Cô Vợ Nằm Vùng Của Nhị Thiếu

Nhanh Chóng Thay Đổi Diện Mạo Đề Phòng Theo Dõi


trước sau



Đến đêm, vì chuyện tự tiện rời khỏi doanh trại nên Lý Kiều bị cưỡng chế nhốt vào phòng tối nửa tháng, hơn nữa còn bị tước hết mọi vinh dự có được trong huấn luyện tân binh.

Không chỉ như thế, sau khi rời khỏi phòng tối, cô còn phải chạy việt dã cực hạn 5km mỗi ngày, cho đến tận khi được đơn vị thông qua mới thôiSự trừng phạt nặng nề này không khỏi làm cho đám tan binh phải xôn xao.

Tất cả mọi vinh dự, cái này cũng có nghĩa là sau khi gia nhậpquân đội, Lý Kiêu sẽ rất khó có cơ hội được tiến vào các binh chủng vĩ đại hơn.


Sự trừng phạt này quá nghiêm khắc, làm cho các tân binh vốn dĩ đang rất háo hức với việc gia nhập quân đội sợ tới mức phải khúm núm.

Đương nhiên là trừ Nhiếp Nhiên ra,Từ sau tối hôm đó, suốt cả ngày hôm sau Hoắc Hoành không xuất hiện, có lẽ là bị chiếc áo sơ mi trắng lúc nửa đêm nửa hôm của cô cám dỗ tới mức không dám tiếp tục tới nữaVì thế, Nhiếp Nhiên được một ngày nhàn nhã nghỉ ngơi.

Sáng sớm ngày hôm sau nữa, cô đang định bắt xe quay về, kết quả lại thấy Hoắc Hoành vốn đã biến mất một ngày lại xuất hiện trong tầm3mắt“Đi thôi, tôi đưa cô về.

” Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, Hoắc Hoành ngồi ở bên trong xe mỉm cười với côThật đúng là âm hồn không tán! Nhiếp Nhiên mắng thầm trong bụng một câu, cười miễn cưỡng, “Ồ, vậy cảm ơn ngài Hoắc nhé!” Sau khi lên xe, cô ngồi ở sát một bên, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói một lời nào“Sao lại không nói gì?” Hoắc Hoành ngồi ở bên cạnh cười nhìn cô mấy lần.

“Không có gì, tự nhiên cảm thấy làm phiền ngài Hoắc quá, không hay cho lắm.

”Hoắc Hoành nghe cô nói vậy thì khẽ cười, nhưng Nhiếp Nhiên cứ có cảm giác trong nụ cười này có hương vị của sự tính kế, “Tôi cũng chỉ tiện đường đưa đón cô mấy lần thôi, nhưng từ ngày mai, tối nào cô cũng phải nấu cơm1cho tôi, so ra, tôi lại càng cảm thấy ngại mớiđúng.


” Nhìn đi, cô biết ngay sẽ là như thế này mà!Khóe miệng cô co giật mấy cái, “Ngài Hoắc à, tay nghề của tôi thật sự rất tệ, anh có chắc là muốn tôi nấu cơm

cho anh ăn không thế?”Trong đầu cô vẫn còn khắc sâu ký ức về bát cơm chan tương kia.

Không ngờ, Hoắc Hoành lại bày ra vẻ mặt không sao cả, nói: “Không sao, tội bảo A Hổ tìm thêm hai đầu bếp làm trợ thủ cho cô là được.

”Vậy còn cần cô tới làm gì chứ! Làm điều thừa à! Đối với chuyện này, Nhiếp Nhiên chỉ có thể cười gượng, “Ngài Hoắc không chế tối phiền là tốt rồi.

” Hoắc Hoành ghé mắt nhìn cô, nở nụ cười ôn hòa, nói đầy hàm ý: “Yên tâm, tôi sẽ không8chê cô đâu.

” “! ” Ra cửa lại quên không uống thuốc! Vài tiếng sau, rốt cuộc xe cũng quay trở lại thành phố ANhiếp Nhiên tỏ ý cô còn phải đi mua ít đồ dùng cá nhân, bảo A Hổ tùy tiện cho mình xuống ở một giao lộ nào đó, A Hổ nhìn Hoắc Hoành qua gương chiếu hậu, sau đó dừng xe trên một con phố đông đúc.

“Ngài Hoắc, tạm biệt.


” “Tạm biệt.

” Sau khi Nhiếp Nhiên chắc chắn là xe của Hoắc Hoành đã biến mất ở trong dòng xe cộ, cô mới xoay người đi nhanh vào một cửa hàng bách hóaVào cuối tuần, cửa hàng bách hóa rất đông đúc, lỡ như Hoắc Hoành có cho người theo dõi thì ở nơi như thế này rất dễ để có nhanh chóng ẩn nấp, cũng dễ dàng cắt đuôi.

Cô hòa mình vào dòng người,9lượn lờ vào các quầy hàng mấy vòngKhi cô cảm thấy đã tới lúc liền tùy tiện chọn một bộ quần áo rồi tiến vào trong phòng phòng thay đồLúc đi ra, cô mặc một chiếc áo hoodie nam màu đen, trên đầu độimũ lưỡi trai, dung mạo cũng hoàn toàn thay đổi, khuôn mặt nhỏ nhắn đen nhẻm lúc này lại trở nên tái nhợt không một tia máu, ngũ quan trông mạnh mẽ và nam tính hơn nhiều.

Cô cố ý đè thấp vành mũ, sau đó nhanh chóng ra khỏi cửa.

------oOo------.


Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.to/4IQnl5INUVpgm

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện