Cô Vợ Bảo Bối Của Tổng Tài Lạnh Lùng

Khuôn mặt giả


trước sau

Advertisement

“Khuôn mặt giả là sao hả anh?” Nguyệt Nhi ngơ ngác hỏi Thiên Hạo.

“Vì muốn bảo vệ an toàn cho anh nên Nhất Phong đã đi phẩu thuật thẫm mỹ để có được khuôn mặt giống anh. Khi phẩu thuật xong thì nó đã giúp anh tạo ra một hiện trường tai nạn giả, và người sảy ra tai nạn giả đó cũng đã được nó đem đi phẩu thuật thẫm mỹ để có được khuôn mặt giống anh. Sau hiện trường vụ tai nạn đó thì nó đã làm ra một đám tang và nói rằng anh trai nó đã chết chỉ còn nó thôi. Từ đó cũng không còn ai biết rằng Hà Thiên Hạo vẫn còn tồn tại trên thế giới này”.

“Nếu vậy thì chúng ta chỉ cần một người giả thân phận của anh để chết thôi, còn anh sẽ giả thân phận của Hà Nhất Phong chứ đâu nhất thiết Nhất Phong phải đi phẩu thuật cho có gương mặt giống anh đâu chứ”.

“Em nói rất đúng, em là một cô gái rất thông minh. Nhưng do trên mặt của Nhất Phong có rất nhiều vết thẹo nên anh đã khuyên nó đi phẫu thuật thẫm mỹ giống anh để nó còn có thể thay thế anh làm việc, nó đã có khuôn mặt giống anh từ khi nó mới 16 tuổi rồi. Tuy nó rất quậy phá nhưng khi làm việc nó lại rất thông minh không kém các cổ đông trong công ty”.

“Em hiểu rồi. Cái tên của em cũng do anh đặt có phải không?”.

Anh hôn một cái lên trán Đàn Nhi “Phải”.

“Vậy từ nay em sẽ gọi anh là Thiên Hạo, chứ không gọi anh là Nhất Phong nữa anh có vui không” cô mỉm cười thật tươi rồi nằm xuống đùi của anh.

Anh lấy tay xoa xoa đầu cô “Anh vui lắm. Anh yêu em Hà Nguyệt Nhi” .

“Hà Thiên Hạo......” cô đang định nói thì đột nhiên dừng lại. Nước mắt cô chợt rơi xuống “Hà Thiên Hạo em cũng yêu anh” .

Anh rất vui vì câu nói của cô. Cô nói rằng cô yêu anh sao, anh muốn nghe nữa, anh muốn nghe cô nói yêu anh nữa. “Em vừa mới nói gì. Sao anh không nghe gì hết vậy.

Môi cô hơi chu ra “Em nói rằng em yêu anh”.

“Nói lớn lên. Anh chẳng nghe thấy gì cả”.

Mặt cô phồng ra như cái bánh bao “Em yêu anh Hà Thiên Hạo” cô la lớn lên.

Anh cũng đã mãn nguyện

Advertisement
với câu nói của cô “Anh yêu em”.

“ I LOVE YOU ” Cô thầm suy nghĩ “Đây mới chính là tình yêu thật sự. Hồ Gia Thành xin lỗi anh, tình yêu của em dành cho Thiên Hạo còn nhiều hơn anh rất nhiều. Có lẽ lúc trước em nghĩ em yêu anh là sai rồi Gia Thành à em chỉ xem anh là anh trai của mình thôi. Còn đối với Thiên Hạo lại chính là thứ tình yêu hạnh phúc em chưa bao giờ có. Và giọt nước mắt của em dành cho Thiên Hạo cũng chính là giọt nước mắt của tình yêu, đây mới là tình yêu thât sự. Là thứ tình yêu khiến em hạnh phúc nhất thế giới này. Gia Thành liệu rằng anh có thể hiểu được cho em, anh có thể thông cảm cho em hay không. Gia Thành em chỉ mong anh được hạnh phúc giống như em bây giờ, xin anh hãy quên em đi, đừng đau lòng vì em”.

Thiên Hạo thấy cô im lặng thì hơi nhíu mắt lại “Em đang suy nghĩ gì”.

“Không có gì” nói xong cô ngồi dậy hôn lên môi anh một cái rồi mỉm cười. Cô chớp chớp mắt nhìn anh, “Em yêu anh”.

“Anh cũng yêu em” Anh cuối xuống đặt môi của anh xuống đôi môi mỏng của cô .

“Um...”

Anh buông cô ra thì mặt cô đã đỏ ửng lên rồi. Cô nhìn thẳng vào mặt anh, cô lấy tay sờ mặt anh “Vậy có phải người làm chuyện đó với em là anh chứ không phải Nhất Phong đúng không”

“Nếu là Nhất Phong thì sao”

Cô tức giận nói “nếu là Nhất Phong thì em sẽ giết anh”

“Anh biết em sẽ không nỡ làm như vậy” anh mỉm cười nhìn cô. Anh thở dài nói tiếp “Phải, làm chuyện đó với em là anh không phải Nhất Phong. Cứu mạng em sau vụ tai nạn giao thông cũng là anh không phải Nhất Phong. Nhất Phong chỉ vừa mới đi du lịch ở Hàn Quốc cũng được 1 tháng rồi. Tối hôm qua nó vừa mới về. Nên 1 tháng đó anh đã thay thế danh phận của nó để đến công ty làm việc và để chăm sóc, bên cạnh em. Hôm nay là ngày đầu tiên em với nó gặp nhau thôi”

“Anh với Nhất Phong chỉ là anh em họ thôi phải không?” Nguyệt Nhi tò mò hỏi anh

“Phải”



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện