Chồng Thật Thiên Kim Là Đại Lão Toàn Cấp (Tổng Tài Siêu Cấp Giàu Có Là Chồng Tôi)

Chương 8


trước sau

Nhà họ Nguyễn chuẩn bị bữa tiệc lại nhà, bây giờ nhân vật chính đã đi rồi, giữ những người khác ở lại cũng không có ý nghĩa gì.

Cô Nguyễn vốn muốn an ủi Nguyễn Mạn, nhưng nghĩ đến đủ loại chuyện trên bàn ăn hôm nay lời nói đến bên miệng cũng nuốt trở vào. Cô cùng với anh chị dâu không giống nhau. Làm một người cô, cô ta không thường đến nhà họ Nguyễn, vì vậy tình cảm với cô cháu nuôi cũng không sâu đậm gì. Sau này Nguyễn Tố được nhận lại, trong lòng cô biết cô cùng Nguyễn Mạn không có quan hệ huyết thống gì, tình cảm cũng nhạt đi nhiều. Dù nói thế nào, Nguyễn Tố chung quy vẫn là một thành viên thật sự của gia đình này.

Bây giờ Nguyễn Mạn có lòng muốn làm cho Nguyễn Tố xấu mặt, bọn họ sao mà không nhìn ra được, trong lòng cũng không khỏi nói thầm. Nguyễn Mạn lấy đâu ra tư cách ở nơi này khoa tay múa chân, chẳng qua chỉ là một đứa con gái nuôi mà thôi, còn thật sự cho rằng bản thân là đại tiểu thư nhà họ Nguyễn thật sao?

Cô Nguyễn trong lòng cũng bực bội, nhịn không được nghĩ, nếu như Quý Minh Sùng khỏe lại, nếu như anh tỉnh lại, thì cô cần gì phải đi nịnh bợ một người ngoài như Nguyễn Mạn.

Thực ra bọn họ cũng chỉ là nịnh nọt trên miệng thôi, thật muốn bỏ ra cái gì, ví dụ như tiền, bọn họ cũng không đồng ý.

Ai cũng sợ đến cuối cùng là giỏ tre múc nước công dã tràng. Lâm Hướng Đông có thể là có bản lĩnh, nhưng Nguyễn Mạn không phải là người nhà họ Nguyễn thật sự, cô ta thật có thể hướng về lợi ích của nhà họ Nguyễn sao? Có lẽ cô ta đối vơi ba mẹ Nguyễn còn có chút tình cảm, đối với những người họ hàng như bọn họ thì có thể có được bao nhiêu tình nghĩa đây?

Nghĩ đến đây, những người họ hàng này cũng không thể nói được ra miệng lời an ủi. Mọi người cầm túi xách ai trở về nhà nấy.

Cô Nguyễn cùng ngồi trên xe với con gái, nghĩ đến chuyện xảy ra hôm nay, nhịn không được dặn dò con gái: "Sau này ít tiếp xúc với Nguyễn Mạn đi, người này, vẫn là không được, không phải là chị em họ thật sự của con, sẽ không thật sự đối xử tốt với con đâu."

Con gái của cô cũng gật đầu, "Con cũng nghĩ như vậy, con thấy chị Tố Tố vẫn tốt hơn.."

"Không nên thân thiết với cả hai người mới tốt!" Cô Nguyễn thở dài một hơi, "Thuyền của nhà họ Lâm chúng ta lên không được, của nhà họ Quý thì đã chìm rồi, cũng không có cái gì tốt, bỏ đi! Chị Tố Tố của con vẫn nói đúng một câu, mỗi người sống tốt cuộc đời của mình là được rồi!"

Đợi họ hàng nhà họ Nguyễn đi hết rồi, trong nhà ngoại trừ dì giúp việc giúp dọn dẹp cũng chỉ còn lại Nguyễn Mạn và mẹ Nguyễn.

Trong lòng mẹ Nguyễn tuy rằng có chút oán trách Nguyễn tố không hiểu chuyện, bất quá nhớ tới những lời Nguyễn Mạn nói hôm nay, tâm tình cũng có chút thay đổi.

Bữa tiệc lại nhà tốt đẹp, nói trắng ra, là do Nguyễn Mạn nói những lời kia mới gây nên hỗn loạn.

Mẹ Nguyễn nhìn Nguyễn Mạn, không tự chủ được mà nói: "Hôm nay vui vẻ như thế, con làm sao lại chuyện tốt không nói, đi nói chuyện không vui. Mẹ quá hiểu con người của bà thông gia, không muốn thấy nhất chính là người khác nói chuyện gia đình bà ta, con không nên nhắc đến Quý Minh Sùng."

Nguyễn Mạn vẫn đang nghĩ đến những lời kia của Nguyễn Tố, vừa nghe mẹ Nguyễn cũng nói mình, cô ta liền ủy khuất, hốc mắt nhanh chóng đỏ lên: "Mẹ, tại sao đến mẹ cũng nói như vậy, con chẳng phải vì muốn tốt cho Tố Tố sao? Không hiểu chuyện là em ấy, em ấy một hai phải cùng chúng ta phân rõ giới hạn đối với em ấy có lợi ích gì chứ? Vốn dĩ con đã nghĩ, đợi em ấy chịu đủ rồi những ngày sống ở nhà họ Quý, đợi người khác không chỉ ra được nhà họ Nguyễn có chỗ nào không phải, đến lúc đó liền để em ấy ly hôn. Con sẽ để Lâm Hướng Đông giới thiệu cho em ấy một người tốt. Mẹ xem, em ấy đâu có xem con là người trong nhà, nói những lời kia làm con tan nát cõi lòng!"

Trong nhà này, người dễ lừa gạt nhất là mẹ Nguyễn.

Mẹ Nguyễn đối với Nguyễn Mạn cũng không phải là không có tình cảm, chung quy nuôi dưỡng nhiều năm như vậy, vừa nhìn thấy Nguyễn Mạn sắp khóc, bà không biết làm thế nào vội vàng xin lỗi: "Mẹ không phải có ý này, mẹ là bị Tố Tố làm giận đến hồ đồ rồi. Nhưng mà, Mạn Mạn, con là chị, Tố Tố không hiểu chuyện, con cũng đừng so đo với nó. Con cũng đừng nên ghi hận nó."

Đối với mẹ Nguyễn mà nói, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, mặc dù biết Nguyễn Tố càng thân hơn một chút, nhưng tình cảm với Nguyễn Mạn bao nhiêu năm cũng là thật. Càng huống hồ, phần tình cảm này giờ còn đi kèm nhân tố lợi ích, bà không thể không an ủi Nguyễn Mạn, cũng không thể không đau lòng cô ta.

Nguyễn Mạn biết, kiếp trước cô ta một mình về nhà, bộ dạng thê thảm, mẹ Nguyễn đã lén đưa cho cô ta một khoản tiền, đó là tiền riêng của mẹ Nguyễn. Kiếp này nhất định mẹ Nguyễn cũng sẽ cho Nguyễn Tố, nếu hôm nay không xảy ra chuyện, Nguyễn Mạn cũng lười đi ngăn cản. Nhưng hôm nay Nguyễn Tố làm cho cô ta không được vui vẻ, vậy cô cũng đừng nghĩ được thoải mái.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Mạn khóc lóc kể lể một hồi sau, lại lôi kéo tay mẹ Nguyễn nói: "Nói đi nói lại, vẫn là vì không có nhiều tiền. Nếu như trong tay Tố Tố có tiền, nếu như nhà chúng ta có tiền,
ngày tháng còn có thể không tốt đến đâu chứ. Mẹ, hôm nay con về đây cũng là vì có một việc quan trọng. Trước kia con cùng với Hướng Đông tham gia một buổi tiệc có làm quen một người, cô ta kinh doanh ở phương Nam, bây giờ muốn đầu tư một dự án, hỏi con có hứng thú không. Nói là lãi đều đặn mà không bị lỗ, con không có tiền trong tay. Mẹ, mẹ có tiền không?"

Mẹ Nguyễn sửng sốt, không biết nên lắc đầu hay là nên gật đầu.

Bà mấy năm nay đích xác tích cóp một ít tiền riêng, lần này chuẩn bị lấy ra một nửa lén đưa cho Tố Tố, như vậy Tố Tố cũng dễ sống hơn một chút..

Nhưng mà chuyện này không thể để cho Mạn Mạn biết.

Tiếp theo Nguyễn Mạn lôi kéo mẹ Nguyễn không ngừng nói cái dự án kia tốt thế nào, người kia giỏi giang ra sao, nói đến mẹ Nguyễn cũng phải động lòng. Cuối cùng choáng váng liền đem tiền ban đầu muốn cho Nguyễn Tố đưa ra. Mẹ Nguyễn nghĩ, chắc Tố Tố trong tay vẫn còn chút tiền, không bằng đem khoản tiền này đi đầu tư, đợi kiếm được nhiều tiền hơn, lại cho Tố Tố.

Nguyễn Mạn nhân thẻ hài lòng rời đi.

Trong lòng cô ta cũng không coi trọng số tiền này, bây giờ cô ta đã là vợ chưa cưới của Lâm Hướng Đông, qua vài năm nữa, muốn gì mà không có. Cô ta cũng không phải thật sự muốn tiền đầu tư của mẹ Nguyễn, cái dự án kia cũng là cô ta tùy tiện nói bừa. Cô ta chính là không muốn thấy Nguyễn Tố được sống thoải mái, nếu như không có tiền thì có thể sống tốt đến đâu chứ. Cô ta biết nhà họ Quý bây giờ nghèo đến thảm thương, trong tay Nguyễn Tố cũng không có được bao nhiêu tiền. Nghĩ đến Nguyễn Tố phải sống nghèo khổ, túng thiếu trong lòng cô ta mới thoải mái một chút.

Nào ngờ, đợi khi cô ta kiểm tra số dư trong thẻ, cô nắm chặt lòng bàn tay, không thể tin vào mắt mình.

Hơn hẳn số tiền kiếp trước những hai mươi vạn!

Trong nháy mắt, sự ghen ghét của Nguyễn Mạn đối với Nguyễn Tố cơ hồ lên đến đỉnh điểm. Cô ta không dám tin, mẹ Nguyễn vậy mà lại phân biệt đối xử. Trong miệng thì nói đều con gái, cô ta còn cho rằng mẹ Nguyễn thân thiết với cô ta hơn nhưng hiện thực hung hăng mà giáng cho cô ta một cái tát. Quả nhiên, con ruột và con nuôi vẫn là khác nhau.

Mặc dù đã nhìn thấu ba Nguyễn mẹ Nguyễn, nhưng Nguyễn Mạn vẫn xem bọn họ là ba mẹ. Kiếp trước cô ta che giấu bí mật kia, ngoài để không mất đi thân phận đại tiểu thư nhà họ Nguyễn, càng là để không mất đi tình yêu của ba mẹ. Cô ta không hiểu, rõ ràng tương lai của cô ta tốt hơn Nguyễn Tố nhiều, một người trên trời một người dưới đất, tại sao mẹ Nguyễn vẫn phân biệt đối xử như vậy? Vẫn đối với Nguyễn Tố tốt hơn? Lời nói yêu thương bên miệng vẫn không bằng hành động thực tế. Vẫn là lời nói kia đúng, tiền ở đâu thì tình cảm ở đó. Bây giờ rõ ràng ở trong lòng mẹ Nguyễn trọng lượng của Nguyễn Tố nặng hơn so với cô ta nhiều!

* * *

Trong lòng Nguyễn Mạn nghĩ thế nào, Nguyễn Tố cũng không quan tâm. Đợi mẹ Quý và Đậu Tương về đến nhà, vẻ mặt mẹ Quý không tốt lắm, như là nhớ lại chuyện hôm nay ở nhà họ Nguyễn, sắc mặt rất khó coi. Đậu Tương rất sợ bà nội lộ ra vẻ mặt như vậy. Không đợi mẹ Quý nói gì, nó liền nhanh như chớp chạy đi ra ngoài, chỉ nói mình muốn đi xuống dưới lầu chơi với các bạn nhỏ.

Đậu Tương vẫn còn nhỏ, nhưng thông minh, lại không hiểu nỗi trạng thái trong nhà bây giờ đến cùng là làm sao.

Nó chỉ biết bản thân không nên tham dự vào, hôm nay nó mà làm sai việc gì, bà nội chắc chắn không vui. Nó vẫn nên cách xa ra một chút sẽ an toàn hơn.

Đậu Tương đi xuống lầu, rất nhanh đã tìm thấy đồng bọn của nó. Mấy đứa bé đến bên bồn hoa cũ nghịch cát. Trước kia Đậu Tương rất thích nghịch cát, hôm nay lại có chút thất thần. Đồng bọn bên cạnh nói chuyện với nó, nó cũng không nghe vào tai.

Nó đang nghĩ, mình chạy ra ngoài như thế này có phải là quá không có trách nhiệm rồi, không giống nam tử hán. Nếu bà nội bắt nạt thím thì phải làm sao? Hoặc thím bắt nạt bà nội lại thế nào? Nó càng nghĩ càng sợ, càng sợ hơn chính là, hai người sẽ đánh nhau trong nhà.

Việc trong nhà làm nó không yên tâm, dứt khoát ném cát trong tay đi, cam chịu đứng dậy vỗ vỗ sạch cát trong tay.

Đồng bọn thấy thằng bé đi về hướng khu chung cư, lớn tiếng hỏi: "Quý Quân Đình, cậu làm gì mà bỏ đi vậy!"

Đậu Tương quay đầu lại, vẻ mặt bất đắc dĩ, "Đi giải quyết nhân dân mâu thuẫn."

Đồng bọn: "..."

Tuy rằng nghe không hiểu, nhưng cảm giác là chuyện rất to lớn?

Đậu Tương một bên hướng nhà mình đi, một bên hướng lên trời thở dài, nó vẫn là một đứa bé đang học mẫu giáo, tại sao lại phải giải quyết một việc khó khăn như vậy?

Chú ơi, chú mau tỉnh lại đi, việc này phải để chú đến xử lý mới đúng!

Bây giờ đều là nó thay chú tiếp nhận những việc vốn không phải do nó quản..

Đậu Tương đi lên thang lầu, một trận thở ngắn than dài: "Sau khi chú tỉnh lại, nên mua cho mình máy bay điều khiển từ xa mới đúng."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện