Chuyện Tình Ngàn Năm Giữa Sói Và Hồ Ly

Chương 18


trước sau

Advertisement

"Alo, Lam Vũ, cô có biết Andy Vi Áo Đinh không?" Thanh âm của Thi Kỳ Lệ từ trong điện thoại truyền đến.
"Biết chứ, anh ta khiêu vũ rất giỏi, có cá tính riêng và năng lực sáng tạo rất cao nữa." Nhắc đến thần tượng của nàng, trong mắt Lam Vũ lộ ra tia sáng.
"Lúc năm giờ anh ta sẽ đến trung tâm khiêu vũ, sáng sớm mai là quay về Canada rồi, cô có đến không?"
"Chuyện này..., Kỳ Lệ, tôi đã nói với Lăng Hiểu là sẽ chờ chị ấy về, ở bên cạnh chị ấy." Lam Vũ có chút khó xử.
"Cô ngày nào cũng có thể ở bên cạnh cô ấy rồi, nhưng Andy ngày mai sẽ về nước, bỏ qua cơ hội này sẽ rất khó có lần sau đó."
Suy nghĩ một chút, cơ hội này quả thật rất khó có được, bỏ lỡ rồi sẽ không có lần sau, về phần Lăng Hiểu, các cô có thời gian cả đời ở bên nhau, cũng không cần phải quá để ý một ngày này, sau khi đi trung tâm khiêu vũ về rồi từ từ dỗ dành cô là được, "Được rồi, cô chờ tôi nha, tôi sẽ đến liền."
Lam Vũ mang theo trang phục khiêu vũ ra ngoài, sau đó nàng gọi điện cho Lăng Hiểu, "Alo, Lăng Hiểu, em đi gặp một nhà khiêu vũ nổi tiếng, có thể sẽ về trễ một chút, xin lỗi chị."
"Uh." Lăng Hiểu trả lời, trong lòng nặng nề, giống như đang buộc một hòn đá không ngừng chìm xuống.
Lam Vũ, trong lòng nàng vẫn còn có cô không? Nàng, thực sự thích Thi Kỳ Lệ sao?
Tan sở, Lăng Hiểu chậm rãi lê từng bước trở về dưới lầu tiểu khu, trời đã tối, xung quanh đều đã sáng đèn, nhưng nhà cô thì vẫn tối đen như mực, Lam Vũ không ở nhà. Cô lấy điện thoại ra, gọi đến di động của Lam Vũ nhưng nàng đã tắt máy.
Tắt máy, đây là chuyện chưa từng có trước đây.
Cô ngồi xuống băng ghế dài bên cạnh bồn hoa, còn nhớ rõ lần thứ hai các cô gặp nhau chính là chỗ này, Lam Vũ ngồi trên băng ghế này gọi điện thoại cho cô. Tựa đầu vào lưng ghế, cô chậm rãi nhắm mắt lại, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá, thân thể mệt, tâm cũng mệt. Cô muốn dựa vào trong lòng Lam Vũ, cô tưởng niệm những lúc Lam Vũ tức giận, tưởng niệm dáng vẻ khi nàng ăn nói vô lý, tưởng niệm hình dáng khi nàng thô bạo.
Lam Vũ, em lúc này là đang ở bên cạnh Thi Kỳ Lệ sao?
Tối nay, trên bầu trời không có sao, cũng không có trăng, từ trên trời từng giọt mưa phùn đang lất phất bay xuống. Cô ngước mặt lên, từng giọt mưa lạnh lẽo rơi lên mặt cô, làm cô cảm thấy thanh tỉnh, và cũng cảm thấy đau đớn.
Cô ngồi thật lâu, đồng hồ chạy một vòng rồi lại một vòng, mười hai giờ, nàng còn chưa trở về. Lẽ nào, tối nay nàng sẽ không về sao?
Ngọn đèn từ xa chiếu đến, cô nghiêng đầu nhìn lại, một chiếc xe thể thao đậu cách đó không xa. Thi Kỳ Lệ và Lam Vũ từ trên xe bước xuống, Thi Kỳ Lệ nói với Lam Vũ :"Đã trễ thế này, tôi đưa cô lên."
"Không cần, cô về đi, tôi không muốn để Lăng Hiểu nhìn thấy. Hẹn gặp lại." Lam Vũ nói xong, vội vã chạy đi.
Lăng Hiểu muốn gọi nàng, thế nhưng cô lại ngừng. Cô chậm rãi đứng lên, Lam Vũ đã vào nhà rồi. Đang chuẩn bị rời khỏi thì Thi Kỳ Lệ nhìn thấy Lăng Hiểu, nàng dừng lại, kinh ngạc mà kêu lên :"Lăng Hiểu, sao cô lại ở đây? Trời đất, sao người cô ướt hết vậy !"
Lang kiêu ngạo, Lang tự phụ nên không cho phép cô tỏ ra yếu kém trước mặt tình địch. Lăng Hiểu cố gắng khiến bản thân khôi phục lại một ít tinh thần, nói :"Chờ người yêu trong lòng, quần áo bị ướt thì có là gì."
"Người yêu trong lòng?" Thi Kỳ Lệ thì thầm. Lập tức mỉm cười, có vẻ đăm chiêu mà nói :"Cô ấy là người yêu trong lòng cô, thế nhưng cô là gì của cô ấy?"
Lăng Hiểu chau mày, đôi mắt lạnh lùng nhìn Thi Kỳ Lệ. Đây là có ý gì?
"Cô không cảm thấy sao? Cô không khiêu vũ, mà cô ấy thì đam mê khiêu vũ, vũ đạo dường như đã trở thành linh hồn của cô ấy, trên sàn nhảy, phong thái của cô ấy là mê người nhất, tôi có thể nhìn ra được phong thái ấy. Còn cô thì sao? Suốt ngày bận rộn, ngoại trừ bận rộn vẫn là bận rộn, cô có thời gian ở bên cô ấy sao? Cô sẽ khiêu vũ sao? Cô có thể khiêu vũ cùng cô ấy không? Cô có thể để cô ấy tự do tỏa sáng không? Cô ấy tài hoa xinh đẹp như vậy, cô ấy sẽ cam tâm mà thuộc về một người bình thường như cô để sống một cuộc đời vô vị sao? Sự nhiệt huyết của cô ấy không nên bị cản trở, sự dũng cảm của cô ấy, phong tình vạn chủng của cô ấy chỉ nên thuộc về tôi, thuộc về sân khấu."
Lăng Hiểu lạnh lùng nói :"Những thứ này không cần cô nói cho tôi biết, nếu như Lam Vũ không muốn thuộc về tôi, em ấy sẽ tự nói." Nói xong, cô xoay người hướng lên lầu. Thi Kỳ Lệ nói như vậy chỉ đơn giản là muốn cô buông tay Lam Vũ, thật nực cười, nếu như cô rút lui thì cô sẽ

Advertisement
không phải là Lăng Hiểu.
Thi Kỳ Lệ lại lên tiếng :"Nếu như cô yêu Lam Vũ, hãy để cô ấy được tự do, nên để cô ấy có cơ hội phô diễn tài năng của bản thân, chứ không phải là bám lấy cô ấy. Cô đối với Lam Vũ chỉ là một loại cản trở, hôm nay, cô ấy đã bỏ qua một cơ hội có thể ra nước ngoài, chính là bởi vì cô, cô ấy nói cô ấy nợ cô."
Nàng nợ cô ?! Trái tim Lăng Hiểu như bị ai đó bóp nát, Lam Vũ nghĩ rằng nàng nợ cô sao ?! Nàng thật sự nghĩ như vậy sao?
Thi Kỳ Lệ nói xong xoay người lên xe, những gì muốn nói đã nói xong, còn nói nữa sẽ khiến bản thân có vẻ rất đê tiện.
Điện thoại di động của Lăng Hiểu vang lên, là Lam Vũ gọi tới :"Hiểu, chị ở đâu? Sao chị không ở nhà? Em lên sân thượng cũng không thấy chị? Chị đang ở đâu?" Giọng nói của nàng lộ ra sự lo lắng, nàng vẫn còn yêu cô mà.
"Tôi ở dưới lầu." Lăng Hiểu nói: "Tôi lên liền."
Lăng Hiểu vừa ra thang máy, Lam Vũ đã đến đón ,"Trời ơi, quần áo của chị sao lại ướt hết vậy? Chị đã đi đâu?" Nàng nắm tay Lăng Hiểu, đầu ngón tay lạnh lẽo. Đột nhiên lúc đó Lam Vũ cảm thấy mũi nóng lên, có loại xung động muốn khóc. Lăng Hiểu làm sao vậy? Vì sao trong mắt chị ấy lại có vẻ u thương như vậy? Vì sao tinh thần chị ấy lại chật vật như thế? Vì sao toàn thân lại ướt đẫm ? Bên ngoài mưa nhưng cũng là mưa phùn, sao có thể khiến chị ấy ướt đẫm như vậy?

Nàng kéo Lăng Hiểu vào phòng tắm, "Trước tiên cởi quần áo bị ướt này ra đã, chị sẽ bị bệnh bây giờ." Giọng nói của nàng hơi run rẩy, cũng không biết là tức giận hay khó chịu. Đã lớn như vậy rồi, còn không biết tự chăm sóc cho mình sao?
Lam Vũ đem áo ngủ vào phòng tắm, sau đó vào nhà bếp nấu canh gừng cho cô. Canh gừng nấu xong rồi nhưng vẫn không thấy Lăng Hiểu từ phòng tắm đi ra, nàng đến phòng tắm xem thế nào, chỉ thấy Lăng Hiểu vẫn chưa cởi đồ mà đứng dưới vòi sen mặc nước lạnh xối vào người.
"Lăng Hiểu !" Lam Vũ quát lên một tiếng lớn, "Chị đang làm gì vậy? Chị lên cơn điên gì thế?" Nàng một tay kéo Lăng Hiểu ra khỏi vòi sen. Lăng Hiểu bị trượt chân, ngã xuống đất, một tiếng kêu đau đớn truyền đến.
Chị ấy là muốn dằn vặt bản thân mình sao ! Lam Vũ giận dữ, trong mắt như nổi lên ngọn lửa, khuôn mặt vì lửa giận mà trở nên đỏ bừng, nhưng bởi vì lo lắng cô bị cảm lạnh mà phải nhịn xuống ngọn lửa giận này. Nàng đưa tay mở vòi nước, đem nước nóng đổ vào trong bồn tắm lớn, sau đó thô lỗ mà cởi bỏ quần áo của Lăng Hiểu, lại đẩy cô vào bồn tắm. Do đang trong cơn thịnh nộ, tự nhiên sẽ không ôn nhu, khiến Lăng Hiểu bị đụng vài chỗ.
Đợi Lăng Hiểu vào bồn tắm rồi nàng mới hướng Lăng Hiểu quát :"Chị muốn chết cũng đừng chướng mắt trước mặt em, dày vò người ta không sống không chết như vậy là sao? Nếu có gan, sân thượng không khoá, từ phía trên nhảy xuống không còn một mảnh, sạch sẽ lưu loát, còn nếu như sợ chết vậy quá khó coi, thì nhà bếp có dao, một dao cắt đứt mạch máu, bảo đảm chị chết vẫn đẹp." Lam Vũ rống xong, "ầm" một tiếng đóng cửa ra ngoài. Thật làm nàng tức chết mà, chẳng phải chỉ có chút việc không thể bên cạnh cô thôi sao? Không cần phải bày ra bộ dáng đòi chết đòi sống hù doạ người khác chứ ! Không ngờ còn học cách tự ngược, cái đầu của con sói này chỉ học được những chiêu này thôi sao. Muốn hại nàng đau lòng sao? Mơ tưởng !

Cửa phòng tắm bị cái đóng thô bạo của nàng mà kịch liệt run rẩy, giống như thiếu chút nữa là sẽ sập vậy.
Lăng Hiểu nhìn chằm chằm cửa phòng tắm, trong tai không ngừng vang vọng thanh âm của Lam Vũ, tiếng vọng từ lời nói kia của nàng, "Sân thượng không khoá, từ phía trên nhảy xuống không còn một mảnh, sạch sẽ lưu loát, còn nếu như sợ chết vậy quá khó coi, thì nhà bếp có dao, một dao cắt đứt mạch máu, bảo đảm chị chết vẫn đẹp." Cô vô lực mà nằm trong bồn tắm, chưa từng bao giờ cảm thấy vô lực như vậy. Nàng kêu cô đi chết, nàng vẫn còn yêu cô sao? Nàng đối với cô vẫn còn tình yêu sao? Nếu như mất đi tình yêu của nàng, sống thực sự quá mệt mỏi, chết có thể là một cách giải thoát. Nhẹ nhàng nở một nụ cười tự giễu mình, cười trong nước mắt. Nước mắt lướt qua gương mặt rơi vào trong bồn tắm, tạo nên một bọt nước cực nhỏ. Hóa ra, cô cũng có nước mắt. Ngày ấy, Linh Hồ rời khỏi cô, cô chưa từng rơi nước mắt. Hóa ra điều gây tổn thương cho con người nhất không phải người yêu mình bỏ đi, cũng không phải sinh ly tử biệt, mà là tổn thương do người mình yêu gây ra.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện