Cổ Đại Nông Gia Hằng Ngày

Ôn Tuyền


trước sau

Advertisement
Đoàn người cùng ra cửa, Đỗ Cẩm Ninh không có lên xe cùng mọi người, nàng nói:"Ta sẽ không đi thư viện, sau khi mua vài thứ ta sẽ về nhà luôn.""Vậy ngươi mua đồ vật liền trở về đây, xa phu đem chúng ta đưa đi thư viện liền quay lại nơi này chờ ngươi.

Đến lúc đó làm hắn đưa ngươi về nhà."Tề Mộ Viễn bỗng nhiên nói.Đỗ Cẩm Ninh sửng sốt, nghĩ nghĩ nói:"Được."Thấy được Đỗ Cẩm Ninh không có cự tuyệt chính mình, khóa miệng Tề Mộ Viễn hơi nhếch lên, nhưng nụ cười này chỉ như gió nhẹ thổi trên mặt nước, chỉ trong chớp mắt đã không thấy tăm hơi.Tiễn đi mọi người, Đỗ Cẩm Ninh cáo biệt Viên An, hướng trên đường đi đến.

Nàng vừa đi vừa nghĩ có nên dọn khỏi Đại Lâm thôn hay không.

Nàng lo lắng Đỗ Thần Sinh sẽ lại làm ra chuyện gì tới.

Cả nhà đều phải sống trong sự lo lắng đề phòng thì thật là không tốt.

Phải nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề này mới được.Đi được một đoạn đường, trong lòng nàng dần dần có chủ ý.Nghĩ xong chuyện này, nàng hỏi một người qua đường:"Lão bá, xin hỏi chợ bán thức ăn đi như thế nào?""Đi thêm khoảng 5 trượng, rẽ phải rồi đi thẳng là đến."Lão bá rất là nhiệt tình chỉ về phía trước nói.Đỗ Cẩm Ninh nói cảm ơn đang định đi tiếp liền nghe có người kêu nàng:"Đỗ Cẩm Ninh."Thanh âm còn có chút quen thuộc.Nàng quay đầu lại thì thấy Tề Bá Côn ngồi ở một chiếc xe ngựa, đang xốc rèm lên nhìn về phía nàng."Tề gia gia."Đỗ Cẩm Ninh vội tiến lên hành lễ.Tề Bá Côn hơi hơi gật đầu, quay đầu cùng người trong xe nói chuyện:"Nhạc Cùng nói tiểu tử này biết trị bệnh cho hoa cỏ trân quý, nếu không làm hắn cùng đi?"Người nọ cúi đầu hướng Đỗ Cẩm Ninh ngoài cửa sổ xe nhìn nhìn, mày liền nhíu lại:"Quan Nhạc Cùng như thế nào cũng bắt đầu thích nói hươu nói vượn? Một hài tử nho nhỏ như này thì có thể gặp qua được bao nhiêu hoa cỏ trân quý chứ?"Nói xong, hắn căm giận mà lùi đầu vào xe ngựa.Đỗ Cẩm Ninh vừa nghe có sinh ý tới cửa, sao có thể buông tha?Nàng tiến lên hai bước, hướng bên trong xe thi lễ:"Tề gia gia, cháu thật sự biết xem bệnh cho thực vật.

Trước kia ngoài ruộng có sâu bệnh gì đều là cháu chữ khỏi."Nói xong nàng lại hướng người nọ nói:"Vị tiên sinh này, ngài cứ để ta thử sức xem sao, dù sao ngài cũng không có tổn thất gì mà? Nhỡ may ta có thể trị khỏi bệnh thì sao?"Lời này nói được người nọ tâm động.Tề Bá Côn thấy thế, cười vang lên, đối Đỗ Cẩm Ninh vẫy tay nói:"Được rồi, mau lên đây đi."Đỗ Cẩm Ninh thấy trong xe ngựa trang trí xa hoa, lắc lắc đầu:"Cháu ngồi ở càng xe là được."Nói xong nàng nhảy lên càng xe ngồi bên cạnh xa phu.Nàng tuy không cảm thấy chính mình kém một bậc, nhưng chung quy xuyên quần áo rách rưới.

Cùng với bị người khác ghét bỏ, còn không bằng chính mình biết điều, tự giác tránh đi còn hơn."Đứa nhỏ này."Tề Bá Côn lắc đầu, cầm một chiếc áo khoác, từ cửa xe đưa cho Đỗ Cẩm Ninh:"Đem áo khoác phủ thêm, đừng để bị cảm lạnh."Đỗ Cẩm Ninh trong lòng ấm áp, đem áo khoác khoác ở trên người.Xe ngựa chậm rãi mà đi, Đỗ Cẩm Ninh bảo xa phu lái đến chỗ quán trà, nói với Viên An một câu rồi mới theo xe hướng ngoại thành chạy tới.Không đến mười lăm phút, xe ngựa
Advertisement
liền ngừng lại.Đỗ Cẩm Ninh thấy Tề Bá Côn cùng người nọ đều xuống xe ngựa, cũng từ càng xe nhảy xuống, đem áo khoác đưa cho Tề Bá Côn:"Đa tạ Tề gia gia."Bên cạnh người nọ thấy hai người nói chuyện xong, liền mở miệng nói:"Đi thôi, chúng ta đi vào."Tề Bá Côn lúc này mới nhớ ra, đối người nọ nói:"Tiểu tử này kêu Đỗ Cẩm Ninh, tân thu đệ tử của Quan Nhạc Cùng.

Hắn liền nhà ta Tiểu Viễn đều chướng mắt, lại thu tiểu tử này, có thể thấy được tiểu tử này là cái thiên tài.

Hơn nữa, hắn còn ở trước mặt ta khoe ra một phen, thật là tức chết ta."Người nọ "Ha ha" mà nở nụ cười, nói:"Nhạc Cùng chính là tính tình như vậy, làm Viện Trưởng nhiều năm như vậy mà vẫn không sửa được."Tề Bá Côn cười khổ, quay đầu đối Đỗ Cẩm Ninh giới thiệu nói:"Vị này chính là Viên Tu Trúc lão tiên sinh, cũng là tiên sinh trong thư viện.

Thư viện của các ngươi có thể xây dựng cũng có công sức rất lớn của hắn, hắn bỏ ra một nửa tiền cơ mà."Thì ra là ông ấy.Đỗ Cẩm Ninh đã từng nghe Chương Hồng Văn nói về Viên Tu Trúc, nói ông ấy là tiến sĩ, sau khi về hưu liền hợp tác với những người khác để xây dựng thư viện.

Vì ông ấy bỏ vốn nhiều nhất và tài năng cũng rất cao nên đáng lẽ chức Viện Trưởng lên thuộc về ông ấy.

Nhưng ông ấy lại lấy cớ tuổi tác đã cao để cự tuyệt, đề cử Quan Nhạc Cùng làm Viện Trưởng."Đỗ Cẩm Ninh xin thỉnh an Viên tiên sinh."Nàng tiến lên cung kính mà hành lễ.Nói chính mình "Tuổi tác đã cao", cũng không biết Viên Tu Trúc bảo dưỡng tốt hay tuổi tác cũng không cao lắm nên nhìn qua cũng chỉ tầm sáu mươi tuổi, cùng Tề Bá Côn không khác nhau nhiều lắm.Ông đánh giá Đỗ Cẩm Ninh một lượt, gật gật đầu, vung tay lên:"Đi thôi, đi vào trước đã."Vào thôn trang, một dòng khí ấm áp ập vào trước mặt.

Đỗ Cẩm Ninh nhìn lại thì thấy nhiệt khí đang bốc lên từ chiếc ao bên cạnh.

Nàng rất kinh ngạc, liền buột miệng thốt ra:"Suối nước nóng?""Hắc, tiểu tử ngươi xem ra cũng có chút kiến thức."Viên Tu Trúc đắc ý mà cười nói:"Đây chính là suối nước nóng."Xây dựng một thôn trang ở bên cạnh suối nước nóng, xem ra vị này Viên Tu Trúc lão tiên sinh là một kẻ có tiền mà.Viên Tu Trúc cũng không dừng lại, trực tiếp đưa bọn họ tới một cái vườn nhỏ.

Vườn này rất nhỏ, rộng khoảng hai mét vuông, bốn phía dùng trúc vây quanh.

Trong vườn chia thành các luống chỉnh tề, trên đó trồng một loại thực vật giống lùn.

Chờ nhìn thấy rõ ràng thực vật kia là thữ gì, Đỗ Cẩm Ninh thiếu chút nữa lại kêu lên..

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Chí Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện