Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

376: Cô Đã Lợi Dụng Tôi


trước sau

Advertisement


Buổi chiều, Hạ An Nhiên tỉnh lại sau cơn mê.

Sau khi mở mắt ra, cô ấy đột nhiên ngồi dậy, nhìn thấy Lăng Mặc bên cạnh, cô buột miệng hỏi: "Đứa bé không sao chứ?"
Đó là món quà lớn nhất mà thượng đế đã ban tặng cho cô trong cuộc đời.

Cô ấy không được để mất!
Lăng Mặc nhìn dáng vẻ lo lắng của con mèo hoang nhỏ, tâm trạng vui vễ rất lâu liền trầm xuống.

Con mèo hoang nhỏ chưa bao giờ lo lắng cho anh ấy như vậy! Tại sao đứa con trong bụng lại được cô xem trọng như vậy?
Lăng Mặc đáy mắt chìm xuống, bất mãn nói: "Không sao!"
Hạ An Nhiên thở phào nhẹ nhõm.

Đứa bé không sao là tốt rồi.

Chỉ là sau khi Hạ An Nhiên chạm vào đôi mắt lạnh lùng của Lăng Mặc, sắc mặt lập tức tái mét và xấu xí.

Lúc trước cô ấy liện tục nói rằng sẽ giữ bí mật này, nhưng còn chưa đến vài ngày đã bị bại lộ.

Lăng Mặc đã biết rằng cô có thai, và cô rõ ràng là đang bước vào con đường chết.


Hạ An Nhiên rùng mình, ngước mắt lên, "Anh biết hết roi à?"
Ánh mắt u ám của Lăng Mặc hung hăng khóa trên người mèo hoang nhỏ, "Cô nói xem?"
Hạ An Nhiên muốn khóc.

Đứa bé không xảy ra chuyện gì, nhưng cô thì sắp có chuyện rồi.

Hạ An Nhiên đứng dậy, lập tức quỳ xuống trước mặt Lắng Mặc "Xin lỗi, đáng lẽ lúc anh còn sống đời sống thực vật, tôi không nên làm chuyện đó với anh."
Chớp mắt lưỡi liềm vô tội, "Hôm đó sau khi uống một chút rượu, không nghĩ tới tôi sẽ điên cuồng chết tiệt như vậy, làm chuyện đó với anh...!Tôi không phải cố ý!"
Nếu biết tửu lượng của mình tệ như vậy, cô nhất định sẽ không dùng rượu để xoa dịu nỗi buồn.

Lặng Mặc đối mặt với việc con mèo hoang nhỏ trực tiếp quỳ trước mặt, cảm thấy nhức đầu.

Anh ấy chỉ là hờn giận đứa con của mình chút thôi, con mèo hoang nhỏ có cần phải như thế này không?
Tuy nhiên, con mèo hoang bé nhỏ luôn nghĩ rằng cô đã “thịt” anh, ngu ngốc cho rằng chính cỗ là người chủ động làm ra chuyện này.

Lăng Mặc đôi mắt tối sầm, "Ò, không cố ý?".

Hạ An Nhiên gật đầu như củ tỏi,

Advertisement
"Đúng vậy, đó là một SỰ CỐ!"

Lăng Mặc vươn tay nắm chặt cổ tay mèo hoang nhỏ kéo thật mạnh.

Hạ An Nhiên, vốn vẫn đang quỳ, thuận thế ngã vào vòng tay anh.

Lăng Mặc đến gần mặt cô khịt mũi, trong giọng nói mang theo một tỉa nguy hiểm, "Cô có dụng ý mang thai con của tôi, tôi có thể không quan tâm sao?"
Hạ An Nhiên luống cuống.

Lăng Mặc cho là cô có một âm mưu, và mưu đồ mang trong bụng đứa con của anh ấy!
Trời ơi!
Nếu cô ấy bị giam giữ oan uổn, không những tính mạng của cô ấy sẽ chết, mà còn có thể là tính mạng của đứa bé, cũng sẽ kết thúc.

Hạ An Nhiên bất chấp mọi thứ, bắt đầu ngơ ngác giải thích.

"Thật ra buổi tối hôm đó tôi quyết định chạy trốn rời khỏi Lăng gia...!Sau này xảy ra chuyện như thế, tôi chọn ở lại vì cảm thấy tội lỗi và bứt rứt, không ngờ anh tỉnh lại, chưa kể tôi còn có thai! Thực sự không có tính toán gì trong việc này, nếu anh vẫn nghĩ rằng tôi tìm mọi cách cố tình có con với anh, và tỗi muốn kiếm ít tài sản gia đình của anh hoặc gì đó.

"
Làm động tác thề thốt và thề "Tôi hứa, tôi sẽ không bao giờ để ai biết rằng đứa trẻ là con của anh, và đứa trẻ sau này sẽ không bao giờ biết rằng anh là cha của nó! Tôi sẽ đưa nó rời khỏi Lăng gia, tuyệt đối sẽ không lợi dụng anh.

"
Lăng Mặc đau đầu không nói nên lời.

Thì ra trong mắt mèo hoang nhỏ, chỉ có đứa bé trong bụng này, ảnh ấy hoàn toàn không có phần!
Con mèo hoang bé nhỏ đã vứt bỏ anh rõ ràng.

Vẻ mặt Lăng Mặc ảm đạm, anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bụng cô, từ trong miệng phát ra một giọng nói ảm đạm, "Không phải cỗ đã lợi dụng tôi rồi sao?".

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện