Chinh Phục Nam Thần

Chương 32


trước sau

Advertisement

Ngày 30 tháng 12, ngày diễn ra hội diễn tết Nguyên Đán.
  
Tuy hôm nay là hội diễn Nguyên Đán, nhưng vì tết Nguyên Đán được nghỉ ba ngày, cho nên hôm nay vẫn lên lớp như thường lệ.
  
Nhưng vì buổi tiệc long trọng tối nay, các sinh viên có tiết mục đều đang tiến hành diễn tập lần cuối, những sinh viên còn lại đang lên lớp tư tưởng đều có chút không tập trung.
  
Thật lâu mới đến 5 giờ chiều, mọi người vội vàng ăn chút đồ ăn liền đi đến hội trường.
  
Nguyễn Thanh cũng tùy ý ăn chút bánh mì lót bụng, sau đó liền bị mọi người kéo đến phòng hóa trang.

  
Tẩy trang mặt đánh phấn, kẻ mày tô môi.
  
Người hóa trang tay nghề thành thạo trang điểm xong, nhìn nhìn Nguyễn Thanh, không kìm lòng nổi khen ngợi: “Thật sự quá đẹp, kĩ thuật của tôi thật sự ngày càng tốt.”
  
Nguyễn Thanh tiến sát lại gần gương trang điểm, cẩn thận chỉnh lại tóc ở hai bên, quả nhiên đẹp hơn, đẹp có chút không giống cô ngày thường.
  
Người hóa trang thu dọn xong đồ trang điểm của mình liền đến phòng khác tiếp tục trang điểm cho mọi người, trong phòng chỉ còn lại một mình Nguyễn Thanh.
  
Thời gian còn 40 phút, lễ phục phải đợi đến trước khi lên sân khấu mới thay, vô vị ngồi ở trước gương, Nguyễn Thanh cầm điện thoại định tìm Tạ Tửu đến nói chuyện với mình.
  
Lúc này lại vang lên tiếng gõ cửa.
  
“Mời vào.” Nguyễn Thanh ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
  
Cửa nhẹ nhàng được đẩy ra, Tạ Tịch cầm một bó hoa trong tay đi vào.
  
Nhìn người đến, Nguyễn Thanh có hơi ngạc nhiên: “Anh Tiểu Cửu, sao anh lại đến?”
  
“Tiểu Nguyễn hôm nay rất đẹp.” Tạ Tịch lần đầu tiên nhìn thấy Nguyễn Thanh trang điểm, không kìm được buộc miệng nói ra.
  
“Em cũng thấy thế.” Nguyễn Thanh cười nói, sau đó lại nghi ngờ nhìn anh.
  

Nhớ lại câu hỏi lúc nãy của cô, anh liền đưa hoa ra, “anh trai em không đến được, anh Tiểu Cửu nhất định phải đến cổ vũ chứ.”
  
“Cám ơn anh Tiểu Cửu.” Nguyễn Thanh vui vẻ nhận lấy hoa, ngửi một lát, “thật thơm.”
  
Ngồi cùng Nguyễn Thanh trên ghế sô pha, Tạ Tịch thấy cô cười tươi nhìn hoa, rơi vào trầm tư.
  
Đây là đều mà anh đã giữ kín từ rất lâu, nhất định phải nói ra, chỉ có một cơ hội này, nếu như còn do dự thì thật sự không còn cơ hội nữa. Không cần biết kết quả như thế nào, nhất định phải để cô biết được tấm lòng của anh, cho dù sau này ngay cả làm bạn bè cũng … … không được … …sao?

  
Tay đặt trên đầu gối nắm chặt lại, anh do dự ngẩng đầu, lấy can đảm mở miệng: “Tiểu Nguyễn, anh thích … …”
  
Nguyễn Thanh nghe anh gọi mình, ngẩng đầu nhìn anh.
  
Chính vào lúc này, điện thoại của Nguyễn Thanh reo lên. Cô liếc nhìn một cái, liền cầm điện thoại trên bàn lên, áy náy nhìn Tạ Tịch: “Anh Tiểu Cửu, em nhận điện thoại.”
  
Tạ Tịch bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang, can đảm trong lòng thoáng chốc tan rã, anh có hơi vui mừng đè nén sự yếu đuối của mình, không tự nhiện gật gật đầu.
  
Nguyễn Thanh cầm điện thoại đi vào một góc, mới vui vẻ nhận điện thoại.
  
“Sao lại gọi điện cho em, không phải nói hôm nay không về được sao?” Nguyễn Thanh dịu dàng hỏi.
  
“Nếu núi không đến tìm anh, thì anh sẽ đến tìm núi.” Giọng nói êm tai của Từ Nhất Bạch từ từ truyền đến.
  
Nguyễn Thanh ngờ vực chớp chớp mắt, sau đó gương mặt mang theo ý cười: “Sao lại nghĩ đến việc qua đây? Một mình anh sao?”
  
“Nhiều ngày không gặp, thật sự rất nhớ. Cho nên anh liền bảo Tô Hữu đưa anh đến đây.”
  
Nguyễn Thanh bĩu môi mỉm cười, giọng nói dịu dàng: “Vậy thì tốt.”
  
“A, đúng rồi, anh ở chỗ nào trong trường vậy?” Cô đội nhiên nhớ đến ghế ở trong hội trường không có chuẩn bị cho những người không mời mà đến.
  
“Ở dưới gốc cây trước thư viện, Tô Hữu đi tìm một vòng trở về, nói không thấy em.”
  
“A, em ở phía sau sân khấu, vậy các anh đứng yên ở đó, em đến đón các anh.” Nguyễn Thanh bỗng giác ngộ nói, vội vàng ngắt máy chuẩn bị chạy đi đón người.
  
Quay người lại liền nhìn thấy Tạ Tịch ngồi trên sô pha nhìn về phía mình.
  
Hỏng bét, quên mất anh Tiểu Cửu vẫn còn ở đây.
  
Cô ngại ngùng bưng mặt, rụt rè nói: “Anh Tiểu Cửu, em ra ngoài đón vài người bạn.”
  
“Bạn trai?” Tạ Tịch sáng tỏ nói.
  
Cô nhếch môi cười nói: “Dạ.”
  
Sau đó cô cười vẫy vẫy tay, bước nhanh về phía cửa, nói một cách phấn khởi: “Em đi liền về lại.”
  
Tạ Tịch đứng dậy bước nhanh hai bước, kéo chặt tay cô đang đặt trên tay nắm cửa: “Tiểu Nguyễn … …”
  
Nguyễn Thanh nghiêng đầu, nghi ngờ nhìn anh, bỗng nhiên đưa tay ra vỗ vỗ đầu như giác ngộ: “À, lúc nãy anh hình như có chuyện muốn nói với em?”
  
Tạ Tịch nhìn chăm chú vào mắt cô, từ từ nói: “Nếu như … … nếu như anh nói, anh thích … …”
  
Nói được một nửa, anh lại không nói ra được, tay đang cầm ta cô cũng bất lực buông lỏng ra.
  
Đây không phải là lần đầu tiên anh nhìn thẳng vào đôi mắt mê người của cô, nhưng đây là lần đầu tiên trong mắt cô chứa đầy sự yêu thương. Đáng tiếc, đây không phải dành cho anh, chính là ánh mắt này, anh đã biết anh thất bại thảm hại. Nhiều năm như thế, ánh mắt của cô chưa từng vì anh mà sáng, trong mắt cô từ trước đến nay chưa từng có anh.
  
Dừng lại thôi, dừng lại thôi, như thế đã là tốt lắm rồi, bỏ qua cô cũng bỏ qua cho bản thân.
  
“Anh Tiểu Cửu?” Nguyễn Thanh ngờ vực gọi anh.
  
Tạ Tịch trở lại bình thường, nhìn thấy cô có chút nghi ngờ, biểu cảm lại có chút vội vàng, anh mỉm cười nói: “Bỏ đi, không có gì, nhanh đi đi.”
  
Nguyễn Thanh không hiểu nhìn anh, nhẹ gật đầu: “Vâng, em lát nữa sẽ về.”
  
Nguyễn Thanh mở cửa chạy như bay ra ngoài.

  
Phía sau, Tạ Tịch lạc lỏng nhìn theo bóng lưng không chút do dự hướng về người đàn ông khác của cô, viền mắt có chút đỏ.   
  
Anh cuối cùng vẫn muộn một bước, cô đã toàn tâm toàn ý đối với người đó như vậy, dừng lại thôi, không làm được người yêu thì cả đời này có thể làm anh trai tốt bảo vệ cô mà.
  
Trên đời này chỗ nào không có cỏ thơm, hà tất phải đơn phương một bông hoa.
  
Nguyễn Thanh chạy một mạch, từ xa đã nhìn thấy Từ Nhất Bạch mang một thân tây trang đậm màu dựa vào gốc cây, thân hình như trúc, mặt mày như tranh.
  
Trong đầu cô xuất hiện một câu thơ--
  
Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song.
  
Đi chậm về phía trước, hồi phục lại hơi thở gấp gáp.
  
“Đi thôi, chúng ta đến phòng hóa trang sau sân khấu.” Nguyễn Thanh khoác tay anh, vui vẻ nói.
  
“Ừ.” Từ Nhất Bạch nhổm người về phía trước đi cùng cô.
  
“Này, đợi tôi với.” Tô Hữu ngồi trên bồn hoa trước thư viện, vốn cho rằng hai người còn nói chuyện yêu đương cá nhân, nào ngờ hai người liền rời đi, anh đành phải vội vàng nhảy xuống khỏi bồn hoa, lớn tiếng gọi.
  
Nguyễn Thanh nghe thấy tiếng gọi liền quay đầu, ngạc nhiên nói: “Sao lúc nãy em không nhìn thấy anh?”
  
Tô Hữu khóc lóc: “Trong mắt em chỉ có Từ thiếu gia, sao nhìn thấy anh được.”
  
Mặt Nguyễn Thanh có chút hồng, ngầm trừng mắt

Advertisement
nhìn anh một cái.
  
Mà Từ Nhất Bạch nghe thấy lời này lại rất vui vẻ, gương mặt lạnh lùng liền nhuộm lên ý cười.
  
Tô Hữu không nhìn thấu được gương mặt đắc ý của người này, đảo mắt qua lớn tiếng kinh ngạc: “woa, Nguyễn tiểu thư, hôm nay em thật sự rất đẹp, lát nữa mặc lễ phục lên chỉ sợ là kinh động cả hội trường. Hôm nay đến đây là đúng rồi, thật là may mắn, ngừơi nào đó không có phúc phận này rồi~”
  
Mặt Từ Nhất liền trầm xuống, rút tay đang được Nguyễn Thanh khoác ra, ngang ngược ôm lên cái eo nhỏ của cô, nhẹ nhàng vuốt ve không chút dấu vết.
  
Hừ, anh mới không cần để ý, anh chỉ sờ!
  
Vòng eo mẫn cảm mềm mại bị anh vuốt ve ở chốn đông người, mặt của Nguyễn Thanh chốc lát đỏ bừng, cô vội vàng kéo Từ Nhất Bạch đi nhanh về phía phòng hóa trang.
  
Trong phòng, Tạ Tịch nhắm mắt dựa vào sô pha.
  
Nghe thấy tiếng mở cửa, anh mở mắt liếc nhìn. Tô Hữu theo sau đi vào, nhìn thấy còn có một người, ngạc nhiên nói: “Còn có người ở đây sao?”
  
“Tô Hữu, anh tùy ý ngồi nhé.” Nguyễn Thanh vừa dẫn Từ Nhất Bạch đến ngồi trên sô pha, vừa nói với anh.
  
Tô Hữu tự giác tìm một vị trí ngồi xuống, đang muốn hỏi, cửa phòng lại vang lên tiếng gõ cửa.
  
Nguyễn Thanh vội lên tiếng: “Chuyện gì vậy?”
  
“A Nguyễn, sắp tới giờ rồi, đi thay lễ phục trước đi, chuẩn bị lên sân khấu.” Người ở ngoài cửa trả lời.
  
“Được rồi, mình chuẩn bị lên đây.”
  
Nói xong, Nguyễn Thanh xoay đầu nhìn về phía Tạ Tịch: “Anh Tiểu Cửu, anh không ra ngoài sao?”
  
Tạ Tịch cười quỷ quái: “Nếu anh ra ngoài, thì không phải là xem hội diễn Nguyên Đán mà trở thành xem anh rồi.”
  
Nguyễn Thanh nghĩ cũng đúng là như vậy, cười dịu dàng: “Vậy anh ở đây cùng với Bạch Bạch nhé, em đi trước.”
  
“Được, anh sẽ thay em chào hỏi anh ấy.” Tạ Tịch nói.
  
“Không cần, tôi cũng ra ngoài.” Từ Nhất Bạch lạnh lùng mở miệng nói.
  
“Đừng lộn xộn, anh đi ra ngoài em không yên tâm, đến lúc đó em dẫn chương trình bị sai thì không được.” Nguyễn Thanh xoa tay anh nói, thấy anh vẫn trầm mặt xuống, cô đành phải sát lại gần bên tai anh, nhỏ giọng nói: “Anh quá đẹp trai, em sợ lát nữa nhìn thấy anh thì sẽ xuất hiện một bầy oanh yến.”
  
Lời này thuyết phục được Từ Nhất Bạch, anh từ tốn nói: “Được, anh ở đây đợi em.”
  
Thu xếp ổn thỏa cho ba người xong, Nguyễn Thanh liền vội vàng ra ngoài thay lễ phục.

  
Cô vừa đi, Tạ Tịch và Từ Nhất bạch liền bắt đầu cuộc đọ sức, Tô Hữu có chút thở không nổi, cũng vội vàng mở cửa chạy theo Nguyễn Thanh.
  
“Nguyễn tiểu thư, đợi anh.” Tô Hữu thở gấp nói.
  
“Tô tiên sinh?”
  
“Anh ... ...” Tô Hữu vốn muốn nói tình hình của hai người trong phòng, lại nghĩ đến Nguyễn Thanh phải lên sân khấu dẫn chương trình, hơn nữa hai ngừơi đó cũng không thể đánh nhau, liền đổi một chủ đề khác: “Anh muốn ra ngoài xem.”
  
“Ồ, vậy anh đi tìm Tạ Tửu đi, cô ấy sẽ sắp xếp cho anh, lớp chúng em ở ngay trước mặt sân khấu.”
  
“Được rồi, cám ơn Nguyễn tiểu thư.”
  
Tô Hữu dựa theo đường mà Nguyễn Thanh chỉ đi vào phía trước hội trường, vòng qua lớp phía trước sân khấu tìm Tạ Tửu. Lúc đi đến gần lớp thứ 3 phía bên trái, cuối cùng nhìn thấy cô ngồi trên ghế chơi điện thoại.
  
Tô Hữu đi thẳng đến, đứng phía trước mặt cô: “Tạ Tửu.”
  
Tạ Tửu đang chơi vui vẻ, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy đàn ông thối, mặt tối sầm lại nhìn anh chằm chằm.
  
“Nguyễn Thanh nói cô xắp sếp cho tôi một chỗ ngồi.” Tô Hữu trừng mắt lại.
  
Tạ Tửu bĩu môi, tiếp tục cúi đầu chơi điện thoại, dùng chân đá vào ghế bên cạnh: “Của A Nguyễn.”
  
Tô Hữu ngồi xuống, nhìn cô chơi trò chơi. Qua khỏi ải thì như mở cờ trong bụng, không qua được ải liền mặt mày cau có, vẫn là một cô gái rất thẳng thắng.
  
Anh cười thầm một cái, tiến sát lại gần cô nói: “Tạ Tửu, Nguyên Đán về nhà cũng tôi đi?”
  
Tạ Tửu nghe thấy liền ngẩng đầu biểu cảm “anh có bệnh à” nhìn anh.
  
Tô hữu cười nhẹ lắc đầu: “Mẹ tôi không phải sắp xếp cho tôi gặp mặt vào tết Nguyên Đán sao, tối qua lúc gọi điện thoại tôi nói có bạn gái rồi, bà ấy không tin, nhất định phải dẫn về cho bà ấy gặp.”
  
Tạ Tửu tiếp tục lạnh lùng nhìn anh, không kiên nhẫn nói: “Tôi dựa vào gì phải về nhà cũng anh? Chúng ta chỉ là tình nhân giả.”
  
“Cái này cô không biết, tôi nói với gia đình chuyện yêu đương, họ liền rất tò mò. Đến lúc cô nói, mẹ cô chắc chắn cũng sẽ bảo cô dẫn tôi về nhà.” Tô Hữu giải thích.
  
Tạ Tửu suy nghĩ, nếu mẹ cô không tín nhiệm cô, thật sự cũng có khả năng.
  
Thấy cô không phản đối nữa, Tô Hữu tiếp tục nói: “Thế nào, lần này cô giúp tôi, lần sau tôi lại giúp cô.”
  
Tạ Tửu nghiêm túc suy nghĩ, gật đầu.
  
Tô Hữu vui vẻ, vỗ vai cô: “Anh em tốt, rất nghĩa khí. Vậy sáng mai tôi đến trường đón cô.”
  
Tạ Tửu kéo tay anh ra, tiếp tục chơi trò chơi.
  
Tác giả có lời muốn nói:
Rạp hát nhỏ:
Tô Hữu: Ha ha ha đem vợ về nhà rồi.
Từ Nhất Bạch: vợ giả.
Tô Hữu: Không quan tâm, cậu chính là đố kị.
Từ Nhất Bạch: Tôi phải đố kị với anh?
Tô Hữu (đắc ý): Gỉa cũng phải gặp mặt trưởng bối.
Từ Nhất Bạch (cười lạnh): Tôi chính là trưởng bối, tôi cô độc.
Tô Hữu: Thổ huyết mà chết.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện