Chồng Thật Thiên Kim Là Đại Lão Toàn Cấp (Tổng Tài Siêu Cấp Giàu Có Là Chồng Tôi)

Chương 13


trước sau

Tiệc liên hoan cùng đồng nghiệp mới tiến hành được một nửa, Nguyễn Tố đã cầm lấy túi xách muốn đi. Các đồng nghiệp ở trung tâm kiểm tra sức khỏe đều rất dễ chung sống, mọi người đều biết cô có việc khẩn cấp, đều rất thông cảm với cô. Chỉ là sau khi Nguyễn Tố đi rồi, chủ đề của bữa tiệc lại kéo đến trên người Nguyễn Tố. Nguyễn Tố là cô gái xinh đẹp nhất ở trung tâm kiểm tra sức khỏe. Có mấy người đồng nghiệp nam có tâm tư đối với cô trên phương diện kia, vẫn luôn hoặc ngoài sáng hoặc trong tối mà theo đuổi cô. Ai cũng đều không ngờ đến, mấy tháng trước Nguyễn Tố đã kết hôn rồi.

"Đừng nhìn chúng ta luôn hận sắt không thành thép mà nói tố tố là bánh bao, nhưng ai lại không thích chung sống với một người như vậy?"

Chị gái lễ tân chỉ ra điểm cốt lõi.

Trong cuộc sống hiện thực, rất hiếm gặp được loại người gặp ai cũng oán hận. Ngược lại, cũng hiếm thấy ai náo loạn đến mâu thuẫn mà ngoài mặt vẫn cười ha ha. Ai cũng đều hy vọng có thể trở thành người đến nửa điểm ủy khuất cũng không phải gánh chịu. Nhưng có mấy người có thể làm theo ý mình. Nguyễn Tố như vậy, nếu là ở trên mạng, chắc chắn sẽ có người nói cô là thánh mẫu, là bánh bao. Rốt cuộc trong việc bị ôm nhầm, người thật sự được hưởng lợi là Nguyễn Mạn, người bị hại là cô. Mà cô còn muốn làm thế thân cho hôn ước của Nguyễn Mạn, gả cho một người thực vật.. Đây nếu là một tin tức trên mạng, bên dưới hẳn sẽ có một làn sóng người nói rằng cô ấy đáng bị như vậy.

Nhưng bọn họ lại bằng lòng kết bạn với Nguyễn Tố, bằng lòng làm bạn bè với Nguyễn Tố. Ngược lại người như Nguyễn Mạn, cho dù có nhiều tiền đến đâu, ai sẽ yên tâm mà làm bạn thật sự với cô ta?

Con người mà, đều là như vậy, đều sẽ không hy vọng bản thân là bánh bao. Nhưng ai cũng muốn làm bạn với bánh bao, ít nhất trong quá trình chung sống, cũng không sợ bản thân sẽ bị thiệt thòi hay nghẹn khuất.

Làm bạn với loại người có tư tưởng ích kỷ như Nguyễn Mạn, làm không khéo không chừng ngày nào đó sẽ bị cô ta đem bán đi.

Chị gái lễ tân lại an ủi nam đồng nghiệp, người theo đuổi Nguyễn Tố một cách chân tình thật cảm nhất, vỗ vỗ vai anh ta: "Cậu cũng đừng nhụt chí, đó căn bản cũng không phải là kết hôn. Tố Tố là bị ức hiếp quá tàn nhẫn rồi, cô ấy bị người trong nhà ép buộc. Cô ấy cùng với người kia, một là chưa lĩnh chứng, hai là, cậu hiểu mà. Người kia là người thực vật, đã hôn mê năm năm rồi. Thực ra thì, Tố Tố vẫn là người đơn thân."

Nam đồng nghiệp quả nhiên được chị gái lễ tân cổ vũ, phút chốc vuốt vuốt mặt, quét sạch sự suy sụp trước đó.

Chị gái lễ tân lại nói: "Tố Tố quá đáng thương rồi, nói thật thì, cái nhà kia thật quá đáng. Đặc biệt là người con gái nuôi, tôi trước giờ thật chưa từng thấy qua người không cần mặt mũi như thế."

Trong mắt mọi người, Nguyễn Tố quá lương thiện, quá mềm lòng rồi. Dưới sự thảo phạt của đám người, suy nghĩ lại một chút Nguyễn Tố ngày thường xử sự làm người, đều cảm thấy sau này nên đối tốt với cô một chút.

Nguyễn Tố cũng không biết bản thân trong mắt các đồng nghiệp đã trở thành một tiểu đáng thương cần được quan tâm và yêu thương.

Khi cô vội vã đến bệnh viện, mẹ Quý đang chụp CT, bà Vương hàng xóm vẫn đang mắng: "Đã nói từ sớm với bảo vệ rồi, đèn trong hành lang chúng ta lúc được lúc hỏng, trong lầu này cũng không phải không có người già. Đã giục mấy lần rồi, cũng không có người thay. Bây giờ thì tốt rồi, mẹ chồng con bị té ngã rồi."

Nguyễn Tố nghe vậy lại là sắc mặt trầm xuống.

Đèn trong hành lang làm sao có thể hỏng được, rõ ràng hơn một tuần trước mới thay bóng đèn mà.

Chuyện ngày ngoại trừ cô và người thay bóng đèn ra thì không có ai biết nữa. Cô tan ca sớm, lúc thay bóng đèn, những người đi làm còn chưa tan ca, những người già đều ở trong nhà, đến cả bảo vệ cũng không biết. Kết quả bây giờ lại hỏng đèn?

Sao cô lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng?

Bà Vương thấy biểu tình của Nguyễn Tố không tốt, liền vỗ vỗ tay cô an ủi: "Còn may, mẹ chồng con không ngã đến chỗ này." Bà chỉ vào sau lưng mình: "Nếu ngã chỗ này, vậy thì lớn chuyện rồi."

Người già chỉ cần ngã một cái cũng đều dễ xảy ra chuyện lớn, xử lý không tốt nửa đời sau liền nằm một chỗ trên giường.

Vận khí của mẹ Quý không tệ, bà quen thuộc hành lang, vì vậy chỉ ngã gãy chân, không ảnh hưởng đến cột sống.

Mẹ Quý chụp phim xong đi ra, Nguyễn Tố vội bước đến đỡ bà. Thấy sắc mặt mẹ chồng trắng bệch, trong lòng cô căng thẳng, cũng không quan tâm mái tóc của mình hỗn loạn, vội vàng hỏi: "Mẹ, có nghiêm trọng không, có đau lắm không?"

Nếu như lúc đầu, Nguyễn Tố đến nhà họ Quý chỉ vì để trả ơn, thì bây giờ cô đã có cảm tình với mẹ Quý. Dù sao cũng cùng sống chung dưới một mái nhà lâu như vậy, mẹ Quý đối xử với cô cũng rất được, trước giờ đều không cố ý tìm đến phiền phức. Cô sớm đã hòa nhập vào cái nhà này, lúc này thấy mẹ Quý gặp phải chuyện như vậy, trong lòng cô cũng rất khó chịu.

Mẹ Quý xua xua tay: "Không sao."

Bác sĩ chỉnh hình là một bác sĩ già sắp về hưu, dùng ngữ khí trách cứ nói với Nguyễn Tố: "Làm con gái như cháu cũng thật là, người lớn tuổi, việc gì cũng phải cẩn thận chú ý. Không phải là tôi cố ý hù dọa cháu, thời gian trước, có một cụ già ngã từ trên cầu thang xuống, kết quả bị trúng gió, tê liệt. Cô gái, người già mà còn sức khỏe, cũng giúp cháu giảm bớt gánh nặng. Sau này nhất định phải cẩn thận, lớn tuổi rồi không thể để té ngã."

Nguyễn Tố cũng không giải thích cô không phải là con gái.

Bà Vương cũng không nghe được lời này, mẹ Quý chỉ nhìn Nguyễn Tố một cái. Hôm nay trời rất giá rét, cô nhất định là một đường chạy đến, đầu tóc rối loạn, người cũng là thở hỗn hễn.

Mẹ Quý quay đầu lại nói với bác sĩ chỉnh hình: "Bác sĩ, nó không phải là con gái tôi, là con dâu tôi."

Bác sĩ chỉnh hình là một người thích chuyện phiếm, ghét nhất là con gái xem nhẹ ba mẹ, vốn dĩ vẫn còn vài lời muốn khuyên Nguyễn Tố, nghe vậy cũng nghẹn lời.

Ai cũng biết, trên phương diện pháp luật, con dâu không có nghĩa vụ phải phụng dưỡng mẹ chồng. Chỉ có con gái mới có.

Lời vừa nãy của ông có chút đắc tội người ta rồi..

Nhưng mà, gia đình này là chuyện gì, con dâu vội vã chạy đến, con trai ngược lại đến bóng dáng đều không thấy.

Bác sĩ chỉnh hình thoải mái hào phóng nói xin lỗi Nguyễn tố: "Cô gái, trách tôi đã nhìn nhầm rồi. Bình thường sốt ruột như vậy đều là con gái, nên tôi mới nghĩ cháu là con gái. Nhưng lời tôi vừa nói lúc nãy cháu trở về sau này vẫn nên nói với chồng cháu một tiếng, người lớn tuổi không thể để bị té. Mẹ cháu vẫn còn tốt, chỉ bị thương ở chân, còn may không có bị thương đến cột sống. Nếu không thì phiền phức rồi. Hai ngày này vẫn phải ở lại bệnh viện để theo dõi thêm, cháu đi với y tá làm thủ tục nhập viện đi."

Nguyễn Tố đáp một tiếng, cô nhờ bà Vương và y tá giúp chăm sóc mẹ Quý một lúc, cô nhanh chóng đi làm thủ tục nhập viện.

Đợi sắp xếp mọi việc xong xuôi thì cũng sắp mười giờ rồi.

Mẹ Quý nằm ở phòng bệnh ba người, bệnh viện sớm đã qua giờ thăm hỏi. Vốn dĩ Nguyễn Tố muốn ở lại bên giường bệnh, nhưng cũng chỉ là nghĩ, ở nhà vẫn còn Quý Minh Sùng và Đậu Tương nữa. Mẹ Quý cũng biết hoàn cảnh trong nhà, chỉ nói với Nguyễn Tố: "Con về trước đi, việc trong nhà đành làm phiền con
rồi. Mẹ ở đây không cần người chăm sóc, ban ngày bà Vương sẽ đến. Nếu vẫn không được, mẹ sẽ tìm một y tá."

Đây cũng là hết cách rồi.

Nguyễn Tố cũng biết, cô rũ đầu: "Phép năm của con vẫn còn mấy ngày nghỉ, ngày mai con sẽ nói với cấp trên một tiếng. Trong nhà ban ngày phải có người."

Sắc mặt mẹ Quý phức tạp.

Đời này của bà chưa từng cầu xin ai, bây giờ đến thời điểm này, vẫn phải nhờ Nguyễn Tố chăm sóc con trai và cháu trai.

Cũng đến lúc này bà mới biết, trong nhà có người có thể giúp đỡ quan trọng đến thế nào.

Đừng nói là bà đối với Nguyễn Tố đã sớm không còn thành kiến, dù là có, bây giờ vẫn phải cảm ơn cô có thể ở lại cái nhà này, có thể giúp đỡ bà.

"Vất vả cho con rồi." Mẹ Quý không phải là người không biết tốt xấu, bà sớm đã đem những việc Nguyễn Tố làm cho cái nhà này ghi nhớ ở trong lòng.

"Nhưng mà, công việc vẫn quan trọng nhất. Xin nghỉ hai ngày thì không sao, nhưng không thể xin nghỉ quá lâu, không nên làm mất đi công việc. Thế này đi, ngày mai mẹ để bà Vương giúp đỡ tìm một người giúp việc. Mẹ ăn uống con cũng không cần phải lo lắng, bệnh viện có nhà ăn. Về phần trong nhà, ông Vương vừa hay cũng nghỉ hưu rồi, đành nhờ ông ấy ban ngày chăm sóc Minh Sùng. Chúng ta theo ngày mà trả lương cho ông ấy. Việc này mẹ đã nói với bà Vương rồi, bà ấy cũng đồng ý."

Nguyễn Tố cũng không ngờ, mẹ Quý vậy mà đã sắp xếp xong mọi chuyện.

Môi cô ngập ngừng.

Mẹ Quý dường như đoán được cô muốn nói gì, ánh mắt của bà vẫn đạm nhiên. Nhưng cẩn thận mà nhìn, trong phòng bệnh chỉ mở một bóng đèn, hết thảy mọi thứ đều không rõ ràng, vì vậy ấm áp ở trong mắt mẹ Quý cũng không ai phát hiện.

"Công việc rất quan trọng, nó là sức mạnh của con. Không thể để mất đi, có biết không?"

Nguyễn Tố biết mẹ Quý có ý gì.

Nhà họ Nguyễn cô không thể dựa dẫm, nhà họ Quý cô dựa vào cũng không được. Trên thế giới này, cô chỉ dựa được vào chính mình, là phần công việc để cô nuôi sống bản thân, cũng chính là sức mạnh của cô.

Cô gật gật đầu: "Biết rồi ạ."

Mẹ Quý dường như hài lòng: "Đi về đi, hai ngày này vẫn phải phiền con."

Nguyễn Tố từ trong bệnh viện đi ra, cổng bệnh viện dường như luôn đông đúc. Giờ này rồi vẫn còn mấy chiếc xe taxi đang đợi, cô bắt một chiếc trở về nhà.

Về đến nhà, Đậu Tương ở nhà hàng xóm đã ngủ rồi. Nguyễn Tố cảm ơn ông Vương, ôm Đậu Tương về phòng.

Đậu Tương dường như cũng đang lo cho bà nội. Khi Nguyễn Tố cẩn thận đặt nó lên giường, nó mơ mơ hồ hồ mở mắt ra, nhìn thấy Nguyễn Tố liền vội vàng hỏi: "Thím ơi, bà nội sao rồi? Không sao chứ?"

Nói đến câu sau, nó đã nghẹn ngào.

Đứa trẻ này, đã mất đi quá nhiều.

Ra đời không bao lâu, chưa đến một tuổi đã mất đi người cha thân sinh, sau này mẹ thân sinh cũng ra nước ngoài. Một năm nhiều nhất gặp một lần. Lại sau đó, người ông yêu thương nó cũng qua đời.

Nó rất sợ, rất sợ người bà thương yêu nó cũng sẽ xảy ra chuyện. Tuy là nó còn nhỏ, nhưng đã hiểu rất nhiều chuyện.

Hốc mắt Nguyễn tốnóng lên, cô hôm nay mệt chết rồi, nhưng nhìn thấy Đậu Tương như vậy, cô dứt khoát ôm nó lên. Cằm cô đặt trên đầu nó, cô từng chốc từng chốc vỗ về nó, dỗ dành: "Không sao, là té ngã, bị gãy chân rồi. Bác sĩ nói cần phải ở lại bệnh viện một thời gian, chờ ổn định rồi liền có thể về nhà. Hôm nay muộn rồi, bệnh viện không cho vào thăm hỏi nữa. Đợi ngày mai con đi học vềthím đưa con đến bệnh viện thăm bà, có được không?"

Đậu Tương khụt khịt: "Thật sự không sao chứ?"

"Thật mà!" Nguyễn Tố nghĩ nghĩ: "Phụ nữ sợ nhất là mập lên, thím nếu như lừa con, mùa đông năm nay thím liền mập lên mười cân, có được không?"

Đậu Tương gật gật đầu: "Được ạ!"

Không bao lâu, Đậu Tương lại buồn ngủ rồi, chỉ là trước khi nó ngủ vẫn không quên nhỏ giọng nói với Nguyễn Tố: "Thím ơi, cảm ơn thím."

Nguyễn Tố xoa xoa đầu nó: "Ngủ ngon."

Đợi Đậu Tương ngủ rồi, Nguyễn Tố trở lại phòng ngủ. Cô trở mình cho Quý Minh Sùng, lại đổ sữa bò ra, dùng ống truyền dịch tiêm vào trong dạ dày. Người thực vật cũng sợ thiếu canxi, Quý Minh Sùng bây giờ cũng giống như Đậu Tương vậy, buổi sáng và tối đều phải uống sữa bò.

Đã hơn mười giờ tối rồi, thân thể Nguyễn Tố rất mỏi mệt nhưng vẫn ngủ không được. Cô nhẹ nhàng mặc áo khoác, nhẹ tay nhẹ chân đi ra ngoài. Cô không định đi xa. Bởi vì xảy ra chuyện này, bảo vệ cũng trở nên có trách nhiệm hơn. Cô vừa xuống lầu liền đụng phải chú bảo vệ đi kiểm tra.

Chú bảo vệ hỏi cô: "Muộn vậy rồi mà vẫn chưa ngủ sao?"

Cô lắc lắc đầu, ngửa đầu nhìn thoáng qua đèn đường, lại hỏi chú bảo vệ: "Lưu sư phụ, tiểu khu của chúng ta có camera không?"

Chú bảo vệ lắc đầu: "Sớm hỏng lâu rồi, đã báo lên trên mấy lần. Kỳ thực tiểu khu của chúng ta đều là hiểu tận gốc rể từng hộ gia đình. Chính là cuối năm đều rất an toàn, mấy năm rồi không có xảy ra trộm cướp. Bên trên cũng không để ý đến việc có camera hay không. Sao vậy?"

"Không có gì ạ." Nguyễn Tố sớm đã đoán được, tiểu khu này hẳn là không có camera, chỉ là vẫn muốn hỏi một câu. Khi cô chuẩn bị lên lầu, tầm mắt xẹt qua phía trước một chiếc xe ở chỗ đỗ xe, cô hỏi bảo vệ: "Cháu nhớ chiếc xe này đã đỗ ở đây mấy ngày rồi, là xe của nhà nào vậy?"

Bảo vệ ngẫm nghĩ: "Là khách sống ở tầng năm, hình như đã đi công tác rồi. Anh ta làm tiêu thụ, thường xuyên đi công tác."

Nguyễn Tố vô thức nhìn đến trước xe, chú ý đến trên xe có lắp dụng cụ ghi lại hành trình. Chỉ không biết là sau khi xe tắt máy thì máy ghi hành trình có tiếp tục ghi hình lại không.

Nếu như có thể, nói không chừng có thể kiểm tra được chút gì đó.

Bảo vệ tiến lại gần: "Sao vậy?"

Nguyễn Tố lắc đầu.

Bảo vệ nghĩ đến chuyện nhà họ Quý, lại thở dài một hơi: "Cũng là trách chúng tôi, sớm nên thay cái bóng đèn kia. Trước kia cũng đã có người phản ánh vấn đề này.. Ai, Nguyễn tiểu thư, cô yên tâm, phía trên nói, tất cả chi phí nằm viện của mẹ chồng cô đều do chúng tôi gánh vác."

Nguyễn Tố không nói gì. Nếu như cô trước đây không đổi bóng đèn thì cô cũng không hoài nghi, cô cũng sẽ cho rằng chuyện này là ngoài ý muốn.

Nhưng bây giờ căn bản không phải là như vậy. Cô đã thay qua rồi, sao có thể hỏng?

Có lẽ đây thật sự là chuyện ngoài ý muốn, nhưng chuyện này có khả năng là có người làm không?

Vậy thì đáng sợ quá.

Cô luôn tin trực giác của bản thân, trực giác nói cho cô biết, chuyện này không đơn giản. Cô nhất định phải làm cho rõ ràng. Nếu như là có người làm, đã có một lần, lẽ nào không có lần sau sao?

Nguyễn Tố mỉm cười, nói với bảo vệ: "Lưu sư phụ, nhờ chú giúp cho một việc. Chủ chiếc xe này trở lại, chú giúp cháu liên hệ được không?"

Mặc dù khả năng kiểm tra ra rất nhỏ, nhưng cô vẫn muốn thử xem sao.

Bảo vệ nói: "Cái này có vấn đề gì đâu, anh ta có lẽ hai ngày nữa sẽ trở lại."

"Cảm ơn."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện