Chuyện Tình Ngàn Năm Giữa Sói Và Hồ Ly

Chương 16


trước sau

Edit : VnNguyn404
Beta: NagoriYuki
---------
Bởi vì trong công ty có người bị tai nạn xe, tạm thời tìm không ra được người thế vào, nên Lăng Hiểu phải tự mình làm, ngay cả việc của cấp dưới cũng phải làm dùm, buổi tối tăng ca càng trễ hơn, thậm chí mấy cuối tuần đều không được nghỉ ngơi. Chọc cho Lam Vũ oán giận liên tục, nhịn không được phải xuống lầu tìm Tống Tử Hào tính sổ.
"Này, Tống Tử Hào, anh có ý gì, công ty của các người không lẽ có mỗi mình Lăng Hiểu thôi sao? Mấy cuối tuần rồi mà không để cho chị ấy nghỉ ngơi?"
Tống Tử Hào tức giận nhìn Lam Vũ, nữ phù thủy này, nàng đánh hắn đến nỗi không dám ra ngoài gặp người khác, nàng còn dám đến tận cửa làm loạn.
Thấy hắn không nói lời nào, ngược lại còn dùng ánh mắt không thân thiện nhìn nàng, Lam Vũ càng thêm tức giận, xông lên trước nắm lấy vạt áo Tống Tử Hào, kêu lên :"Anh có phải là muốn làm cho chị ấy dùng toàn bộ tâm tư của mình để làm việc, muốn ly gián tình cảm giữa chúng tôi ?"
"Tình cảm? Cô không phải thật sự ở cùng với Lăng Hiểu chứ?" Tống Tử Hào hỏi, chuyện ngày đó vẫn còn sờ sờ trước mắt hắn.
"Chúng tôi ở cùng một chỗ anh ghen tỵ phải không ? Tôi cho anh biết, anh còn cưỡng bức sức lao động của Lăng Hiểu nhà tôi, tôi sẽ đánh anh đến mẹ anh còn nhận không ra anh luôn đấy nhé." Bỏ vạt áo ra, Lam Vũ quay đầu đi.
Tống Tử Hào lắc lắc đầu, hắn làm sao có thể nhìn ra cô gái bạo lực này lại là con mèo nhỏ trước đây, nàng đúng là che giấu thật giỏi. Hắn bây giờ còn rất thích Lăng Hiểu, tuy rằng cô rất nguy hiểm, thế nhưng cô càng nguy hiểm hắn càng muốn khiêu chiến. Lăng Hiểu cuối tuần đều ở công ty tăng ca? Cô ấy mỗi ngày đều ở phòng làm việc, đúng rồi, hắn sẽ triển khai phương pháp tấn công ở phòng làm việc, hẳn là sẽ dễ dàng ra tay hơn. Tuy rằng dùng thân phận cấp trên đi theo đuổi cô có chút quá đáng và xằng bậy, thế nhưng chỉ cần theo đuổi được Lăng Hiểu, không có gì là không thích hợp.
Lăng Hiểu đang làm việc, đột nhiên nghe được có người gõ cửa, cô phản xạ lên tiếng, "Mời vào." Cũng không ngẩng đầu lên nhìn.
Qua một hồi lâu cũng không thấy người đó lên tiếng.
Cô ngẩng đầu nhìn lại, thấy Tống Tử Hào. Điều này làm cho cô hơi kinh hãi, hỏi :"Sao anh lại tới đây?" Hôm nay không phải là thứ bảy sao? Người này tại sao lại không ở nhà dưỡng thương?
"Tôi nghe Lam Vũ nói cô ở đây tăng ca, nên đến xem một chút." Tống Tử Hào đến phía đối diện cô ngồi xuống, miệng nói là Phó tổng quan tâm nhân viên nhưng lại lộ ra chút thân thiết của bạn bè nam nữ .
Lăng Hiểu nhẹ nhàng nhếch khóe miệng, nói :"Cảm ơn Phó tổng quan tâm." Trong lời nói có ý giễu cợt.
"Mau tan sở đi, tôi mời cô đi ăn cơm." Biết Lăng Hiểu sẽ cự tuyệt, cho nên không đợi cô mở miệng, hắn lập tức nói thêm :"Tôi lấy danh nghĩa công ty mời."
Lăng Hiểu liếc nhìn hắn, nói rằng: "Phó tổng , tôi tiếp nhận ý tốt của anh, chỉ là hôm nay tôi có hẹn, thực sự xin lỗi." Lấy danh nghĩa công ty cô cũng không đi, cô phải về nhà với Lam Vũ, Lam Vũ là tất cả của cô. Thu dọn văn kiện vẫn chưa làm xong ở trên bàn, nhét vào túi, về nhà tiếp tục làm.
Lại vấp phải đinh! Tống Tử Hào đi theo ra ngoài, hỏi: "Hẹn với Lam Vũ sao? Cô không cần để ý tới sự điên rồ của cô ta, cô ta yêu cầu vô lý cô cũng không cần quan tâm. Nếu như cô ta ép buộc cô, tôi có thể mời luật sư giúp cô kiện cô ta." Hắn thật cho rằng Lam Vũ dùng cách kia "Lăng Hiểu đoạt bạn trai nàng, nàng muốn Lăng Hiểu phải dùng thân mình bồi thường" mà áp chế Lăng Hiểu.
"Phó tổng, đó là chuyện riêng của tôi. Hơn nữa, Lam Vũ cũng không ép buộc tôi gì hết." Khi một người không tự hiểu, không biết thấy khó mà lui, dù hắn là danh cao vọng tộc hoặc là thế gia công tử thì cũng đáng ghét như con gián.
"Được rồi, tôi nói sai, tôi xin lỗi. Mà Lăng Hiểu, một cô gái dù mạnh mẽ đến đâu thì cũng rất cần một người đàn ông để nương tựa, cần một bến bờ ấm ấp, tôi nguyện ý cho cô cả đời dựa vào, chăm sóc cô suốt đời."
Lăng Hiểu ngước mắt nhìn Tống Tử Hào, để Tống Tử Hào không còn quấn quít lấy cô, cô trực tiếp nói ra quan hệ của mình với Lam Vũ, :"Tôi chỉ nguyện ý chăm sóc Lam Vũ, từ kiếp trước đến kiếp sau, kiếp sau nữa, người tôi thích, người tôi yêu là Lam Vũ, chỉ có Lam Vũ."
"Lăng Hiểu, tôi biết cô cố ý nói như vậy để tôi bỏ cuộc, các cô làm sao có thể ở bên nhau được." Tống Tử Hào không thể tượng tưởng nổi, cô ấy lúc trước đến tên Lam Vũ cũng không biết, làm sao có thể thích nàng.
"Tống Tử Hào."Một tiếng quát lớn, mông Tống Tử Hào bị đạp một cước, dán ngay lên tường.
Mụ phù thủy này! Tống Tử Hào nghiến răng nghiến lợi, từ lúc chia tay cô ta, người đàn bà này không biết bị kích thích gì lại như biến thành người khác vậy, thường xuyên cùng hắn đối nghịch, lại dùng hành động tàn bạo với hắn. Hắn tức giận xoay người, nhìn Lam Vũ quát :"Được rồi, tôi đã nhịn cô rất lâu rồi, đừng ép tôi đánh phụ nữ!"
Lam Vũ mới là không sợ hắn, Lăng Hiểu là tài sản cá nhân của nàng, ai muốn có ý đồ với cô, nàng liền lột da hắn. Lam Vũ nhìn hắn quát :"Lăng Hiểu là người phụ nữ của tôi, ai

cũng đừng nghĩ đến động vào chị ấy, đặc biệt là anh, Tống Tử Hào, anh mà còn dám tơ tưởng gì đến chị ấy nữa, tôi sẽ làm cho anh cả đời không thể gặp người khác." Nói xong, nàng lại dùng chân đá vào người hắn.
Lần này Tống Từ Hào đã sớm phòng bị, nhanh nhẹn né tránh rồi phẫn nộ kêu lên :"Cô đừng cho rằng tôi không dám đánh cô." Nói rồi vung tay về phía mặt Lam Vũ.
"A !" Tiếng hét thảm thiết vang lên, nhưng người kêu lên là Tống Tử Hào, không phải là Lam Vũ.
Lăng Hiểu cầm chặt vào gân mạch trên cổ tay hắn, dùng sức đè xuống, Tống Tử Hào đau đến nước mắt đều chảy ra. Lăng Hiểu dùng âm thanh lạnh như băng đủ để giết chết người nói :"Ai dám đụng đến một sợi tóc của Lam Vũ, tôi sẽ lấy tính mạng của người đó." Nói xong, thuận thế đẩy, Tống Tử Hào liền ngã trên mặt đất. Cô nắm tay Lam Vũ rời khỏi công ty.
Tống Tử Hào đứng lên, chạy đến trước mắt Lăng Hiểu, đỏ mắt kêu lên :"Tôi là Phó tổng, cô dám có thái độ như vậy với tôi? "
Lăng Hiểu nhẹ nhàng vươn lên khóe miệng, nói :"Có thể ngày mai anh sẽ không còn là cấp trên của tôi nữa?"
Lam Vũ trừng mắt Tống Tử Hào, nói: "Nếu như anh còn một chút mặt mũi thì đừng quấn quít lấy Lăng Hiểu, bằng không anh đừng mong có cơ hội gặp người khác."
Nhìn hai người rời đi, Tống Tử Hào hận nghiến răng, hắn-Tống Tử Hào mà không có được, người khác cũng đừng mong có được.

Ngồi trên taxi, Lăng Hiểu hỏi :"Tiểu Vũ, sao em lại tới đây? "
"Tới thăm chị một chút, không nghĩ tới lại gặp cái cảnh kia. " Lam Vũ mặt đen lại nói.
Lăng Hiểu nhẹ nhàng mà nhéo nhéo gò má của nàng, nói : "Đừng nóng giận, loại người như hắn không đáng. "
"Hừm! " Lam Vũ nặng nề mà hừ một cái, xoay mặt đối diện Lăng Hiểu, "Chị phải thề, cả đời này chỉ cho phép nhìn một mình em, yêu một mình em, nhớ một mình em, không cần biết ai theo đuổi chị, chị cũng không được động tâm."
"Tôi thề. "Lăng Hiểu rất thận trọng giơ tay lên thề :"Tôi Lăng Hiểu xin thề với trời, kiếp trước kiếp này kiếp sau chỉ yêu một mình Tiểu Vũ, tuyệt đối không động lòng với bất kỳ người nào khác, nếu vi phạm lời thề, trời tru đất diệt, trọn đời không được siêu thoát."
"Oa, không cần thề độc như vậy." Lam Vũ che miệng cô lại, kêu lên :"Không được, lời của trẻ con không tính, lời của trẻ con không tính, không tính lời thề vừa nãy."
"Vì sao lại không tính?" Lăng Hiểu mất hứng nhìn nàng
"Trời tru đất diệt, không được siêu thoát rất thảm." Lam Vũ trừng mắt nhìn cô, "Chị muốn làm cho em đau lòng đúng không?"
"Tôi đối với em sẽ không thay lòng, cho nên tuyệt đối sẽ không bị trời tru đất diệt, cũng sẽ không trọn đời không được siêu thoát." Lăng Hiểu tràn đầy tự tin nói.
Tài xế ngồi ở phía trước nhìn vào gương phản chiếu hai cô, chuyến xe này được thấy một màn thật là đặc sắc.

Lăng Hiều ngồi trước bàn làm việc, Lam Vũ nhàm chán cào cào ghế salon kêu lên :"Lăng Hiểu, em nghĩ chị đừng tiếp tục làm công việc này."
"Vì sao, tôi thấy công việc này cũng tốt a?"
"Thứ nhất, chị vì công việc này quá mệt mỏi, thứ hai, cái tên Tống Tử Hào quá đáng ghét, không cần thiết vì hắn bán mạng kiếm tiền. "
"Làm việc mệt mỏi là bởi vì gần đây làm ăn phát đạt, mà nhân viên lại không đủ. Qua hai ngày nữa là có thêm nhân viên. Còn Tống Tử Hào thực sự chán ghét, có thể là sau chuyện lúc nãy, tôi nghĩ hắn sẽ không muốn rước lấy nhục nữa đâu. Còn về phần công việc tôi cảm thấy còn có thể làm, tạm thời không cần đổi."
"Nếu Tống Tử Hào còn quấn lấy chị thì sao?"
"Lúc đó tôi sẽ từ chức."
Lam Vũ đi đến phía sau Lăng Hiểu ôm lấy cô ấy ,"Em thực sự hiểu Tống Tử Hào, hắn mặc dù không phải là người xấu, nhưng cũng không phải là người tốt. Dù sao, trên thương trường có mấy ai là người tốt."
"Có thể nào hắn mà vì yêu mà đến trả thù không ?" Lăng Hiểu cười cười, nói :"Hiện tại không ai nhàm chán như vậy. Chân trời nhiều cây cỏ, việc gì phải bận tâm?"
"Em mặc kệ, tóm lại chị phải từ chức." Lam Vũ kiên trì. Thời điểm rời khỏi văn phòng, nàng tinh tường cảm nhận được trên người Tống Tử Hào truyền đến một loại tín hiệu nguy hiểm. Trực giác của nàng luôn luôn chuẩn, nàng không muốn Lăng Hiểu xảy ra chuyện gì.
Lăng Hiểu nhìn thật sâu vào mắt Lam Vũ, gật đầu, "Uh,được rồi."
"Uh." Lam Vũ cao hứng nâng khuôn mặt Lăng Hiểu, hôn lên môi cô một chút,"Ngày mai phải đi đưa thư từ chức nhé ?"
"Uh." Chỉ cần Lam Vũ vui, cô đổi công việc là được. Có một công ty cũng muốn tìm cô, muốn cô đến công ty họ, cô có thể suy nghĩ đi qua bên công ty kia xem một chút.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện