bắt đầu lẩm bẩm nói.

Sau đó, đương nhiên là cô ta bị Khúc Tịch Kỳ ném cho một ánh mắt lạnh lùng rồi.

“Cháu xem này, Ảnh Quân muốn dẫn cháu đi du lịch, ai ngờ lại làm dạ dày của cháu cảm thấy khó chịu. Lúc nãy bác sĩ nói
thế nào rồi? Có còn chuyện gì nữa không?” Khúc Tịch Kỳ cực kỳ dịu dàng nắm tay Vân Tử Lăng, cười tủm tỉm nói.

Vân Tử Lăng nhíu chặt mày, nhìn Khúc Tịch Kỳ và lúng túng trả lời: “Không, không sao đâu bác gái… Bác sĩ nói cháu không có vấn đề gì lớn hết, ngày mai là, là xuất viện được rồi…”

Cô vừa nói, vừa định rút tay về theo bản năng. Nhưng mà Khúc Tịch Kỳ lại càng nắm chặt hơn, nói: “Con bé này, sao lại để cháu ở bệnh viện được, đi, về nhà với bác nào.”

“Cái gì?” Vân Tử Lăng kinh ngạc nhìn về phía Khúc Tịch Kỳ.

“Bệnh viện này dù tốt thế nào thì cũng không sánh được so với ở nhà, về nhà với bác đi, bác sẽ sai người nấu thuốc bổ cho cháu.” Khúc Tịch Kỳ nắm tay cô, càng nhìn lại càng thấy thích.

Vân Tử Lăng bị dọa rồi, cô vội vàng rút tay về, khóe miệng giật một cái, nói: “Bác… Bác gái à, không cần đâu ạ. Tử Lăng, Tử Lăng tới đón cháu rồi, cháu về nhà với em ấy là được rồi ạ.”

Thấy vậy, Vân Tử Diễm vội bước lên, nói: “Đúng đó bác gái ạ, bố cháu bảo cháu tới đón chị Tử Diễm về.”

Nếu bây giờ không phải lúc để thừa nhận bản thân, vậy thì cô ta tuyệt đối sẽ không để Vân Tử Lăng có cơ hội rời khỏi tầm mắt của mình.

Nghe vậy, Khúc Tịch Kỳ lạnh lùng nhìn Vân Tử Diễm: “Tôi đang nói chuyện, ở đâu tới lượt cô xen vào?”

Vân Tử Diễm bị bà ta nói thế, khóe miệng mấp máy, nhưng không dám lên tiếng phản bác.

“Nghe bác đi, về nhà với bác, bố cháu sẽ không nói gì đâu!” Khúc Tịch Kỳ nhìn chằm chằm vào Vân Tử Lăng, giọng điệu cực kỳ chắc chắn.

Thấy vậy, hai bàn tay cô bất an để ở sau lưng, cô tự hỏi ‘Phải làm sao bây giờ?’

“Mẹ nói đúng đó, bệnh viện không thích hợp để em tĩnh dưỡng, về nhà nhé?” Hoắc Ảnh Quân đột nhiên bước đến, ôm lấy bờ vai của cô, mỉm cười nói.

Một câu nói kia làm Vân Tử Diễm ngây ngẩn cả người.

‘Anh, anh, anh ấy mời Vân Tử Lăng về nhà?’

Vân Tử Lăng cũng ngây người luôn. Cô nhìn Hoắc Ảnh Quân, trên mặt đầy dấu chấm hỏi. ‘Anh ấy có biết bây giờ mình đang làm cái gì không thế?’

“Ảnh Quân cũng đã nói đến vậy rồi mà, lên xe đi!” Khúc Tịch Kỳ mỉm cười, xoay người đi về phía chiếc xe sang trọng kia.

Tài xế lập tức mở cửa xe ra.

“Đi thôi!” Hoắc Ảnh Quân ôm cô đi về phía trước.

“Ảnh Quân!” Thật sự không thể chịu đựng được nữa, Vân Tử Diễm kêu lên.

Hoắc Ảnh Quân dừng bước, cô ta đi tới, nhìn đám người hóng hớt đang dòm lom lom vào mình kia, xong lại nhìn Khúc Tịch Kỳ đang không vui ngồi trong xe, nhíu nhíu mày, nói: “Em có thể nói với anh một câu được không?”

“Tử Diễm, lại đây!” Khúc Tịch Kỳ ngồi trong xe vẫy tay gọi.

Vân Tử Lăng nhìn đám người nhiều chuyện và đám paparazzi đang nháy máy không ngừng kia, chỉ đành bất chấp tất cả mà leo lên xe.

“Nói đi.” Hoắc Quân Ảnh nhìn Lăng Tử Diễm, nói.

Đám vệ sĩ rất thông minh, lập tức che chắn cho bọn họ, không cho bất kỳ ai tới gần.

Hai mắt Vân Tử Diễm lập tức đỏ lên, giọng nói cực kỳ tủi thân: “Em… Em mới là… Em mới là Vân Tử Diễm…”

“Anh biết.”

“Vậy anh…”

“Lời nói dối đã bắt đầu rồi, đêm nay nhất định phải tiếp tục diễn, bằng không, em cảm thấy sau khi mẹ anh biết chúng ta cùng nhau làm loạn, mẹ sẽ tha thứ cho em sao?”

Một câu này khiến Vân Tử Diễm giật bắn cả mình.

Thật vậy, Khúc Tịch Kỳ ghét nhất chính là nói dối và lừa gạt.

“Yên tâm đi, anh biết rõ thân phận của cô ta, sẽ không làm gì với cô ta đâu. Sáng mai anh sẽ đưa cô ta về.” Hoắc Ảnh Quân nở một nụ cười cưng chiều, vươn tay xoa đầu Vân Tử Diễm.

Cô ta lập tức ngừng khóc: “Vâng.”

Vân Tử Diễm biết, Hoắc Ảnh Quân yêu cô ta, anh tuyệt đối sẽ không coi trọng Vân Tử Lăng xấu xa kia đâu.

“Được rồi, đừng khóc nữa, mau về nhà đi ngủ đi, sáng mai gặp lại.” Hoắc Ảnh Quân xoay người lên xe.

Vân Tử Diễm hai mắt rưng rưng nhìn Hoắc Ảnh Quân ngồi bên ghế phụ lái, cả người đều lộ ra dáng vẻ ‘tôi rất tủi thân’.

Nhưng mà, ý cười cưng chiều trên mặt Hoắc Ảnh Quân đang ngồi bên trong xe đột nhiên lạnh xuống.

Thứ anh hận nhất, cũng là sự lừa gạt.

Bốn mươi phút sau, bọn họ về đến nơi ở của nhà họ Hoắc.

Dọc theo đường đi, Vân Tử Lăng cứ như đang ngồi đống lửa vậy, ấy thế mà Khúc Tịch Kỳ lại cực kỳ nhiệt tình kéo tay cô nói chuyện phiếm.

Cô chỉ có thể kiên trì ậm ừ trả lời.

Dáng vẻ như thế lại càng làm Khúc Tịch Kỳ vui vẻ hơn, cảm thấy cô con dâu này thật sự rất khôn khéo nghe lời.

Vào trong nhà, mười mấy người giúp việc bước đến, nào là xách túi, nào là sắp xếp quần áo các loại.

Bọn họ vừa mới ngồi xuống ghế sô pha, đã có người hầu bưng hồng trà lên.

“Cô chủ đâu?” Khúc Tịch Kỳ nhìn thím Trương, hỏi.

“Thưa bà chủ, cô chủ đã đi ngủ rồi ạ.” Thím Trương vội vàng cung kính trả lời.

Khúc Tịch Kỳ mỉm cười, nghĩ thầm ‘Khó lắm mới được một hôm con nhóc này đi ngủ sớm ha.’

“Bà Trương, bà đi bảo đầu bếp nấu cho Tử Diễm một chén thuốc bổ đi.”

“Vâng, thưa bà chủ.” Thím Trương vội vàng đi vào nhà bếp.

Về đến nhà, Hoắc Ảnh Quân lập tức cởi áo vest ra, anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rồi ngồi dựa vào lưng ghế uống cà phê, đồng thời, anh đưa ánh mắt tràn đầy ý cười nhìn về phía Vân Tử Lăng.

Vân Tử Lăng cúi đầu, có chút không biết phải làm sao.

“Tử Diễm, uống chút hồng trà đi cháu.” Khúc Tịch Hy chỉ vào tách trà và nói.

“Vâng ạ.” Vân Tử Lăng bưng tách hồng trà lên, nhấp một ngụm, trong lòng thầm nghĩ nhất định phải nhanh chóng tìm một cái cớ để đi nghỉ ngơi mới được. Nếu không, cứ hỏi han tiếp thế này thì sớm muộn gì cũng bại lộ.

“Tử Diễm à, cháu và Ảnh Quân đã đính hôn rồi, về sau hai đứa cũng đừng tránh thai nữa.”

“Phụt!”

Vì câu nói này mà Vân Tử Lăng lập tức phun hết cả hồng trà trong miệng ra ngoài.

Truyện convert hay : Tà Vương Thích Sủng: Quỷ Y Cuồng Phi

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện