Chồng Thật Thiên Kim Là Đại Lão Toàn Cấp (Tổng Tài Siêu Cấp Giàu Có Là Chồng Tôi)

Chương 14


trước sau

Nhân duyên của Nguyễn Tố ở trung tâm kiểm tra sức khỏe rất tốt. Thái độ làm việc của cô nghiêm túc, cẩn trọng, vì vậy cấp trên rất thích cô. Nghe cô nói người lớn trong nhà bị gãy xương phải nằm viện, liền không nói nói hai lời phê chuẩn cho cô nghỉ phép ba ngày. Bây giờ là thời điểm bận rộn của trung tâm kiểm tra sức khỏe, bên tiêu thụ lại vừa ký được mấy đơn hàng. Gần đây thật sự là bận rộn vô cùng, cho cô nghỉ phép ba ngày đã là cực hạn rồi.

Sáng sớm ngày thứ hai, Nguyễn Tố chuẩn bị quần áo cho mẹ Quý thay ra, lại đưa Đậu Tương lên xe đưa đón của trường mẫu giáo xong, cô liền đến bệnh viện.

Y tá đang kiểm tra cho mẹ Quý, khí sắc của mẹ Quý thoạt nhìn đã tốt hơn. Phòng bệnh ba người này cũng đã kín rồi, một người bệnh trong đó đã đi làm các kiểm tra khác.

Đợi y tá đi rồi, lúc này Nguyễn Tố mới nói với mẹ Quý: "Mẹ, trước đây con đã nghĩ qua, hay là chúng ta đỗi chổ ở khác? Con thấy tiểu khu bên cạnh cũng khá tốt. Nhất là tầng một, còn có cả sân và lúc nào cũng đầy ánh mặt trời. Minh Sùng cần phải thường xuyên phơi nắng, nhưng ánh sáng ở trong nhà mình không tốt lắm. Mỗi ngày ánh mặt trời cũng chỉ rọi vào phòng ngủ hai giờ đồng hồ, nếu mà đẩy anh ấy xuống bên dưới lầu, thì quá vất vả. Dù sao nhà chúng ta ở chỉ có thang bộ, không có thang máy.."

Đây là đồng nghiệp của Nguyễn Tố đã đề xuất ý kiến.

Trong nhà có người lớn tuổi, bình thường hoặc là sống ở những tầng thấp, hoặc là sống ở nơi có thang máy.

Nhà họ Quý ở trong tiểu khu cũ kỹ, không có thang máy, còn là ở tầng năm. Đừng nói là mẹ Quý, ngay cả Nguyễn Tố mỗi ngày phải leo thang bộ đều cảm thấy có chút mất sức. Giống như loại chuyện ngã từ trên cầu thang xuống này, không thể lại xảy ra thêm một lần nữa. Vì vậy Nguyễn Tố liền nghĩ, nên thuê một căn ở tầng một có cả sân.

Nguyễn Tố thấy mẹ Quý không nói gì, lại bắt đầu nói đến lợi hại khi sống ở tầng một: "Thương gân động cốt một trăm ngày, sau này mẹ về nhà rồi, e là cũng không thể ra ngoài không thể xuống lầu được. Rất nhiều việc cũng không tiện làm. Mẹ thấy sao?"

Mẹ Quý không cự tuyệt ý kiến này ngay lập tức, ngược lại hỏi: "Con hỏi thăm qua tiền thuê nhà chưa?"

Hôm qua cô lên mạng xem nhà ở, cơ hồ hai giờ sáng Nguyễn Tố mới ngủ. Vừa thấy mẹ Quý không có ý phản đối, cô lập tức mở App trên điện thoại ra đưa cho bà xem: "Mẹ xem, căn nhà này không tệ, là của hai cụ già sống. Bây giờ hai cụ phải đi chăm sóc cho cháu trai. Căn nhà này vừa trống ra, giá cả rất hợp lý, cách nhà chúng ta cũng gần. Con lại thuận tiện xem tiền thuê của tiểu khu chúng ta, trên căn bản có thể bù cho nhau. Nhiều nhất lại bỏ ra mấy trăm tệ là có thể thuê được. Căn nhà này lớn, thời gian mặt trời chiếu sáng cũng đầy đủ."

Mẹ Quý cũng cảm thấy leo cầu thang bộ rất mệt. Bà lớn tuổi rồi, thân thể cũng không bằng trước kia. Hơn nữa, Nguyễn Tố nói cũng rất có đạo lý, con trai bà cần phải tắm nắng. Bà suy nghĩ một lúc lâu, mới gật đầu: "Được, liền theo con nói đi làm đi. Trong tủ đầu giường phòng mẹ có một cái thể ngân hàng nông nghiệp, con lấy đi xử lý chuyện chuyển nhà trước đi."

Nguyễn Tố vô cùng kinh ngạc, vội vàng từ chối: "Không cần không cần, con có tiền."

Mẹ Quý thở dài một hơi: "Con cầm trước đi, mấy tháng này mẹ không tiện làm gì cả."

Nguyễn Tố không lay chuyển được mẹ Quý, đành phải đáp ứng.

Ba ngày tiếp theo, Nguyễn Tố đều bận rộn đến muốn hỏng người, bù lại đã thuê được căn nhà có sân kia, lại nhờ công ty chuyển nhà giúp đỡ. Bà Vương hàng xóm có người quen, tìm môi giới giới thiệu một hộ công có kinh nghiệm chăm sóc cho mẹ Quý. Đợi đến khi mẹ Quý xuất viện, liền trực tiếp về căn nhà mới thuê kia. Vốn dĩ bà còn có chút không chắc chắn, cuối cùng lại rất hài lòng. Căn nhà này so với trong tưởng tượng của bà còn tốt hơn nhiều, đặc biệt là cái sân lớn kia. Đến bà Vương cũng phải ngưỡng mộ, ngầm cùng với mẹ Quý khen ngợi Nguyễn Tố: "Thật là một cô gái giỏi giang, làm khó cho nó vì bà mà suy nghĩ tính toán rồi. Thanh niên bây giờ sợ nhất là phiền phức, sợ phải chuyển nhà. Kỳ thật chúng ta già rồi, không thích hợp sống ở tầng lầu cao, vẫn là phải cần đến thang máy. Giống như tình trạng của bà bây giờ, nếu như về nhà cũng chỉ có thể ở trong nhà cả ngày, còn có Quý Minh Sùng nữa. Giờ thì tiện hơn nhiều rồi, trực tiếp đẩy ra là có thể tắm nắng rồi."

Trong nhà có thêm một người bị gãy chân, Nguyễn Tố càng vất vả hơn so với trước đây. Còn may có sự giúp đỡ của hộ công và hàng xóm, nếu không cô sẽ mệt chết.

Nguyễn Mạn đợi rất lâu, cũng không thấy Nguyễn Tố chạy về nhà tố khổ. Tìm người nghe ngóng, mới biết vậy mà Nguyễn Tố đã chuyển nhà đi rồi, lại còn mời hộ công. Điều này làm cho cô ta không khỏi lại tức giận. Mẹ Quý thật là quá đáng, quá phân biệt đối xử rồi. Kiếp trước bà ngã từ trên cầu thang xuống, cũng bị gãy xương phải nhập viện. Cô ta nhân cơ hội nói mời mấy người đến chăm sóc, mẹ Quý âm dương quái khí nói không cần cô ta nhọc lòng, cũng không cần cô ta lo. Đây không phải bày rõ ra muốn cô ta làm mẹ luôn hay sao?

Mẹ Quý là không yên lòng, cô ta lại không thể đảm đương công việc, liền dứt khoát lấy lý do đi công tác để bỏ của chạy lấy người.

Kiếp này mẹ Quý vậy mà lại mời hộ công.

Nguyễn Tố đến cùng là đã rót cho bà mê dược gì?

Điều này làm cho Nguyễn Mạn không phục. Nói trắng ra, bây giờ cô ta nhìn không nỗi Nguyễn Tố sống tốt đẹp. Bất luận người nào thiên vị Nguyễn Tố, cũng làm cho cô ta bực bội.

Cô ta không chấp nhận Nguyễn Tố sống tốt hơn cô ta ở kiếp trước.

Làm chuyện xấu luôn là trước lạ sau quen. Mới đầu, cô ta để cho em trai Chương Kiến đi phá hỏng bóng đèn trong hành lang, trong lòng vẫn còn thấp thỏm. Chung quy thì đây vẫn là lần đầu tiên cô ta chủ động đi hại người một cách đúng nghĩa. Qua được một phen này, tiếp theo lại làm thêm việc gì, trong lòng cô ta cũng yên tâm thoải mái hơn nhiều. Nguyễn Mạn quyết định ra tay từ chỗ mẹ Quý. Sau khi nghe ngóng tin tức của hộ công đã chăm sóc cho mẹ Quý trong bệnh viện, cô ta lại một lần nữa để Chương Kiến ra tay.

Hộ công kia họ Hồ, là người từ nơi khác đến, điều kiện gia đình không tốt lắm. Đối với loại người này, đơn giản trực tiếp dùng tiền đi dụ hoặc là được rồi. Quả nhiên người này liền lập tức đồng ý. Nguyễn Mạn trả trước tám vạn làm tiền đặt cọc, đợi sau khi sự đã thành, lại trả thêm sáu vạn nữa.

Việc mà Nguyễn Mạn muốn hộ công kia làm không nhiều lắm. Ngoài trừ nhìn chằm chằm trên dưới cả nhà họ Quý ra, còn phải ở trước mặt mẹ Quý nói ra nói vào, đưa đẩy làm cho mẹ Quý đối với Nguyễn Tố nảy sinh ác cảm.

Châm ngòi ly gián loại chuyện này cũng không khó.

Hồ hộ công đã chăm sóc mẹ Quý được nửa tháng. Mẹ Quý thấy cô ta cần mẫn, cũng tính là đồng hương với bà, ngày thường đối với cô ta cũng là vẻ mặt ôn hòa. Mặc dù mẹ Quý đã xuất viện rồi, những vẫn để cô ta đi theo chăm sóc mình. Khi Nguyễn Tố đi làm, Hồ hộ công cũng thuận tiện chăm sóc Quý Minh Sùng. Không hổ là người đã quen tay chăm sóc bệnh nhân, cô ta làm việc rất nhanh nhẹn. Không chỉ có mẹ Quý mà ngay cả Nguyễn Tố cũng rất hài lòng với cô ta, còn nghĩ đợi đến lúc trả lương có nên cho thêm một cái hồng bao không.

Hôm nay, Nguyễn Tố đi làm rồi, Đậu Tương cũng đã đến trường mẫu giáo. Hồ hộ công cùng với mẹ Quý đan áo len, cô ta nhỏ hơn mẹ Quý mười mấy tuổi, nhưng vẫn có nhiều chủ đề có thể tán gẫu với nhau. Cô ta đột nhiên nói: "Con dâu của bà thật là tốt, hẳn là tình cảm với con trai bà rất tốt, bằng không sẽ không rời không bỏ như vậy. Tôi làm công việc này đã thấy rất chuyện nhiều rồi, chính là trước giường bệnh ngay cả con trai con gái cũng không nhất định đáng tin đâu. Bởi vậy, con dâu của bà thật sự là người tốt khó mà gặp
được."

Mẹ Quý chỉ cười cười, cũng không chỉ ra việc Nguyễn Tố và Quý Minh Sùng trước đây còn chưa từng gặp qua nhau.

Bà vốn dĩ không phải là người thích nói chuyện trong nhà cho người ngoài nghe.

Hồ hộ công lại nói: "Bây giờ mẹ chồng không dễ làm. Tôi kể cho bà nghe chuyện ở quê tôi, bà có muốn nghe không?"

Tay đan áo len của mẹ Quý dừng lại một chút, cười nói: "Nghe, vốn dĩ là đang nói chuyện phiếm."

"Ở quê tôi có chuyện như thế này. Người nam và người nữ kia đã định ra hôn ước, kết quả trước khi kết hôn lại xảy ra chuyện chết người ngoài ý muốn. Người nữ liền đến với người chồng sắp cưới mà cha mẹ nói, cô ta mang thai. Hai vợ chồng già kia chỉ có một đứa con trai, khi con trai chết hai người tưởng như muốn chết tâm theo. Đau khổ nhất là kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh. Lúc này nghe con dâu tương lai có thai, cũng không khó chịu mà cầu xin người nữ kia giữ đứa bé lại. Người nữ này cũng đồng ý rồi, liền chuyển vào nhà hai vợ chồng già kia. Mọi người đều khen cô ta tâm địa lương thiện, vậy mà xem hai ông bà như cha mẹ của mình mà đối đãi. Qua một thời gian dài, hai vợ chồng già thấy bụng cô ta càng ngày càng lớn, cũng không phòng bị gì. Kết quả thì sao, người nữ này một ngày kia lấy hết tiền trong nhà cuốn gói chạy.."

Hồ hộ công nói: "Trên tivi thường nói, hoạn nạn thấy chân tình. Người nữ này thật là tâm kế, đợi hai vợ chồng già đặc biệt tín nhiệm cô ta rồi, cô ta lấy hết tiền bạc của người ta lừa đem đi. Người ta đều nói, đứa bé trong bụng cô ta không chắc là của người đàn ông nọ. Không chừng cô ta căn bản không mang thai, chỉ dùng đứa bé này để lừa sự tín nhiệm của hai vợ chồng."

Mẹ Quý nghe rồi nghe, cũng không đan áo len nữa.

Hồ hộ công nói đến đây thì ngừng, cô ta biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói. Cô ta cầm tiền lâu như vậy rồi, hôm nay mới tìm thấy cơ hội nói lời này.

Hồ hộ công cảm thấy mẹ Quý không phải là người hồ đồ. Cô ta ở trong nhà này quan sát một thời gian dài rồi, mẹ Quý đối với Nguyễn Tố không quá nhiệt tình, ngược lại còn có chút xa lạ lãnh đạm. Đến một người ngoài như cô ta còn thân cận với bà hơn Nguyễn Tố, có thể thấy là bà đang phòng bị Nguyễn Tố. Hôm nay cô ta nói lời này, mẹ Quý nhất định sẽ nghĩ nhiều. Nói không chừng còn hoài nghi đèn trong hành lang là do Nguyễn Tố phá hỏng, chính là vì muốn lợi dụng chuyện này để tranh thủ sự tín nhiệm của bà.

Vẻ mặt mẹ Quý không tốt lắm, đến áo len cũng không đan nữa. Hồ hộ công nhìn thấu nhưng không nói. Cô ta biết mục đích của mình đã đạt được rồi, cũng không có ý đồ đổ thêm dầu vào lửa để tránh biến khéo thành vụng.

Gần đây Nguyễn Tố đều tan ca trước nửa tiếng, khi cô đi mua thức ăn trở về, Đậu Tương vẫn chưa tan học.

Trong nhà ngoài Quý Minh Sùng ra thì chỉ có mẹ Quý và Hồ hộ công.

Nguyễn Tố chuẩn bị vào bếp, mẹ Quý sắc mặt xanh xám đi đến trước mặt cô: "Đem cái thẻ kia trả lại cho tôi, ngày mai tôi phải đi ngân hàng làm giấy tờ."

Lời nói này quá đột ngột, Nguyễn Tố trông chốc lát vẫn chưa phản ứng lại được, a lên một tiếng.

Mẹ Quý lạnh giọng nói: "Tôi trước kia đã nói qua với cô, nhà này không có tiền. Liền tính có, cũng không có khả năng cho thêm cô một phần, cô không nên có ý nghĩ không đứng đắn. Tôi thấy cái nhà này cũng không dung nạp nổi cô, cô dứt khoát trở về nhà của mình thì hơn!"

Nguyễn Tố mơ hồ: "Mẹ, mẹ nói gì vậy?"

"Tôi nói, tôi đã sớm lập di chúc. Căn hộ kia trừ phi Minh Sùng tỉnh lại, nếu không cũng là của Đậu Tương." Mẹ Quý nhìn cô, biểu tình lãnh đạm: "Nhà họ Nguyễn các người đều là cùng một cái đức hạnh. Tôi sớm đã nhìn thấu rồi. Hôm nay cô mau thu dọn đồ đạc đi đi, không cần cô ở đây hư tình giả ý, ai biết được tôi bây giờ bị gãy chân có phải là do cô làm hay không!"

Nếu như nói vừa nãy Nguyễn Tố vẫn còn trong trạng thái mơ hồ, vậy thì bây giờ đã phản ứng lại được. Cô không hiểu nổi, sáng nay lúc cô ra khỏi cửa còn tốt như vậy, mẹ Quý còn bảo cô đi đường chú ý cẩn thận. Tại sao vừa tan làm trở về, bà đã trở thành như vậy? Lẽ nào đã xảy ra việc gì mà cô không biết?

Hồ hộ công thấy mẹ chồng nàng dâu ồn ào mâu thuẫn, muốn ra mặt khuyên vài câu, nhưng lại sợ bản thân làm đến quá rõ ràng nên chỉ đành tránh ở một bên, cũng không hé răng nói một lời.

Mẹ Quý không hổ là người có văn hóa. Những lời vạch trần tiếp theo của bà, từng câu từng chữ đều không dùng những từ thô tục, nhưng khiến cho người khác so với bị đánh còn khó chịu hơn nhiều.

"Năm đó, chồng tôi chính là bị nhà họ Nguyễn các người lừa gạt. Ai không biết nhà họ Nguyễn các người là tiểu nhân hiểu biết nhất chính là luồn cúi. Nhất là ba cô, khi có lợi ích thì còn cần mẫn hơn cả chó. Tôi nói nhanh là như thế này, cô vìsao lại gả tới nhà tôi, trong lòng tôi biết rõ, ba mẹ cô chính là bán con gái."

"Còn có cô, cũng không phải là thứ tốt lành gì. Cô cho là con thuyền nát vẫn còn ba cân đinh đúng không? Tôi nói cho cô biết, một xu tôi cũng không cho cô. Người như cô tôi thấy nhiều rồi. Cô cho rằng tôi vì cái gì mà giữ cô lại? Chính là vì muốn cô hầu hạ cái nhà này!"

Hồ hộ công nhịn không được mà rụt rụt cổ. Bình thường không nhìn ra được, mẹ Quý quả nhiên là người tàn nhẫn, trước đây toàn là giả vờ hiền lành.

Nguyễn Tố cố nhiên cũng khó chịu, nhưng cô càng hiếu kỳ chính là, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Còn có, cô nghe những lời này cũng thật sự cảm thấy có chút không thoải mái.

Trong ấn tượng của cô, mẹ Quý thoạt nhìn không dễ chung sống nhưng bà tuyệt đối không phải là người sẽ nói những lời cay độc. Lui một vạn bước mà nói, nếu đèn trong hành lang thật sự là do cô phá hỏng thì mẹ Quý cũng sẽ không và cũng không nên có phản ứng lớn như vậy. Nguyễn Tố thấy mẹ Quý vẫn còn trong cơn thịnh nộ, liền nghĩ lúc này đi hỏi đã xảy ra chuyện gì thì cũng không thích hợp. Cô biết bây giờ có nói cái gì, giải thích gì cũng là vô ích, chỉ đành quay người đi ra cửa. Cô muốn ra ngoài bình tĩnh lại một chút, muốn suy nghĩ kỹ càng xem rốt cuộc là chỗ nào không đúng.

Mẹ Quý thấy cô đi cũng không ngăn lại, còn chỉ sau lưng mà mắng: "Cô mau cút đi, sớm đã biết cô không tốt đẹp gì!"

Đợi Nguyễn Tố đi rồi, Mẹ Quý cũng không nhìn Hồ hộ công mà trực tiếp vào phòng ngủ chính, đóng cửa lại, lộ ra dáng vẻ vẫn còn rất tức giận.

Hồ hộ công không khỏi vỗ vỗ ngực, lẩm bẩm: "Bà già này bộc phát lửa giận lên cũng thật là dọa người.."

Cô ta nghĩ đến bản thân mình vẫn còn có nhiệm vụ, liền ngiêng người bước qua, dán tai lên cửa muốn nghe bên trong có động tĩnh gì không. Vừa dán tai vào liền nghe thấy mấy câu này "Không tốt lành gì, đến đây lừa tiền mà." "Để cho nó cút đi."

Cô ta suy đoán mẹ Quý đang gọi điện thoại kể hết cho bà Vương nghe. Mẹ Quý gọi điện thoại lời nói đều là lặp đi lặp lại, nói tới nói lui chỉ mấy câu. Hồ hộ công nghe một lúc liền dứt khoát vào phòng bếp. Cô ta ngâm nga một bài hát, nghĩ đến sáu vạn kia sắp về tay mình, tâm tình khó tránh khỏi sung sướng.

Hồ hộ công không biết là, sau cùng mẹ Quý hạ thấp giọng nói vài lời với bà Vương. Đợi gác máy rồi, bà ngồi xuống bên giường nhìn con trai đang chìm sâu trong giấc ngủ, thấp giọng nói: "Lời mẹ vừa nói, hẳn là làm tổn thương con bé rồi."

"Nếu như nó đi thật, nói không chừng đối với nó lại là chuyện tốt. Cũng không thể phí hoài ở đây cả đời."

Mẹ Quý lại nhìn mấy chậu xương rồng ở trong phòng, không biết thế nào mà trong lòng bỗng dâng lên một trận buồn bã..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện