Cô Nương Uy Vũ

Chương 4


trước sau

Advertisement
"Xin cứ tự nhiên." Hắn dùng lời nói lễ độ, biểu tình lại cực kì lạnh lùng. Sau khi nói xong liền đi vào trong phòng.

Tắm xong, tôi mới nhìn thấy quần áo hôm qua mặc từ chỗ cổ áo bị xé ra, hiện tại hoàn toàn không thể mặc nữa. Tôi chỉ đành thay áo choàng tắm của khách sạn, bất đắc dĩ thở dài, ngày hôm qua, rốt cuộc vội vàng tới trình độ nào a......

Tôi đi ra khỏi phòng tắm thì hắn đã đổi lại một thân tây trang chỉnh tề. Đều nói tây trang là một nam nhân chiến bào, vốn là tôi còn không có cảm xúc gì, hôm nay thấy hắn, tôi mới biết, thì ra lời này thật đúng là không sai.

||||| Truyện đề cử: Thần Cấp Ở Rể |||||

Tôi nghĩ, khí phách lộ ra của hắn nhất định trên chiến trường vượt qua nghìn quân mới có địch thủ a.

Hắn ngồi ở trên ghế sofa chuyên chú nhìn chằm chằm điện thoại di động, uống cà phê, đoán chừng là đang xử lý công việc. Thấy tôi đi ra, hắn tự tay móc ra ví tiền, không chút để ý nói: "Bao nhiêu?"

Tôi sửng sốt một chút, sau đó cười: "Anh nghĩ cho bao nhiêu?"

Hắn lướt nhanh qua tôi một cái, tròng mắt đen không có một tia cảm xúc, tôi nhưng nhìn ra ánh mắt khinh bỉ giống Dương tử ngày hôm qua. Hắn đem ví tiền tiện tay ném ở dưới chân tôi: "Cầm rồi đi đi."

Tôi hít một hơi thật sâu. Khom lưng nhặt ví tiền lên. Cười nói: "Kỳ thật, chuyện như vậy tôi thật sự là không muốn làm lần thứ hai." Tiếp theo, tôi đem chuyện đối giống Dương tử mà làm, giống nhau như đúc đối với người đàn ông anh tuấn này làm một lần.

Một khắc làm tiền bay tán loạn trước mắt hắn, hắn cũng lộ ra ánh mắt kinh ngạc giống Dương tử.

Tôi lật chăn ở trên giường lấy túi xách, đúng lúc thấy vết máu đã muốn xỉn màu trên ga giường trắng tinh kia, tôi sợ run một hồi lâu.

Không sai, tôi còn là xử nữ, thời điểm Dương tử cùng tôi nói yêu đương chúng tôi còn chưa tốt nghiệp đại học, chúng tôi còn chưa đến bước cuối cùng hắn đã đi du học. Mà tôi từ đầu đến cuối cũng ngây ngốc tin lời ngon tiếng ngọt của hắn.

Cho đến ngày hôm qua, sự tin tưởng cùng trinh tiết của tôi đều giống nhau, bị hung hăng phá vỡ.

Không biết có bao nhiêu khổ sở, chẳng qua là cảm thấy giễu cợt làm người khác phải cười. Chỉnh đốn tốt lại tâm tình, tôi kéo chăn qua đem vết máu đó che lại, quay đầu lại lại nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông kia. Tôi không muốn đi phỏng đoán hắn nhìn thấy gì hay là đang suy nghĩ gì.

Tình một đêm mà thôi, mặc kệ đó
Advertisement
có là lần đầu.

Tôi lấy y phục trong tay đưa cho hắn nhìn: "Bởi vì y phục tôi hoàn toàn không có cách nào mặc, cho nên tôi phải mặc đi một món y phục của anh. Nếu như anh muốn tôi trả lại, vậy liền đem phương thức liên lạc lưu lại, bất quá, tôi cảm thấy anh hẳn là không muốn đi, cho nên chúng ta không hẹn gặp lại." Vừa nói xong tôi rất tự giác lật quần áo của hắn lấy ra một chiếc áo thể thao rộng rãi. Đến trong phòng tắm đổi quần áo, tôi ngẩng đầu ưỡn ngực, từ trước mặt hắn đi qua, trước khi đi khỏi, tôi quay đầu lại nhìn hắn cười nói:

"Đúng rồi, quên nói, anh kỹ thuật không tệ, tối hôm qua tôi rất vui vẻ."

Ngay sau đó, ngạo nghễ rời đi.

Đến cuối cùng, người đàn ông kia cũng duy trì trầm mặc, chính là ánh mắt sắc bén kia, đến nay nghĩ tới vẫn như cũ làm tôi cảm thấy lạnh lẽo.

Về đến nhà, tôi lập tức ngã xuống giường, thân thể lúc này mới phát giác được đau nhức không chịu nổi, bụng dưới vẫn cảm giác có cổ ê ẩm sáp sáp. Tôi kéo chăn qua, đem mình bưng bít ở trong bóng tối.

Ngủ đi ngủ đi, chuyện gì rồi đều sẽ trở thành quá khứ, ngẩng đầu ánh mặt trời vẫn rực rỡ như cũ.

Một giấc ngủ tỉnh lại, eo tôi sảng khoái lại.

Hôm nay thứ bảy, tôi quyết định hẹn người đi dạo phố mua vài món đồ trở lại xung hỉ.

Lấy điện thoại di động ra mới phát hiện điện thoại di động từ tối hôm qua sau khi cùng Dương tử chia tay liền đem tắt, khó trách hôm nay ngủ thẳng tới chiều cũng không có người quấy rầy. Mới vừa mở máy, một cú điện thoại liền gọi tới. Trình Thần hai chữ hoan khoái hiện ra. Tôi cười một tiếng, không hổ là chị em tốt, luôn là tâm linh tương thông.

"Uy. Ta vừa đúng muốn......"

"Hà tịch. Em gái ngươi rốt cục tiếp điện thoại a!"

Lửa giận lớn như vậy, tôi ngơ ngẩn, chẳng lẽ là đột nhiên nhớ tới tôi nửa năm trước mượn nàng hai trăm đồng tiền còn không có trả sao?

Truyện convert hay : Càn Khôn Kiếm Thần
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện