Cô Vợ Quê Mùa Của Tổng Tài Thâm Sâu

Chương 32


trước sau

Advertisement
Chương 32: Nhìn cho rõ là người hay quỷ .

Ba giờ chiều.

Tại sân bay.

“Tử Lăng, em thật sự muốn đi sao? Em có muốn chuyển lời tới bố một chút không? Vân Tử Diễm cau mày nói với anh rằng, nếu bây giờ em đổi ý, anh có thể gọi xe đưa em về nhà.”

Vân Tử Lăng trông xem bộ dáng gấp gáp muốn đá cô đi của Vân Tử Diễm, cô khẽ cười: “Tôi nghĩ, nếu bố biết tôi đi cùng cậu Khúc, nhất định ông sẽ không phản đối đâu.”

Khúc Tịnh Quân nghe vậy, anh ta lập tức nở nụ cười.

Quả nhiên, sau khi nghe những lời này, đã khiến Vân Tử Diễm nghiến răng nghiến lời.

Nhưng nếu Vân Hâm Bằng biết được rằng, Vân Tử Lăng thông đồng cùng Khúc Tịnh Quân, đương nhiên sẽ không để cô đi.

“Khúc Tịnh Quân, em cũng không còn nhỏ nữa rồi, phải nhìn cho rõ là người hay quỷ!” Hoắc Ảnh Quân một lời hai nghĩa, anh khẽ lạnh nhạt liếc nhìn Vân Tử Lăng.

Nghe vậy, Vân Tử Diễm lập tức nở nụ cười như đang xem kịch vui.

Khúc Tịnh Quân thầm hướng nhìn Vân Tử Lăng theo bản năng, chẳng qua, cô trông hệt như một đứa trẻ, tò mò tất cả mọi thứ có ở sân bay, ngay sau đó, anh cũng an tâm trở lại.

Hoắc Ảnh Quân thấy thế cũng chẳng nói gì, chỉ trực tiếp choàng tay ôm lấy Vân Tử Diễm, sau đó tiến về khu khách quý.

“Em đang nhìn gì vậy?” Khúc Tịnh Quân tiến lại gần cô, anh cười hỏi.

“Tôi chưa bao giờ đi máy bay, ấy, anh mau xem, phi công đang nói chuyện kìa.” Vân Tử Lăng nhanh chân chạy tới cửa kính trong suốt, hai tay đặt trên mặt kính, khóe miệng nghịch ngợm nở nụ cười lớn.

Khúc Tịnh Quân vẫn luôn theo dõi cô, thấy vậy, anh ta hỏi: “Em là thiên kim của gia tộc Vân, nhưng em chưa từng ngồi máy bay sao?

Khúc Tịnh Quân lên tiếng dò hỏi khiến Vân Tử Lăng có chút ngập ngừng, giây tiếp theo, cô nghiêng đầu nhìn anh ta.

“Anh không sợ tôi sao?”

“Tại sao anh lại phải sợ em? Hay em là yêu tinh ăn thịt người?” Ý cười trên môi anh ta ngày càng sâu.

“Nhưng anh không nghe mọi người nói sao? Tôi mang tiếng xấu, như kiểu tôi là một cô gái xấu xa ấy.”

Thấy vậy, Khúc Tịnh Quân khẽ nhíu mày, anh ta không nhịn được mà búng nhẹ vô cái trán của cô: “Em nghĩ gì thế hả, danh tiếng của em có tốt không, hay em là loại con gái nào, anh sẽ tự mình quan sát, sao có thể nghe lời người khác nói được?”

Vân Tử Lăng hô hấp ngưng trệ, cô ngẩn ngơ dừng lại.

Giây tiếp theo, cô khẽ nhấp môi, sau đó nở lên một nụ cười hình vòng cung.

“Cảm ơn anh, Khúc Tịnh Quân”

Khúc Tịnh Quân như đã bị sốc trước nụ cười của cô.

Anh đã gặp qua vô số siêu sao, người đẹp nổi tiếng. Nhưng, anh chưa bao giờ gặp qua cô gái nào cười đẹp đến vậy, đôi mắt trong trẻo
Advertisement
ấy, không nhiễm một chút bụi trần, cũng chẳng rơi một hạt khói mù nào, vô tình chiếu sáng cả trái tim anh.

“Anh nhìn xem, máy bay lớn không?” Ngay lúc này, Vân Tử Lăng chẳng hề hay rằng, bản thân đã lưu lại chấn động lớn thế nào trong lòng Khúc Tịnh Quân.

“Lớn, được rồi, chúng ta mau đến phòng cho khách quý, lát nữa trước khi lên máy bay, anh sẽ đích thân chỉ cho em” Khúc Tịnh Quân nắm lấy tay cô, mỉm cười đi về phía trước.

Chẳng qua, vốn dĩ ban đầu, Khúc Tịnh Quân muốn thể hiện tốt một chút, chỉ là, anh sớm đã bại trước Vân Tử Lăng.

Không sai, Vân Tử Lăng đã trở nên héo rũ ngay sau khi lên máy bay.

Cô say máy bay.

Ba giờ sau đó.

Tại thành phố ven biển.

Bước xuống máy bay rồi lên xe, Vân Tử Lăng mới cảm thấy như mình đang dần sống lại.

“Em gái, em không sao chứ, đã nói em cứ ở nhà nghỉ ngơi rồi mà, em…” Ài, cũng may ra Vân Tử Diễm ngồi trên xe Lincoln dài, cùng một hàng với cô.

Hoắc Ảnh Quân và Khúc Tịnh Quân lại ngồi ở một bên sườn khác.

“Em mau khỏe lại nhé, nếu có chỗ nào không thoải mái, nhất định phải nói cho chị biết đấy!” Vân Tử Diễm nắm lấy tay cô vỗ nhẹ, hiện ra hình ảnh của một người chị tốt.

Vân Tử Lăng nhàn nhạt cười mà trong lòng lạnh như băng, chị gái à, nắm thì nắm thôi, sao còn dùng móng cào vào mu bàn tay làm gì vậy?

Cô chỉ cười nhẹ không nói, sau đó khẽ rút tay trở về.

“Trước tiên em cứ nghỉ ngơi đi, anh đã sắp xếp chuẩn bị tiệc tối tại khu nghỉ dưỡng rồi.” Khúc Tịnh Quân hơi nghiêng người ngoái đầu ra sau nhìn hai người họ.

“Cậu Khúc, tôi thấy em ấy không được thoải mái cho lắm, chỉ sợ hải sản gì đó, cũng không thể ăn, cậu cứ để em ấy nghỉ ngơi trong phòng là được.” Vân Tử Diễm vội nói.

Cô ta không hề hy vọng rằng đêm nay, Vân Tử Lăng sẽ cướp đi ánh đèn sân khấu của mình.

Vân Tử Lăng khẽ cong môi, cô yếu ớt nói: “Cảm ơn chị, nếu em nôn ra được thì tốt rồi…” Không đợi Vân Tử Diễm kịp phản ứng, cô đã dùng một tay ấn lấy bụng mình.

“Cái gì?”

Ngay sau đó, dạ dày tổn thương, cô nghiêng người ọe một tiếng, lập tức phun hết lên người Vân Tử Diễm.

“A” Tiếp theo, một tiếng thét chói tai vang lên từ trong chiếc xe hơi sang trọng.

Truyện convert hay : Thần Đạo Tiên Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện