Chồng Độc Tài Cứ Cưỡng Hôn Tôi

Chương 3


trước sau

Chương 3: Tôi cho cô ba trăm tỷ.

“Đúng thế…” Dì Mai gật đầu rồi tiện thể giới thiệu Hoa Hiền Phương với Lục Kiến Nghi.

Khi anh biết cô gái trước mặt là vợ tương lai của mình thì nhíu mày trong vô thức.

Con người ngu ngốc này không những đầu óc có vấn đề mà còn chẳng có chỗ nào nhìn thuận mắt cả, mỗi tế bào của cô đều khiến Lục Kiến Nghi cảm thấy cay mắt.

Cưới cô, chính là vết bẩn duy nhất trong cuộc đời hoàn hảo của anh!

Hoa Hiền Phương thì vẫn chưa tỉnh táo lại được. Lục Kiến Nghi không phải là kẻ tai to mặt lớn, hói đầu, mặt mày xấu xí, xấu tới nỗi long trời lở đất sao?

Sao lại có thể đẹp trai đến thế, sao có thể hoàn hảo đến thế chứ. Từ đầu tới chân đều chẳng có một chỗ nào có thể soi mói cả!

“Anh… giảm cân với đi phẫu thuật thẩm mỹ à?”

Lục Kiến Nghi chẳng muốn để ý tới cô gái trước mặt này, thậm chí còn lười châm chọc, anh trực tiếp đi về phía phòng ăn.

“Cô Hoa, cô đi rửa mặt đi. Đợi lát nữa bà chủ xuống mà nhìn thấy cô như thế này thì không tốt lắm đâu.” Dì Mai nhắc nhở Hoa Hiền Phương.

“A…” Hoa Hiền Phương gật đầu rồi lên lầu đánh răng rửa mặt.

Đợi tới khi cô xuống lầu thì đã trở thành một cô gái xinh đẹp đáng yêu rồi.

Nhưng ở trong mắt của bà Lục, Hoa Hiền Phương vẫn là một người mặt hếch lên trời, ăn mặc như ăn mày, là màu sắc không hài hòa nhất trong cái biệt thự này.

Hoa Hiền Phương ngồi trong phòng ăn, cô không ngừng nhìn lén Lục Kiến Nghi.

Cô có thể chắc chắn rằng anh đã giảm cân, thậm chí còn đi phẫu thuật thẩm mỹ.

Có thể phẫu thuật cho một người xấu ma chê quỷ hờn thành đẹp trai như thế này thì chắc chắn người bác sĩ đó cũng phải mang tầm cỡ quốc tế.

“Buổi chiều con và Hoa Hiền Phương đi tới ủy ban nhân dân đăng ký kết hôn đi.” Giọng nói của bà Lục vang lên.

“Con không rảnh.” Lục Kiến Nghi chỉ trả lời hai chữ.

Bà Lục uống một ngụm sữa rồi nói với giọng điệu không nhanh không chậm: “Mới sáng sớm thì bà nội của con đã gọi tới từ bệnh viện, bà ấy tìm người xem ngày thì thấy hôm nay là ngày hoàng đạo. Con nhất định phải đi đăng ký kết hôn vào ngày hôm nay.”

Lục Kiến Nghi nói một cách bất đắc dĩ: “Vâng, con biết rồi.”

Sau khi ăn xong bữa sáng thì Hoa Hiền Phương nhận được điện thoại của mẹ.

Nhà họ Lục sai người tới đưa chi phiếu nhưng bác cả lại cảm thấy sính lễ là của bọn họ. Bởi vì Hoa Hiền Phương gả vào nhà họ Lục thay con gái của ông ta.

Bọn họ bằng lòng bỏ ra ba tỷ để trả công gả thay cho nhà Hoa Hiền Phương.

Nhà họ Hoa chẳng qua chỉ là một gia đình bình thường, sở dĩ có thể làm sui gia với nhà họ Lục là bởi vì năm xưa ông nội Hoa làm tài xế cho nhà họ Lục đã cứu ông cụ Lục một mạng, sau đó hi sinh. Cho nên ông cụ Lục đã tự mình sắp xếp cuộc hôn nhân này, để cho con gái nhà nghèo gả vào nhà giàu.

Tháng trước, bà cụ Lục nhập viện nên hi vọng cháu trai của mình có thể kết hôn sớm, thế là đã sai người tới nhà họ Hoa xin đón dâu.

Vốn người nên gả vào nhà họ Lục là Hoa Mộng Lan chị họ của Hoa Hiền Phương, nhưng ai ngờ hai tuần trước cô ta đã mất tích trong sự ly kỳ.

Hoa Hiền Phương nghe mẹ mình nói thế thì rất tức giận. Cô vốn cho rằng bác cả suy nghĩ cho nhà mình nhưng ai ngờ bọn họ lại muốn nuốt trọn tiền sính lễ chứ.

“Mẹ đừng đưa tiền sính lễ cho bọn họ. Đây là của chúng ta, nếu như bọn họ muốn thì bảo bọn họ tìm Hoa Mộng Lan về đây mà gả cho Lục Kiến Nghi.”

Hoa Hiền Phương cảm thấy vụ Hoa Mộng Lan mất tích này có chút kỳ quái. Trước khi Hoa Mộng Lan nhìn thấy ảnh của Lục Kiến Nghi thì đã rất mong chờ được gả vào nhà họ Lục, suốt ngày lấy thân phận mở chủ nhà họ Lục ra để
khoe khoang. Nhưng từ khi cô ta thấy được ảnh của Lục Kiến Nghi thì thay đổi thái độ nhanh như lật bánh tráng, vừa khóc vừa làm loạn không muốn gả tới đây.

Sau khi cô ta mất tích thì bác gái chẳng hề có chút lo lắng của một người mẹ có con gái mất tích nào cả. Bọn họ cũng chẳng thèm báo cảnh sát mà cứ hai ba ngày là lại chạy tới khuyên cô gả thay.

Chẳng lẽ bọn họ không nên tìm con gái trước sao?

Hoa Hiền Phương không biết rằng lúc mình nói điện thoại thì Lục Kiến Nghi đã đứng ở phía sau nghe được hết những gì cô nói.

Một ánh mắt lạnh thấu xương và mỉa mai nhìn chằm chằm vào cô.

Hoa Hiền Phương vừa cúp điện thoại thì anh đã đi tới rồi nói: “Mới có ba mươi tỷ mà đã để nhà họ Hoa các cô tự giết lẫn nhau rồi à?”

Lục Kiến Nghi biết người phụ nữ này chính là một kẻ hám tiền, gả cho anh chỉ vì tiền từ lâu rồi.

Hoa Hiền Phương nghe vậy thì giật nảy mình, nhưng cô đã bình tĩnh lại ngay lập tức: “Tiền chính là một con quỷ, nó có thể mê hoặc lòng người, khiến cho người ta bỏ mặc tính người và tình thân. Nhưng nào có cách gì đâu chứ?”

“Chẳng lẽ cô không ham tiền à?” Trong giọng nói của Lục Kiến Nghi tràn ngập sự châm chọc và đùa cợt.

“Ham chứ, trong cái thế giới đầy rẫy ham muốn hưởng thụ vật chất này thì làm gì có ai không ham tiền, không có tiền làm gì cũng khó. Ai mà nói mình không ham tiền thì đó chính là đang nói dối.” Hoa Hiền Phương nói thẳng, không hề có chút do dự nào.

Đúng là cô rất cần tiền, sở dĩ cô đồng ý gả thay chị họ chính là vì muốn có tiền chữa bệnh cho em trai, để cho em trai tỉnh lại.

Sự thẳng thắn của Hoa Hiền Phương khiến cho Lục Kiến Nghi rất giật mình, anh thích sự thẳng thắn này nhưng càng nhiều hơn đó chính là khinh bỉ và chán ghét: “Tôi cho cô ba trăm tỷ để cô cuốn gói khỏi đây, thấy thế nào?”

Được!

Hoa Hiền Phương nói thầm trong lòng.

Cô ấy rất vui khi làm như thế, đừng nói là ba trăm tỷ, chỉ cần ba mươi tỷ thì thì cô cũng đi.

Ba mươi tỷ đã đủ cho bố mẹ trả nợ và chữa bệnh cho em trai rồi.

Cô cũng chẳng cần ở lại đây chịu đựng sự bắt nạt và nhục nhã.

Nhưng Hoa Hiền Phương hiểu rằng Lục Kiến Nghi không thể nào quyết định chuyện này được.

Việc này là do chính ông cụ Lục đã quyết định, thậm chí còn viết trong di chúc. Lục Kiến Nghi chẳng hề có quyền hủy bỏ.

Hơn nữa chỉ cần cô rời khỏi đây thì nhà họ Lục sẽ trực tiếp lấy lại ba mươi tỷ kia.

“Đừng nói đùa nữa cậu Lục à. Chúng ta đều biết rằng chuyện chúng ta kết hôn là vì muốn hoàn thành nguyện vọng của ông nội Lục. Chúng ta đều chẳng có quyền hủy bỏ mối hôn sự này.

Một câu nói nhẹ nhàng của Hoa Hiền Phương thôi nhưng đó chính là sự thật, khiến cho Lục Kiến Nghi có chút thất vọng.

Anh đúng là không thể vi phạm những gì viết trong di chúc, hơn nữa cô gái ham tiền này cũng sẽ không chủ động rời khỏi đây.

Chỉ có thể để cho cô ta trải nghiệm cuộc sống không bằng địa ngục này, lúc đó mới có thể biết khó mà lui.

“Hoa Mộng Lan thông minh hơn cô nhiều, tôi sẽ để cho cô trả cái giá đắt về quyết định của mình!”

Truyện convert hay : Nữ Thần Siêu Cấp Người Ở Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện