Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm

Chương 546


trước sau

Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Một số máy Iphone bị lỗi không đọc được nội dung chương, các bạn chuyển qua trình duyệt Chrome nhé!

**********

Truyen88.n et!

Chương 546

Tần Trạm vội vàng gật đầu nói: “Có, ngày hôm qua tôi gặp được một thanh niên, tôi còn hỏi đường cậu tôi nữa nhưng cậu tôi lại không để ý tới tôi, làm tôi suýt chút nữa đã tức chết rồi! Haiz, cậu nói xem sao bây giờ người ta lại không có tình người như vậy chứ. Tôi…

Truyen88.n et!

“Tên đó đi đâu rồi?!” Lộc Tuyền cắt ngang lời nói liền thoắng của Tần Trạm, gấp gáp hỏi lại.

Tần Trạm chỉ về một hướng, nói: “Đi bên kia kìa, tôi thấy cậu ta đi vội lắm” Lộc Tuyền khẽ hừ một tiếng. Xem ra là sợ rồi.

Truyen88.n et!

Tần Trạm thầm nghĩ: “Ông đây sợ con mẹ mày”

“Muốn chạy sao, đừng có mơ!” Lộc Tuyền hừ lạnh một tiếng, sau đó nhanh chóng đuổi theo.

Truyen88.n et!

Chờ anh ta đi xa rồi, Tần Trạm vội vàng ngồi xếp bằng xuống.

“Có vẻ đầu óc cũng không thông minh lắm đâu.” Tần Trạm thầm nghĩ trong đầu.

Truyen88.n et!

Nhân lúc này y nhanh chóng điều dưỡng thể lực và thần thức của mình, bởi vì trong lòng y biết rất rõ sớm muộn gì Lộc Tuyền cũng sẽ nhận ra thôi.

Tần Trạm thu hồi thần thức, y hơi nhắm mắt lại, từng sợi khí tức như rồng thiêng đang bơi lội chậm rãi chạy trong cơ thể.

Truyen88.n et!

Còn bên kia, Lộc Tuyền chạy một mạch đi suốt mười mấy dặm đường.

Thần thức của anh ta vẫn bao phủ bốn phía muốn tìm ra bóng dáng của Tần Trạm, nhưng đã đi mười mấy dặm rồi mà ngay cả cọng lông cũng chưa thấy đâu.

Truyen88.n et!

“Không đúng!” Lộc Tuyền nhíu chặt mày đứng tại chỗ. Anh ta cẩn thận nhớ lại chi tiết cuộc nói chuyện vừa rồi với Tần Trạm, sau đó lập tức biến sắc. “Không ổn rồi, quay lại!” Lộc Tuyền quát một tiếng, quay đầu chạy ngược trở về. Quay đi quay lại như vậy, anh ta đã mất gần một canh giờ.

Đối với Tần Trạm, một canh giờ này mặc dù chưa đủ để khôi phục hoàn toàn nhưng để đối phó với một Lộc Tuyền thì hiển nhiên là không thành vấn đề.

Truyen88.n et!

“Vèo!”

Bóng Lộc Tuyền rất nhanh đã trở về bên trên sơn động, anh ta lạnh lùng nhìn Tần Trạm.

Truyen88.n et!

Tần Trạm cười nhạt hỏi: “Sao lại về đây rồi? Vậy là muốn dẫn bọn tôi ra ngoài sao?”

Lộc Tuyền híp mắt lại, hỏi: “Tên cậu là gì?”

Truyen88.n et!

“Tôi à, tôi tên là Tần Trạm.” Tần Trạm cười híp mắt trả lời.

Lộc Tuyền biến sắc, anh ta giận tím người.”Mày dám lừa tao?”

Truyen88.n et!

“Tôi lừa cậu cái gì?” Tần Trạm khó hiểu nói. “À. Hiểu rồi, người cậu muốn tìm là tôi hả? Sao không nói sớm đi, tôi còn tưởng cậu muốn tìm hai người ban nãy chứ.”

Lộc Tuyền hít sâu một hơi, anh ta cố nén giận nói: “Oắt con, mày sẽ phải trả giá đắt vì chuyện này.”

Truyen88.n et!

Khí huyết toàn thân anh ta đang sục sôi, giận dữ khiến cho khí tức cả người anh ta dâng lên.

Tần Trạm cười lạnh đáp: “Mày còn chưa nói cho tao biết mày là ai đâu, người của Đông Phương Thần Xã à? Hay là người của Hoa Kiến Nhân?”

Truyen88.n et!

“Tao là đại đồ đệ của Tá Đằng tiền sinh” Lộc Tuyền lạnh lùng nói.”Phụng mệnh ngài tới lấy mạng mày, chịu chết đi!”

Nói xong, tay phải Lộc Tuyền chấn động, một thanh trường kiểm xuất hiện trong tay gã.

Truyen88.n et!

Thanh trường kiếm này nhìn qua có vẻ cổ xưa, không phát ra khí tức gì, mũi kiếm rất cùn, không có chút uy hiếp nào.

Nhưng trên thân kiếm lại mơ hồ có ánh sáng lập lòe, tràn ngập lực chấn nhiếp.

Truyen88.n et!

Sau đó, Lộc Tuyền giận dữ gầm lên một tiếng, dùng tốc độ cực nhanh chém trường kiếm trong tay về phía Tần Trạm.

Một tia kiếm quang sắc lẹm nháy mắt đã tiến tới trước mặt Tần Trạm!

Truyen88.n et!

Tần Trạm lăng không lắc người một cái, nhanh nhẹn trốn lùi về xa xa phía sau.

“Muốn chạy à?” Lộc Tuyền cười lạnh một tiếng”Xem ra mày chỉ là một kẻ có tiếng mà không có miếng thôi.”

Truyen88.n et!

Lộc Tuyền khẽ hừ, dưới chân sinh gió nhanh chóng đuổi theo Tần Trạm.

Tốc độ của Tần Trạm không nhanh không chậm, một mực vẫn luôn duy trì một khoảng cách với Lộc Tuyền như là cố ý làm thế.

Truyen88.n et!

Trong chớp mắt hai người đã chạy được chừng trăm thước.

Đúng lúc này Tần Trạm đột ngột dừng lại.

Truyen88.n et!

Lộc Tuyền nheo mắt, cười lạnh nói: “Sao không chạy nữa? Có vậy đã bỏ cuộc rồi sao?”

Tần Trạm quay người lại, hạ giọng nói: “Khoảng cách này là được rồi.”

Truyen88.n et!

“Khoảng cách gì?” Lộc Tuyền nhướn mày.

Tần Trạm không để ý đến gã, trên người y bộc phát ra từng luồng sáng màu vàng ánh đen, trong thời khắc này, khí thế của một Đại võ tông được triển lộ ra.

Truyen88.n et!

“Một Đại võ tông cũng dám tới tìm chết sao?” Tần Trạm híp mắt hỏi.

Lộc Tuyền hơi biến sắc, trong lòng đột nhiên cảm giác có gì đó không ổn.

Truyen88.n et!

“Là mày cố ý dẫn tạo tới đây?” Lộc Tuyền trầm giọng hỏi.

“Không sai.” Tần Trạm thản nhiên đáp.”Mày sẽ không cho
là tao sợ mày thật chứ?”

Truyen88.n et!

Lộc Tuyền quay đầu liếc nhìn về phía sơn động, cau mày nói: “Ở trong đó có gì?”

“Có ba mày.” Tần Trạm trả lời.

Truyen88.n et!

Lộc Tuyền biến sắc, anh ta cười lạnh. “Mồm miệng oắt con cũng lanh lợi lắm, để xem tạo chém đầu mày kiểu gì!”

Nói xong, thanh kiếm trong tay Lộc Tuyền lại lấp loáng ánh sáng lần nữa, tay phải của anh ta nhanh chóng khua khoắng trong không trung, từng tia kiếm quang bổ về phía Tần Trạm.

Truyen88.n et!

Bóng người Tần Trạm không ngừng tránh né trên không trung, từng tia kiếm quang bay sát rạt qua người y rồi rơi xuống.

“Ầm!” Mỗi một tia kiếm quang rơi xuống là mặt đất lại xuất hiện một cái khe dài mấy thước, cây cối xung quanh bị chặt ngang cả loạt.

Truyen88.n et!

Tần Trạm nhìn cảnh tượng hoang tàn bốn phía, trong lòng không khỏi kinh sợ.

“May là cách sơn động đủ xa.” Tần Trạm lẩm bẩm.

Truyen88.n et!

“Soạt!”

Đúng lúc này, Lộc Tuyền chợt vươn tay liên tục vẽ vời trong không trung với tốc độ cực nhanh.

Truyen88.n et!

Bên cạnh Tần Trạm đột nhiên xuất hiện mấy chục tia kiếm quang!

Kiếm quang này xuất hiện cực kỳ bất ngờ, không có bất kỳ dấu hiệu nào cả như là bỗng nhiên mọc ra giữa không khí.

Truyen88.n et!

Thậm chí Tần Trạm còn chưa kịp phản ứng lại, mấy chục tia kiếm quang đó đã đâm vào người y.

“Phập!”

Truyen88.n et!

Kiếm quang lưu lại trên người Tần Trạm hơn mười vệt máu, vết thương nhìn mà ghê người.

“Tốc độ thật nhanh, uy lực cũng không tầm thường chút nào.” Tần Trạm không khỏi kinh ngạc.

Truyen88.n et!

Lộc Tuyền lạnh nhạt nói: “Kiếm thuật quan trọng nhất là tốc độ, tốc độ dung hợp hoàn mỹ với uy lực chính là kiếm thuật tối cao”

Tần Trạm cười nói: “Kiếm thuật của mày mạnh hơn Hoa Kiến Nhân kia.”

Truyen88.n et!

“Đương nhiên là thế rồi.” Trong giọng nói của Lộc Tuyền có mấy phần tự hào.”Hoa Kiến Nhân chỉ là học trò kém cỏi nhất của sư phó, còn tạo chính là học trò ưu tú nhất!”

“Vậy sao?” Tần Trạm lắc đầu.”Chẳng qua kiếm thuật của mày chỉ mạnh hơn Hoa kiến Nhân thôi, chứ chẳng tới đâu cả.

Truyen88.n et!

Trong lúc nói chuyện, ánh sáng trên người Tần Trạm chợt bộc phát ra, khí tức của y trong tích tắc đó cũng lên tới đỉnh phong.

uyền híp mắt nói: “Mày dám sỉ ụ ăm thuật của tao? Xem ra là mày muốn chết rồi Nói xong Lộc Tuyền lại nhanh chóng vung kiếm lên, mười mấy tia kiếm quang bắn về phía Tần Trạm.

Truyen88.n et!

Lần này Tân Trạm không tránh nữa, y thúc giục Thánh Thể Thuật, cả cơ thể trướng lên. Kim quang sáng rực như mặt trời ban trưa, đánh nát kiếm quang dễ như trở bàn tay.

Một giây tiếp theo, Tân Trạm đã xuất hiện bên cạnh Lộc Tuyền.

Truyen88.n et!

Lộc Tuyền biến sắc, kinh hãi thốt lên: “Sao có thể thế được?!”

“Chát!”

Truyen88.n et!

Hào quang màu vàng xẹt thành hình vòng cung trên không, hung hăng quất vào mặt Lộc Tuyền.

Cơ thể Lộc Tuyền bắn xuống BH lúc này anh ta mới mặc niệm bí quyết, một thanh kiếm trong tay biến thành mấy ngàn thanh khác.

Truyen88.n et!

Mấy ngàn thanh kiếm ấy phủ kín cả trời đất, đồng loạt đâm về phía Tân Trạm.

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Võ Hồn Toàn Văn Đọc Trần Phong

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!