Cô Vợ Nằm Vùng Của Nhị Thiếu

Tôi Đặc Biệt Đến Tìm Cô Đấy


trước sau



Cuối cùng, dưới nụ cười ấm áp của Hoắc Hoành Nhiếp Nhiên cắn răng nhắm mắt nhắm mũi nuốt hết bát cơm đen sì sì đó vào bụng.

Không chỉ như vậy, tên kia còn không biết điều, dựa vào lý do mình đi lại không tiện mà bắt cô đi rửa đống bát, còn mình thì ngồi nhàn hạ trước TV lại còn chuyển kênh tới luiNhiếp Nhiên nhìn dáng vẻ cậu ấm của anh ta mà chỉ muốn cho một quyền, nhưng khổ nỗi do thân phận của anh ta cộng với nhiệm vụ của bản thân, cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Sau khi cô rửa dọn trong bếp xong thì tươi cười bước ra: “Ngài Hoắc, không còn sớm nữa, sáng mai anh còn đi làm, chi bằng tôi tiễn anh xuống dưới nhà nhé!”Nói xong cô bước lên phía trước đi đẩy xe lăn cho anh taAi ngờ anh ta lại nắm lấy tay cô: “Tôi nghỉ, không đi làm.


” Không đi làm? Vậy anh ta đến Nam Thành làm gì?Nhìn thấy dáng vẻ suy nghĩ của cô, Hoắc Hoành kéo tay cô, vỗ nhẹ vào sofa bên cạnh “Ngồi xuống đi.

”Dáng vẻ như gọi chó gọi mèo vậyChẳng qua là cô đang mải nghĩ về mục đích anh ta đến đây nênkhông để ý đến hành động vừa rồi, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh taHiếm khi thấy dáng vẻ nghe lời thế này của cô, Hoắc Hoành dịu dàng hỏi: “Có chuyện gì à?” “À, tôi tưởng anh đến Nam Thành có việc.

” Ánh mắt của Hoắc Hoành dừng lại trên người Nhiếp Nhiên, một lúc sau mới mở miệng nói: “Tôi cố ý đến Nam Thành để tìm cô đó.

” Lại nữa rồi!“Ngài Hoắc thật sự là thích! ” Nhiếp Nhiên3định nói nốt hai chữ còn lại thì Hoắc Hoành đã nhàn nhạt nói: “Tôi không hề đùa.

” “! ” Nhiếp Nhiên kinh ngạc quay về phía anh ta.

Mặc dù giọng anh ta bình thản nhưng ánh mắt anh ta lại rất thật lòngNhất thời Nhiếp Nhiên không biết nên nói gì.

Hai người cứ yên lặng nhìn nhau.


Đúng lúc Nhiếp Nhiên định làm gì đó để phá vỡ bầu không khí lúng túng này thì một tiếng “tạch” đột nhiên vang lênĐèn trong phòng bỗng nhiên vụt tắt,

bóng đêm bao trùm tất cả.

Nhiếp Nhiên cảnh giác đứng dậy nhìn bốn phía xung quanh, “Xảy ra chuyện gì vậy?” “Đừng sợ, chắc là đứt cầu chì thôi, để tôi bảo A Hổ đi xem.

”Hoắc Hoành1rút điện thoại từ trong túi ra, chưa kịp gọi đi thì chuông điện thoại đã vang lên“Xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng anh ta lạnh bằng, chờ A Hổ trả lời sau đó dừng lại vài giây mới nói tiếp: “Tôi biết rồi.

” Trong bóng tối, ánh sáng của các vì sao lọt vào nhà qua ô cửa sổ, Nhiếp Nhiên có thể nhìn thấy đôi mắt đen sáng lấp lánh của anh ta.

Cô nhận thấy mình đã phản ứng quá mạnh rồi, điều này cũng khôngthể trách cô, kiểu tắt đèn giết người này trước đây cô đã gặp rất nhiều.

May là Hoắc Hoành chỉ nghĩ đơn giản có phản ứng thể vì sợ hãi.


Nhiếp Nhiên ngại ngùng ngồi lại trên8sofa, không nói một lời.

Chiếc đồng hồ treo tường cứ kêu tích tắc tích tắc theo dòng chảy của thời gianKhông có TV để giết thời gian cũng đành, đằng này đến điều hòa cũng vì cháy cầu giao mà tắt rồi.

Nhiệt độ trong phòng bắt đầu tăng lênNhiếp Nhiên ngồi trên ghế sofa bắt đầu thấy khó chịuMặc dù cô thường xuyên luyện tập dưới trời nắng gắt, nhưng với kiểu không khí này, Hoắc Hoành lại ở bên cạnh, sự lo lắng trong lòng Nhiếp Nhiên còn tăng cao hơn cả thân nhiệt.

Người này sao bây giờ còn chưa đi vậy? Còn định ở đây đến bao giờ? “Sao thế?” Dường như thấy Nhiếp Nhiên có hành động gì đó, Hoắc Hoành9hỏi một câu, sau đó nắm chặt lấy tay cốGiây thần kinh của Nhiếp Nhiên trở nên căng thẳng.

------oOo------.


Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.to/4IQnl5INUVpgm

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện