Chồng Ngốc Của Lưu Tuệ

Chương 87: Hội họp


trước sau

Lưu Triệt đặt tách trà xuống bàn, một lần nữa nhìn hai người đã ngồi trước mặt mình nửa canh giờ, cuối cùng cũng không nhịn được nói : " Hai nha hôm nay đến đây để ngồi im như vậy sao? "
Diệp Húc và Lưu Tuệ nhìn nhau, nhìn sang phía Lưu Triệt rồi lại đảo mắt qua thiếu niên đáng yêu ngồi cạnh y sau đó lại im lặng. Hỉ Nhạc thấy hai người nhìn mình nên ngượng ngùng nói : " Ca hay là Hỉ Nhạc tạm tránh mặt đi một chút...."
Lưu Triệt bóp trán nói : " Đây là Hỉ Nhạc mặc dù không có quan hệ huyết thống nhưng đệ ấy cũng như đệ đệ ruột của ta vậy. Không phải chỉ là tam vương phi thôi sao? Ở đây còn có cả tứ vương phi luôn mà"
Diệp Húc nghe vậy ho khụ khụ, y tất nhiên là biết đây là tam vương phi lúc ở kinh thành đã có cơ hội gặp qua. Chỉ là không ngờ vị này lại có quan hệ thân thiết với Lưu Triệt vậy tính ra toàn là người nhà cả.
Lưu Tuệ ngượng ngùng nói : " Thực ra cũng không phải vì có tam vương phi nên không thể nói. Chuyện này...đệ không biết phải mở lời như thế nào thôi, nói ra cứ thấy ngượng "
Lưu Triệt gian trá nói : " Sao? Không phải là hỏi mấy cái bí phương thầm kín mấy chuyện không thể nói ấy... "
Nói xong liền cười đáng khinh, nhưng khi thấy hai người kia cúi đầu càng thấp đến cái cổ cũng đỏ thì ngạc nhiên nói : " Hỏi chuyện này thật hả?"
Sau khi hai người kia gật đầu xác nhận thì Lưu Triệt bật cười, không ngờ một tên đến chết vẫn còn tờ rinh như mình sau khi xuyên lại thành bậc thầy lão làng có học trò đến bái sư. Lưu Triệt giả vờ ho nói : " Có gì đâu mà ngượng, nhìn xem trong phòng chỉ có bốn chúng ta. Thân phận của chúng ta cũng xem như là giống nhau đều là nam tức phụ. Hơn nữa cũng không phải nữ nhân ngượng gì mà ngượng"
Lưu Triệt nói chuyện sáng khoái hơn nữa nói cũng rất có lý, nhìn lại những người có mặt trong phòng cả Diệp Húc và Lưu Tuệ đều thả lỏng không ít. Thực ra nguyên nhân hai người đến đây ngày hôm nay, là do lúc Diệp Húc về thăm nhà Lưu Tuệ thấy y đi đứng không được tự nhiên mới lén kéo y vào phòng chia cho y một nửa hộp thuốc cao Lưu Triệt tặng.
Diệp Húc dùng thì thấy rất tốt, tốt hơn loại được thái y cho nhiều, hơn nữa Lưu Tuệ là chỗ thân quen hết rồi hỏi xin y cũng tiện hơn đi hỏi người khác. Sau đó Diệp Húc còn tình cờ phát hiện quyển bí quyết mà Lưu Tuệ bỏ tấm tư cất giấu sau kệ sách, vì biết được là Lưu Triệt dạy y nên hôm nay hai người mới đến đây.
Bốn người thì thầm to nhỏ một hồi, không khí trong phòng dần dần bớt ngượng ngùng. Diệp Húc gõ bàn nói : "Tại sao cũng là nam nhân mà ta không được ở bên trên chứ? "
Lưu Triệt khó hiểu nói : " Tại sao lại muốn ở bên trên, nằm dưới không phải

là thoải mái hơn sao? "
Nói xong nhận được ba đạo ánh mặt ngạc nhiên, Lưu Triệt lúc này mới nhận ra là ở đây chỉ có hắn ôm quyết tâm làm thụ không thay đổi. Cũng phải thế giới của Lưu Triệt và bọn họ hoàn toàn khác nhau. Ở đây đã chấp nhận việc hôn nhân đồng tính, đối với bọn họ thì việc tiếp nhận người cùng giới làm bạn đời là điều bình thường chẳng khác nhau. Họ có thể tiếp nhận dù xu hướng tình dục ban đầu của họ không phải như vậy nên ý muốn nằm trên cũng dễ hiểu.
Thế giới của Lưu Triệt thụ nhiều công thiếu, rất ít người thuần công suy nghĩ của người khó khăn lắm mới tìm được tướng công khác biệt không nhỏ với những người khác. Lưu Triệt nói : " Chuyện này cũng không thể miễn cưỡng được, mọi người thử nghĩ xem rủi mà hắn nằm dưới thích rồi không muốn lên trên nữa. Mà các người lại thử rồi lại không thấy thích ở trên thì lúc đó rắc rối. Mọi chuyện cứ để thuận theo tự nhiên đi"
Ba người còn lại nhìn nhau, tuy rằng cảm thấy Lưu Triệt nói tới nói lui quẩn quanh nhưng không ngờ lại phi thường có lí. Diệp Húc suy nghĩ rồi ho khan nói : " Vậy thì có cách nào làm cho người ta...giảm lại một chút không..đôi lúc ta thực sự trụ không nổi"
Nói xong liền được tán thành của ba người còn lại, nhìn ba đạo ánh mắt lại bắn về phía mình. Lưu Triệt đỡ trán, thuốc tăng thì có giảm thì lại không muốn giảm chỉ có cách giảm vĩnh viễn a. Lưu Triệt xua tay nói : " Không có cách đó, Tiểu Tuệ đừng quên vụ trước đây giảm không cho Tiểu Minh làm rất lâu cuối cùng đệ ra hình dạng gì nhé"
Lưu Tuệ nghe xong chợt cảm thấy cúc hoa căng thẳng, vội uống một chén trà không nhắc tới vụ này nữa. Hỉ Nhạc vân vê chén trà nói : " Thực ra lúc mới thành hôn vì đệ còn rất sợ hãi, vương gia cũng đã nhận nhịn rất nhiều... Mấy năm đó thường thường chỉ dùng đùi"
Ba người kia nhìn nhau, cùng một suy nghĩ cảm thán : " Whao nhịn giỏi thật"
Thấy ba người nhìn mình Hỉ Nhạc cúi đầu nói : " Về sau ngay cả đùi cũng bị sát đỏ, vương gia lại rất trân trọng ta. Bộ dạng cũng rất đáng thương nên ta mới mềm lòng theo y"
Ba người nghe xong lại cùng suy nghĩ : " Hắn giả vờ đáng thương đó, ngươi bị hắn lừa rồi"
Sau đó cả ba đều vỗ vai Hỉ Nhạc nói: " Vất vả rồi"
Hỉ Nhạc ngây ngốc không hiểu ra sao nhìn ba người, không khí có phần quỷ dị đi. Sau đó Lưu Tuệ lái câu chuyện sang đề tài bình thường mọi người ăn ý hùa theo y mới bớt ngượng ngùng. Lúc ra về mỗi người còn được tặng một tờ đơn thuốc bào chế thuốc bôi đặc biệt của Lưu Triệt. Hài lòng hoan hỉ ra về, từ đó về sau nhóm bốn người cứ có cơ hội là lại tụ tập với nhau.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện