Chồng Thật Thiên Kim Là Đại Lão Toàn Cấp (Tổng Tài Siêu Cấp Giàu Có Là Chồng Tôi)

Chương 34


trước sau

Những ngày tiếp theo, Nguyễn Tố ngoại trừ làm thẻ sim cho Quý Minh Sùng, còn làm thẻ ngân hàng cho anh. Thẻ trước đây của anh trên cơ bản đã không dùng nữa, bị hủy đi rồi.

Thật kỳ quái, trước đây cô rõ ràng chưa tiếp xúc qua với anh, nhưng cô có thể lĩnh hội thậm chí lý giải được dã tâm của anh. Mua cổ phiếu chỉ là một phần nhỏ trong đó. Cô biết, liền tính anh đã không phải thiếu niên thiên tài lúc trước nữa, nhưng anh vẫn cứ kiêu ngạo. Nếu thật sự giống như Thịnh viễn từng nói, anh có thể sẽ ngồi trên xe lăn suốt đời, thì cô tin, anh cũng sẽ nổ lực leo lên, đứng ở nơi cao nhất.

Nếu đã hiểu rõ tâm tư của anh, vậy cô sẽ toàn lực ủng hộ anh.

Cô ngẫm nghĩ, ngoại trừ cố định mua và quản lý tài sản sản phẩm tiết kiệm bất động ra, còn lại cô đều để vào trong thẻ của Quý Minh Sùng.

Khi Quý Minh Sùng biết số dư trong thẻ, khó tránh khỏi mà kinh ngạc một lần: "Của em?"

Nguyễn Tố có chút ngượng ngùng, nhẹ giọng nói: "Không nhiều lắm, nếu như anh muốn nhiều hơn, có lẽ phải đợi mấy tháng nữa. Em mua một vài quản lý tài sản sản phẩm có kỳ hạn cố định, bây giờ vẫn chưa rút ra được, cổ phiếu cũng nghe theo anh không bán ra."

Quý Minh Sùng thật sự có chút cảm động rồi.

Đồng thời cũng cảm thấy cô gái này hơi ngốc.

Bất luận là thế giới hiện đại hay là thế giới xuyên nhanh, anh có gặp được người tốt, nhưng càng nhiều hơn là người toàn tâm toàn ý vì lợi ích của bản thân. Chỉ sợ dù có là người tốt, cũng không thể đem an toàn lợi ích của bản thân xếp sau người khác. Bây giờ rõ ràng hoàn cảnh nhà họ Quý, trong mắt người ngoài nhìn vào đã không có khả năng hồi sinh từ chỗ chết. Cô vậy mà có khoản tiền này, hoàn toàn có thể thoát khỏi cuộc sống hiện tại, nhưng cô lại không làm như vậy, ngược lại còn đem khoản tiền này giao cho anh.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, anh cũng sẽ không tin trên đời này còn có người như vậy.

"Đủ rồi." Anh thấp giọng nói.

Nguyễn Tố cũng không hỏi anh muốn làm gì, càng không truy hỏi chuyện anh muốn làm có thể bị lỗ hay không. Thái độ tin tưởng tự nhiên của cô như vậy, giống như tất cả những chuyện này đều là chuyện cô nên làm.

Nếu như không phải Quý Minh Sùng cảm thấy trong ánh mắt cô nhìn anh, không có loại tình cảm giữa nam và nữ, e là anh sẽ cho rằng cô..

Đương nhiên ý niệm này chỉ tồn tại trong đầu anh mấy giây liền biến mất. Bộ dạng hiện tại của anh, đừng nói là người khác, ngay cả chính bản thân anh cũng không thích mình. Càng huống hồ anh ở trước mặt cô còn có thời điểm khó xử như vậy, toàn thân không thể động đây, là cô cắn răng trở người cho anh, đánh răng rửa mặt cắt móng tay cho anh.

Nguyễn Tố nhìn Quý Minh Sùng, cô cũng không biết nói những lời cổ vũ anh, chỉ là khi đứng dậy, nhẹ nhàng nói: "Quý Minh Sùng, anh đợi em một lát."

Cô rất nhanh ra ngoài rồi lại trở về, trong tay cầm một quyển tạp chí. Cô thở hồng hộc chỉ vào người đàn ông mặc đồ tây trên bìa tạp chí, nói với anh: "Lúc đó người trong phòng ngủ chúng em đều thích anh, đều cảm thấy anh rất đẹp trai. Còn có còn có, một người bạn học khoa tài chính của em cũng rất sùng bái anh. Cô ấy nói người trong lớp cô ấy đều sùng bái anh,"

Quý Minh Sùng cười rồi.

Nhìn bản thân mình hai mươi mốt tuổi trên tạp chí, có chút lạ lẫm, cũng có một loại cảm giác dường như đã qua mấy đời.

Anh hiểu Nguyễn Tố có ý gì.

Sau khi cười, anh "ừ" một tiếng.

Tựa hồ sự cổ vũ của Nguyễn Tố có hiệu quả đặc biệt, một khi nửa người trên của Quý Minh Sùng có thể động được, sau khi ngón tay cũng động được, anh liền không nhàn rỗi nữa. Anh rõ ràng biết, thời đại ngày nay, không có đủ tài chính thì sẽ không làm được gì. Mặc dù tài khoản về hưu của anh có rất nhiều tiền, nhưng bắt buộc phải phù hợp với quy tắc của xã hội hiện đại. Nếu không hơi vô ý gây nên động tĩnh sẽ khiến nhân sĩ có liên quan để mắt tới. Vậy thì tất cả đều phí công.

Thị trường chứng khoáng cũng không phải đầu tư vào một khoảng tiền trong thời gian ngắn hạn là có thể thu được một vạn tệ lợi nhuận.

Tương phản, tài chính ban đầu có hạn, vậy thì số tiền kiếm được cũng có hạn.

Kỳ thật, nếu không có khen thưởng của cục thời không thì nhất định anh cũng nắm chắc Đông Sơn tái khởi được, nhưng thời gian hao phí nhất định cũng sẽ dài hơn. Anh hy vọng có thể nhanh chóng làm cho cuộc sống của người nhà trở nên tốt đẹp hơn. Hôm nay, anh đã học được cách dùng xe lăn. Trong một thế giới mà anh đã xuyên nhanh qua, anh phải ngồi xe lăn cả đời. Lúc mới đầu còn có chút không thành thục, nhưng không quá mấy ngày, anh đã có thể tự mình ngồi xe lăn ra ngoài tắm nắng rồi.

Nguyễn Tố từng đẩy anh đi xung quanh tản bộ, vì vậy anh biết bên ngoài tiểu khu năm trăm mét có một điểm bán vé số.

Nghĩ đi nghĩ lại, anh đi mua một tờ vé số, cũng là lần đầu tiên trong đời anh mua vé số.

Anh lựa chọn vận dụng năm trăm vạn trong tài khoản về hưu, bất luận anh mua dãy số nào, kỳ này anh nhất định có thể trúng thưởng.

Những người khác đều không biết Quý Minh Sùng đi mua vé số.

Ngày mở thưởng cuối cùng, tâm tình của Quý Minh Sùng cũng bình tĩnh ngoài ý muốn. Năm trăm vạn đối với anh mà nói không hề nhiều, nhưng đây là khoản tài chính anh dùng để Đông Sơn tái khởi.

Khi Nguyễn Tố dọn dẹp trên tủ đầu giường, cô phát hiện trong hộp nhỏ có một tờ vé số, còn rất kinh ngạc: "Anh ra ngoài mua?"

Vốn dĩ mẹ Quý cũng lo lắng, con trai ngồi trên xe lăn sẽ không muốn gặp người khác. Nào biết sau khi anh học được cách dùng xe lăn, Quý Minh Sùng liền không rảnh rỗi ở trong nhà. Anh thường ra ngoài đi dạo, vừa mới đầu người trong nhà đều kinh hồn tán đảm, không ngờ anh lại thuần thục đến độ phảng phất cứ như thời gian anh ngồi xe lăn đã lâu lắm rồi.

Nguyễn Tố còn nói: "Em chút nữa còn cho
rằng anh ngồi xe lăn đã mấy năm rồi.."

Quý Minh Sùng nhớ lại những chuyện trong thế giới kia: "Có lẽ."

Anh ngồi trên xe lăn, khí độ vẫn bất phàm. Ngược lại, trên người anh đã bớt đi sự trẻ con năm đó, tự thân thu liễm sự sắc sảo. Anh của bây giờ, vững vàng bình tĩnh lại thành thục. Nguyễn Tố đứng ở cửa nhìn anh đang tắm nắng ở trong sân. Cô cũng sẽ phát từ nội tâm cảm giác, anh ngồi trên xe lăn, thấp hơn rất nhiều người, nhưng sau này anh sẽ đứng cao hơn hết thảy mọi người. Cô vô cùng chắc chắn.

Quý Minh Sùng cũng không muốn giấu giếm chuyện trúng vé số, nhưng mà vẫn phải tìm một thời cơ thích hợp để nói ra.

Ngày mở thưởng hôm sau, Quý Minh Sùng để mẹ Quý chuẩn bị một chút, cả nhà cùng nhau ăn bữa cơm. Đương nhiên cũng mời cả Thịnh Viễn vẫn luôn giúp đỡ anh.

Mẹ Quý đồng ý rồi hẹn với bà Vương hàng xóm đi chợ mua thức ăn.

Hai người già sáu mươi tuổi sáp vào nhau liền tán chuyện bát quái.

Lúc trước mẹ Quý có áp lực tâm lý, đối với rất nhiều chuyện cũng không để tâm. Bây giờ con trai tỉnh rồi, tình trạng cũng càng ngày càng tốt lên, trở về với cuộc sống của người bình thường cũng là chuyện sớm muộn. Tâm tình bà vui sướng, cũng thích tán chuyện bát quái hàng ngày hơn.

Bà Vương đột nhiên hỏi: "Rốt cuộc bây giờ Tố Tố có phải là con dâu đích thực của bà không?"

Mẹ Quý dừng một chút: "Có ý gì?"

"Tôi chính là suy nghĩ a, Tố Tố là cô gái tốt ngàn dặm mới tìm được một người. Trước đây tôi không dám nói cho bà nghe, lúc Tố Tố vừa đến nhà bà, mấy người lớn ở trong tiểu khu cũng không phải không hỏi thăm qua tôi, bọn họ đều thích con bé." Bà Vương đè thấp âm thanh: "Trước đây Quý Minh Sùng nhà bà chưa tỉnh dậy, bây giờ nó tỉnh rồi, hai người có phải.. ân?"

Bà Vương thập phần hứng thú đối với chuyện bát quái.

Lúc trước Quý Minh Sùng chưa tỉnh lại, mối hôn sự này tự nhiên là vô danh vô thật. Bây giờ tỉnh lại rồi, hai người này muốn làm sao đây?

Là xem như hôn sự không tồn tại, hay là yêu đương lĩnh chứng trở thành vợ chồng hữu danh hữu thật đây?

Mẹ Quý nghe lời này lại là sửng sốt.

Bà trước đây chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này. Chung quy con trai mặc dù đã tỉnh rồi, nhưng chuyện trong nhà vẫn còn rất nhiều. Nhiều đến nỗi không có ý tứ cũng không có thời gian nghĩ đến những chuyện này.

Giờ đây bị bà Vương thức tỉnh, bà mới hiểu được, con trai tỉnh lại rồi, giữa nó và Tố Tố nên làm sao đây?

"Bà thích Tố Tố mà phải không?" Bà Vương chú ý sắc mặt mẹ Quý, hỏi.

Mẹ Quý không gật đầu cũng không lắc đầu, có điều ai cũng đều nhìn ra, bà đối với Nguyễn Tố là vừa lòng cùng yêu thích, hoàn toàn xem như người trong nhà mà đối đãi.

Trong tâm tư, mẹ Quý đương nhiên là hy vọng Nguyễn Tố có thể thật sự trở thành một thành viên của cái nhà này.

Mấy năm nay bà cũng đã trải qua bao thăng trầm, nếm hết nhân tình ấm lạnh. Bây giờ bà chỉ hy vọng người một nhà có thể bình bình an an ở bên nhau.

Bà Vương tiếp tục nói: "Tố Tố đối với nhà bà thật là không còn gì để nói. Tôi cũng chưa từng thấy qua con dâu nào đảm đang lại còn tốt như vậy. Kỳ thật nếu như con bé và Minh Sùng đều có tâm tư trên phương diện này, vậy không bằng thuận nước đẩy thuyền, bà nói phải không?"

Không hề nghi ngờ là mẹ Quý đã động tâm.

Nhưng đời này bà đã làm chuyện hồ đồ một lần rồi, không thể lại hồ đồ nữa.

Tuy rằng rất thích Nguyễn Tố, nhưng bà vẫn lắc đầu nói: "Bà cũng nói rồi, xã hội bây giờ coi trọng tự do yêu đương. Tôi vẫn phải nghe ngóng một chút, tôi biết suy nghĩ của Tố Tố, con bé không có ý kia với Minh Sùng."

"Còn Minh Sùng? Hai người kia mà, chỉ cần một người có ý, thì có thể thử xem."

Mẹ Quý ngây ngẩn cả người.

Bà vẫn không biết ý tứ của con trai, cũng không biết suy nghĩ của anh là gì.

Hai người con trai của bà đều là người có chủ kiến. Con trai lớn, tự nhiên không có khả năng nói những chuyện này với bà. Thời gian dài bà cũng không hỏi.

Quý Minh Sùng là tâm tư gì đây?

Bà Vương nói: "Có thể hỏi Minh Sùng một chút, xem rốt cuộc là hình thức gì, Tố Tố ở nhà bà là thân phận gì?"

Dù có là xã hội hiện đại, cô gái nhà người ta sống ở nhà họ Quý, rốt cuộc vẫn nên có một cái thân phận.

Mẹ Quý thở dài một hơi: "Vậy tôi đi hỏi Minh Sùng thử xem, chuyện này tôi đúng là không có nghĩ nhiều."

Bà Vương chỉ ra chân tướng: "Đó là vì trong lòng bà đã xem Tố Tố như là con dâu, vì vậy bà không cảm thấy có gì kỳ lạ."

Đích xác, mẹ Quý đã xem Nguyễn Tố như là một thành viên không thể thiếu trong nhà. Bà không nghĩ trên phương diện kia, nhưng sâu thẳm trong lòng, bà cảm thấy Tố Tố chính là con dâu của bà.

Bây giờ bị bà Vương chỉ điểm, bà cũng không thể không nghiêm túc suy xét chuyện này.

Tại sao Nguyễn Tố lại ở trong cái nhà này, bà rõ ràng hơn ai hết nguyên do bên trong. Cũng như vậy, bà cũng biết, Nguyễn Tố đối với con trai hẳn là không có ý nghĩ trên phương diện kia. Cũng có thể là Nguyễn Tố cũng không ở trên phương diện kia mà nghĩ.. Vậy con trai bà thì sao?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện