Chồng Thật Thiên Kim Là Đại Lão Toàn Cấp (Tổng Tài Siêu Cấp Giàu Có Là Chồng Tôi)

Chương 44


trước sau

Sau kỳ nghỉ tết âm lịch, Nguyễn Tố liền nhận được thiệp mời của Mã Văn. Mã Văn và bạn trai quyết định kết hôn.

Ngoài tấm thiệp mời này ra, Mã Văn còn muốn mời Nguyễn Tố làm phù dâu cho cô.

Sau giờ nghỉ trưa hôm nay, mấy đồng nghiệp nữ ghé vào bàn chuyện trò với nhau. Nói đến chuyện này, một nữ đồng nghiệp nửa đùa nửa thật nói: "Mã Văn, tôi nói cô cũng thật là to gan a. Bình thường tìm phù dâu không thể tìm người đẹp hơn mình quá nhiều, bằng không ngày kết hôn sẽ bị lấn áp, cả đời chỉ có lần làm hôn lễ a."

Mã Văn vừa nghe lời này liền không vui: "Cái tư tưởng gì a, tôi mới không tin cái này. Dù sao phù dâu tôi muốn mời mấy người bạn tốt nhất, để bọn họ đến làm chứng cho hạnh phúc của tôi. Tố Tố xinh đẹp, tôi mới càng có thể diện!"

Quan hệ của Mã Văn và Nguyễn Tố rất tốt.

Cô cũng sợ Nguyễn Tố nghe rồi về sau trong lòng không thoải mái, tan làm âm thầm tìm cô, nhét mấy viên chocolate cho cô, thấp giọng nói: "Lời Giai Giai nói em đừng để trong lòng, cô ấy chỉ là đang ghen tỵ, bởi vì chị không để cô ấy làm phù dâu. Âm thầm nói với em, chị muốn em làm phù dâu cho chị. Đồ phù dâu chị đã chọn xong rồi, cực kỳ có tiên khí cực kỳ đẹp. Để cho quan khách đều cảm thấy, quả nhiên tiên nữ đều chơi chung với nhau. Cô dâu là tiên nữ, các phù dâu cũng là tiên nữ!"

Nguyễn Tố nhấp môi cười, cầm chocolate mà trong lòng ấm áp: "Ưm! Tuyệt đối không làm chị mất mặt!"

Mặc dù trước đây cô không có một gia đình hoàn hảo, cũng không có quan hệ thân thiết với người nhà, nhưng ngày tháng đã từng chút từng chút trở nên tốt đẹp hơn. Bạn bè tri kỷ của cô không nhiều, nhưng những người bạn này đối với cô vô cùng tốt vô cùng thật lòng. Bây giờ cô lại có thêm một người mẹ, anh trai và cả cháu trai yêu thương che chở cô, thật tốt a.

Trước đây lúc cuộc sống vô cùng khó khăn, cô cũng không phải không có oán trách, cho rằng vận mệnh đối xử với cô quá khắc nghiệt. Nhưng hiện tại cô không nghĩ như vậy nữa, cô bắt đầu cảm thấy thần vận mệnh không có quên cô, đang từng chút một đem vận khí tốt đẹp vốn thuộc về cô đưa đến cho cô.

Hiệu suất làm việc của Mã Văn rất nhanh, cô ấy tổng cộng mời bốn người làm phù dâu, bốn người này đều là bạn thân của cô ấy.

Khi Nguyễn Tố nhận được đồ phù dâu còn rất kinh ngạc, so với đồ phù dâu lúc trước cô lướt vòng bạn bè nhìn thấy đều tinh xảo hơn nhiều.

Khi cô đem đồ phù dâu về nhà, Quý Minh Sùng không có nhà, mẹ Quý và Đậu Tương đều ở nhà. Hai người chưa từng nhìn thấy cô mặc loại váy này, đều có chút tò mò, liền hối thúc cô thay đồ phù dâu cho hai người xem.

Đậu Tương hưng phấn nhất mong chờ nhất.

Nguyễn Tố chỉ đành về phòng thay đồ phù dâu.

Váy cưới cô dâu là màu trắng, váy phụ dâu là màu xanh sương mù đang thịnh hành, có chút giống sườn xám sau khi cải tiến, cổ áo đính trân châu tinh xảo. Phục cổ lãng mạn đồng thời lại cực kỳ có tiên khí.

Làn da Nguyễn Tố thanh thuần trắng nõn, màu sắc này vô cùng thích hợp với cô.

Vì để thuận tiện, cô lấy kẹp tóc trân châu trên bàn trang điểm, tiện tay đem mái tóc dài hơi xoăn vấn lên, thay một đôi giày cao gót phù hợp với chiếc váy. Cô hít sâu một hơi, có chút ngượng ngùng đẩy cửa phòng ra. Nào ngờ đụng phải Quý Minh Sùng từ công ty trở về.

Không chỉ mẹ Quý và Đậu Tương chưa từng nhìn thấy Nguyễn Tố sửa soạn như vậy, Quý Minh Sùng cũng chưa từng thấy.

Nhẫn nam nhẫn nữ và cả nhóm sen đá cũng chưa từng nhìn thấy!

Quý Minh Sùng và Nguyễn Tố bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không nói lời nào, liền nghe thấy hai chiếc nhẫn và nhóm sen đá sôi nổi hóa thân thành fan boy fan girl điên cuồng nịnh hót ---

"Anh anh anh Tố Tố cũng quá đẹp đi! Con gái quả nhiên nên thường xuyên mặc váy đẹp như thế này, quá xinh đẹp rồi, từ ngữ của tôi quá nghèo rồi!"

"Mặc đồ phụ dâu đã đẹp như vậy, nếu như thay váy cưới, vậy không phải đẹp đến mức khiến người ta ngất ngây sao! Chuẩn bị váy cưới! Nghe tôi đi!"

"Chuẩn bị cái quỷ a, tên chó nào đó không phải nói Tố Tố là em gái sao? A, tôi trợn mắt muốn lật cả trời lên.."

"Kỳ thật cũng không nhất định phải kết hôn mới có thể mặc váy cưới! Còn có, thời khắc này không cần đem người không liên quan ra nói, thật là phá hỏng cả tâm trạng!"

Đậu Tương vọt tới bên cạnh Nguyễn Tố, woa một tiếng: "Cô là công chúa sao?"

Thằng bé hỏi như vậy.

Gần đây cô giáo Bánh Quy kể chuyện cổ tích cho bọn nó nghe, trong câu chuyện, công chúa điện hạ là xinh đẹp nhất.

Câu này của Đậu Tương thành công khiến Nguyễn Tố thu lại ánh mắt đang nhìn Quý Minh Sùng. Cô có chút ngượng ngùng nhưng vẫn miễn cưỡng giả vờ bình tĩnh: "Không có, cô không phải công chúa."

"Chính là cô!" Đậu Tương quay đầu nhìn bà nội và chú đã trở thành phông nền từ lâu: "Hai người nói Tố Tố có phải là công chúa không?"

Mẹ Quý mỉm cười gật đầu: "Phải phải phải."

Đậu Tương hài lòng.

Quý Minh Sùng lại không nói chuyện, còn may tính Đậu Tương nhanh quên, cũng không nhằm vào anh không buông.

Anh đột nhiên nhớ lại anh đã từng ở trong một thế giới, khi đó tại cổ đại nghiêm ngặt, anh bắt buộc phải xuất sắc hơn người mới coi như hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó, anh trở thành cận thần của thiên tử, rất nhiều người tặng anh vô số châu báu trân quý, danh họa cổ. Trong đó có một bộ váy, nghe nói có rất nhiều tú nương với tay nghề cao đã dùng vô số tơ vàng chỉ bạc chế tác thủ công mới thành. Chất liệu quý hiếm, vào ban rực rỡ lung linh giống như dãy ngân hà làm cho biết bao cô gái khao khát có được.

Đương nhiên bộ váy này và cả những châu báu đồ cổ kia đều bị anh khóa ở trong khố phòng, đoán chừng về sau đều tích đầy bụi.

Bây giờ anh nhìn Nguyễn Tố, nhịn không được nghĩ, nếu như lúc đó có thể đem bộ váy áo kia về thì tốt rồi, tặng cho cô hẳn là rất phù hợp.

Nguyễn Tố thay lại bộ đồ ở nhà thoải mái, phát hiện Quý Minh Sùng từ khi về nhà đến giờ đều không nói chuyện. Khi cô đi ngang qua anh, bèn nhẹ giọng quan tâm hỏi: "Sao vậy, có phải không thoải mái ở đâu không?"

Quý Minh Sùng lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối mà nói: "Có một chuyện bây giờ nghĩ lại hơi hối hận."

Khi anh về hưu, cục thời không hỏi anh muốn được khen thưởng cái gì, anh không nên quên bộ váy áo kia.

Khi mùa xuân đến vạn vật sinh sôi nảy nở, Nguyễn Tố đến thành phố bên cạnh tham gia hôn lễ của Mã
Văn. Bạn trai Mã Văn là người thành phố bên cạnh, vì để thuận tiện, hôn lễ liền tổ chức ở quê hương của người bạn trai. Còn may khoảng cách không xa, ngồi xe lửa một tiếng đồng hồ là đến.

Làm cho Nguyễn Tố bất ngờ là, nhiều người giành hoa cầm tay của cô dâu như vậy, cô vốn dĩ không muốn giành, chỉ là lên đài cho đủ số mà thôi, không ngờ cuối cùng hoa lại vào tay cô.

Hôm đó Mã Văn vô cùng xinh đẹp, vui mừng khấp khởi nói với Nguyễn Tố: "Tố Tố, chị đoán sắp tới em sẽ gặp được chân mệnh thiên tử, chúc em may mắn a!"

Bởi vì hôm sau còn phải đi làm, sau khi hôn lễ kết thúc Nguyễn Tố tẩy trang xong liền ngồi xe lửa trở về.

Trên xe, Nguyễn Tố nhận được điện thoại Quý Minh Sùng gọi đến.

Quý Minh Sùng cũng biết hôm nay cô trở về, không thể không nói, đối với việc làm anh trai người ta, anh hiện tại tuyệt đối đủ tư cách.

Vốn dĩ anh muốn để tài xế của mình cũng chính là con trai bà Vương đi đón cô, nhưng trước khi ra cửa, nhà bà Vương xảy ra chút chuyện. Con trai bà Vương không đi được, còn anh, bây giờ chỉ có thể vịn mà đi chầm chậm, còn một khoảng cách rất lớn mới đến được giai đoạn có thể lái được xe. Thế là chỉ có thể gọi điện thoại cho Nguyễn Tố, để cô ngồi taxi về nhà.

Càng là lúc như vậy, Quý Minh Sùng càng khát vọng có thể sớm ngày hồi phục thành công, giống như một người bình thường có thể đi có thể chạy. Vậy anh liền có thể tự mình lái xe đi đón cô rồi.

Sau khi Nguyễn Tố nghe rõ nguyên do, không khỏi bật cười. Cô sợ làm phiền hành khách đang ngủ bên cạnh, quay đầu đi, đè thấp âm thanh: "Không sao không sao, nhưng mà có phải bà Vương hay là ông Vương xảy ra chuyện gì rồi không?"

Mấy năm qua, ba người nhà họ Vương không ít lần xuất lực giúp nhà họ Quý.

Bà Vương cũng rất quan tâm cô.

"Bọn họ không sao, bây giờ đang ở chợ Hoa Điểu. Là ống nước trong nhà bị vỡ, Vương Kiên một chốc một lát cũng không đi được, phải ở nhà đợi người đến sửa. Anh ấy cũng phải dọn dẹp nữa."

Nguyễn Tố lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, không có việc gì rồi. Trước đây em bất kể là đi đâu, cũng đều ngồi xe lửa một mình."

Khi cô học trung học ở thành phố, cô tự mình cõng chăn trên lưng ngồi xe buýt đường dài đến trường. Sau này lên đại học còn kéo rương hành lý, mang ba lô lớn ngồi xe lửa nữa.

Lúc đó, bất kể cô đi đâu, cũng không có ai đưa đón cô.

Cô đã quen rồi.

Quý Minh Sùng nghe vậy lại nói: "Em cũng nói rồi, đó là trước kia."

Trở thành người nhà, không phải là chuyện một bữa ăn một cái xưng hô, mà là yêu thương bảo vệ cùng quan tâm tích lũy trong sinh hoạt hàng ngày.

Giây trước Quý Minh Sùng cúp máy, giây sau điện thoại lại vang lên, là Thịnh Viễn gọi đến.

Trong điện thoại Thịnh Viễn nói: "Lúc cậu gọi cho tôi vừa hay điện thoại tôi hết pin, vừa nãy ở trên xe mới tìm được đầu cắm sạc. Cậu tìm tôi có việc gì?"

"Không có gì, chính là hỏi một chút tin tức liên quan đến hạng mục Danh Sơn. Tôi đã tra xong rồi."

Hạng mục Danh Sơn này trước đây nhà họ Thịnh cũng có tham gia vào một chân, có chút tin tức nội bộ Thịnh Viễn cũng biết.

Thịnh Viễn có chút ngạc nhiên: "Hạng mục này đã ngừng lại rồi, sao cậu còn muốn tiếp?"

Mọi thứ vẫn đang trong quá trình lên kế hoạch và thảo luận, bản thân Quý Minh Sùng cũng không chắc chắn, khẳng định cũng sẽ không nói ra, bèn nói: "Chỉ là hỏi chút thôi, đúng rồi, vừa rồi cậu nói cậu đang ở trên xe?"

"Đúng, bệnh viện bọn tôi cùng bệnh viện khác mở họp, chủ nhiệm cử tôi đi, bây giờ đang trên đường về. Có việc?"

"Mấy giờ đến, cậu tự lái xe sao?"

Mặc dù Thịnh Viễn cảm thấy nghi hoặc, nhưng vẫn trả lời: "Còn hơn hai mươi phút nữa là đến trạm, xe dừng ở bãi đỗ xe trạm xe, làm sao?"

"Cậu ở trạm nào?"

"Trạm phía nam a."

Quả nhiên buồn ngủ đến liền có người đưa gối đầu.

Hết thảy này đều quá khéo rồi.

Quý Minh Sùng tinh thần tỉnh táo, không hề khách khí mà nhờ vả Thịnh Viễn: "Nguyễn Tố cũng sắp đến trạm phía nam, cậu lái xe vậy thuận tiện đưa cô ấy về đi, tôi lại bàn với cậu về chuyện hạng mục Danh Sơn."

"Được a, dù sao buổi chiều tôi cũng không có việc gì." Thịnh Viễn lại nói: "Tôi có số của Nguyễn Tố, cô ấy hẳn là không đổi số chứ?"

"Không, cậu liên lạc với cô ấy đi. Cảm ơn."

Thịnh Viễn bật cười: "Nói cảm ơn gì chứ, tôi chăm sóc em gái cậu cũng là nên làm mà."

Cúp máy, Quý Minh Sùng còn chưa kịp nghĩ câu nói kia chỗ nào mang đến cho anh cảm giác khó chịu, liền nghe được phía sau truyền đến âm thanh sâu kín.

"Con để Thịnh Viễn đi đón Tố Tố sao?"

Quý Minh Sùng quay đầu lại, bất đắc dĩ nói: "Mẹ, mẹ về khi nào vậy, sao không nghe tiếng động?"

"Vừa mới về, con để Thịnh Viễn đi đón Tố Tố sao?" Mẹ Quý lại truy hỏi.

"Vâng, vừa hay tiện đường."

Mẹ Quý ừ một tiếng, bước đến bên cạnh thong thả rót cho mình một ly nước, lại làm bộ lơ đãng hỏi: "Thịnh Viễn nó có bạn gái chưa?"

Vấn đề này càng kỳ lạ hơn. Trong ấn tượng của anh, mẹ anh sẽ không quan tâm đến chuyện riêng tư của người khác.

Quý Minh Sùng nhíu nhíu mày: "Hình như không có, sao vậy, có việc gì sao?"

Uống xong ly nước ấm, mẹ Quý thản nhiên cười: "Không có gì, chỉ là tùy tiện hỏi một chút."

Lời này nói xong, bà liền xách giỏ đồ ăn đi vào bếp, còn ngâm nga bài hát, có thể thấy tâm tình thật không tồi.

Quý Minh Sùng ở phòng khách: "..."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện