Chiến Thần Phong Vân

Chương 3: Vừa là Diệp soái, vừa là thần châm!


trước sau

Trước khi Từ Lam Khiết và Diệp

Huyền Tần về đến nhà, Lý Khả Diệu đã

gọi điện đến.

“Lam Khiết , con… con muốn chọc

tức chết ba mẹ à, nhìn xem hôm nay

con đã làm gì! Con làm nhà chúng ta

mất mặt quá đi mất. Ba con lên cơn

đau tim. Ông ấy hiện đang ở bệnh viện

Nhân Ái, mau tới đây”

Aml

Từ Lam Khiết như bị sét đánh, sắc

Cô Lang: “Rõ.

Cúp điện thoại, Diệp Huyền Tân

nhận ra Từ Lam Khiết đang nhìn mình

bằng ánh mắt kỳ quái.

“Anh đang làm gì vậy?” Từ Lam

Khiết hỏi.

Diệp Huyền Tần: “Tôi sẽ đích thân

cứu ba em. Ngoài ra, tôi đã sắp xếp

cho gia đình của Trần Hạ Lan làm

người hầu”

Từ Lam Khiết ngả dầu ra ghế, thở

dài, đầy thất vọng.

Tại sao trước đây lại không phát

hiện người này có tật chém gió chứ?

Tạm không nói về y thuật, chỉ nói về

buổi lễ của Diệp soái, anh ta có thể

tham gia sao?

Đúng là vô cùng nực cười.

Một lúc sau, cả hai đến bệnh

viện.Cảnh tượng trong bệnh viện khiến

Từ Lam Khiết lòng đau như dao cắt.

Mẹ cô Lý Khả Diệu, đang quỳ gối

cầu xin Trần Hạ Lan. Hai bác của cô

đứng nhìn không nói gì. Khuôn mặt

của Trần Hạ Lan lãnh đam, thờ ơ trước

lời cầu xin của Lý Khả Diệu .

Diệp Huyền Tần cau mày: “Trân Hạ

Lan tại sao cô lại tới đây.’

Từ Lam Khiết xuống xe chạy tới

đến bên Lý Khả Diệu : “Mẹ, mau dậy đi,

quỳ ở đây làm gì”

Lý Khả Diệu lau nước mắt: ‘Lam

Khiết, con đến thật đúng lúc, cầu xin

Hạ Lan cứu ba con đi. Ba của con đã

vào phòng cấp cứu, nhưng bác sĩ phụ

trách là mẹ của Hạ Lan, mẹ của cô ấy

từ chối cứu ba con”

Cả Trần Uyên và Từ Huy Hoàng

đều làm việc trong bệnh viện này, họ

bằng mặt không bằng lòng, gần đây lại

đang cạnh tranh cho vị trí giám đốc

của khoa. Ngoài ra những gì xảy ra

trong đám cưới hôm nay, hai gia đình

gần như là kẻ thù truyền kiếp. Trần

Uyên cứu Từ Huy Hoàng mới là lạ. Bây

giờ đã quá muộn để chuyển viện, Lý

Khả Diệu chỉ có thể quỳ xuống cầu xin

Trần Hạ Lan.

Đầu của Từ Lam Khiết sắp nổ tungl

Hiện tại không có thời gian để suy

nghĩ nhiều nữa, việc cấp bách nhất là

cứu ba cô.

Cô đã phải từ bỏ tự tôn của mình

và cầu xin: “Hạ Lan, ba tôi bệnh nặng,

cầu xin cô, hãy bảo mẹ cô làm gì cần

làm cứu lấy ba tôi.”

Nụ cười của Trần Hạ Lan càng trở

nên lạnh hơn: “Bây giờ biết cô đã cầu

xin tôi, sớm biết như bây giờ, trước đây

đừng làm. Cô không phải đem con rể

chưa qua cửa đến sao, bảo Diệp

“Ha ha, tôi vốn nghĩ muốn vui vẻ

kết htúc, nhưng bây giờ xem ra cô nhất

định tự mình đào mồ chôn, tôi cũng chỉ

có thể giúp cô một tay.”

Trần Hạ Lan lạnh lùng khit mũi:

“Hừ, đừng có mà nói lảng chỗ khác.

Không có tiên? Được lại cho anh một

cơ hội. Anh và Từ Lam Khiết quỳ xuống

xin lỗi tôi, nói rằng anh chỉ là một con

chó theo đuôianh vốn dĩ không xứng

với tôi. Từ Lam Khiết là nhặt đôi giày

rách của tôi vứt đi!”

Từ Lam Khiết hai mắt đỏ bừng, tim

cô run lên.

Yêu cầu này thật quá quắt!

Nhưng khi nghĩ đến cha cô có thể

sẽ không thể vượt qua nổi ải này …

Trước thực tế phũ phàng, cô đành

phải thỏa hiệp, khuyu chân, quỳ xuống.

Diệp Huyền Tần đột nhiên vươn tay

ngăn cô lại.

“Lam Khiết , đừng cầu xin cô ta, tôi

sẽ trị bệnh cho cha em”

Trần Hạ Lan ngạo nghễ cười: “Từ

Lam Khiết, bây giờ cô nhìn thấy bộ mặt

thật của hắn rồi chứ. Nếu nghèo, không

thể trả viện phí thì thôi, vì tính mạng

của cha cô, cũng không thèm chịu một

chút thiệt thòi, còn tranh thủ khoác lác!

Anh ta là chiếc giày rách mà tôi đã bỏ,

và cô chỉ đáng nhặt chiếc giày rách

của tôi mà thôi.”

Mỗi lời nói của cô ấy đều như mũi

kim đâm vào tim Từ Lam Khiết. Trái

tim cô ấy đã có trăm ngàn lỗ thủng rồi! Bồp!

Diệp Huyền Tần đột nhiên vung tay,

thật mạnh tát vào mặt Trần Hạ Lan .

Cô ngã xuống đất, văng ra một chiếc

răng.

“Tôi đã nói, Từ Lam Khiết là vợ của

tôi, không ai được xúc phạm. Lần trước

cô không nhớ, lần này tôi giúp cô nhớ

lâu hơn một chút!”

Lời nói của Diệp Huyền Tần , vang

vọng có lực. Sau đó, yên tĩnh, yên tĩnh

đến đáng sợ.

Đầu của người nhà họ Từ sắp nổ tung rồi.

Thằng khốn, giờ còn phải cần xin

người ta cứu người, thằng khốn nạn

này lại đánh người ta. Người ta ra tay

cứu người mới là lạ. Từ Lam Khiết lảo

đảo lui về phía sau hai bước, tránh xa

Diệp Huyền Tần .

Hắn là ma quỷ!

Hành động của anh ta có thể giết

chết cha mình!

Cô thất vọng và hối hận.

Hối hận về sự lựa chọn trước đó.

Vừa rồi, Cô Lang gửi tin nhắn đã

đưa 13 cây kim châm Thiên La
tới cửa

phòng cấp cứu.

Nhìn bóng dáng rời đi của Diệp

Huyền Tần, Từ Lam Khiết vô cùng tuyệt vọng.

Không có nỗi buồn nào lớn hơn trái

tim đã chết, trái tim cô đã chết vì Diệp

Huyền Tần .

Bên này, sau khi Diệp Huyền Tân

lấy được kim châm, anh ta bước đến

phòng cấp cứu hộ để cứu lấy Từ Huy

Hoàng.

Cô Lang tự lẩm bẩm một mình: “Có

bao nhiêu gia tộc nổi tiếng sẵn sàng

tán gia bại sản cầu xin Diệp soái ra tay,

nhưng Diệpsoái đã phớt lờ họ. Hôm

nay vì một người bình thường mà phá

lệ! Thử hỏi tình yêu trên đời là gì mà

khiến con người ta sống chết có nhaul”

Bên đây, Lý Khả Diệu đang dựa

vào tường, cô đơn và tuyệt vọng.

“Xong rồi, lần này xong rồi, Diệp

Huyền Tần đã hại chết gia đình chúng

ta.Lam Khiết, Phương Ngạn không phải

tốt hơn Diệp Huyền Tần ngàn lần vạn

lần sao, tại sao con lại nhất quyết chọn

Diệp Huyền Tần ”

Hai người bác cũng đổ lỗi cho Từ

Lam Khiết,, chỉ trích Diệp Huyền Tần .

Họ cũng rất tức giận về điều này.

Tất nhiên, không phải tức giận vì Diệp

Huyền Tần đã hại chết Từ Huy Hoàng,

mà là Từ Lam Khiết không chọn gia

đình họ Phương.

Nếu cô ấy không kết hôn với nhà

họ Phương, làm sao họ có thể dựa hơi

nhà họ Phương đây?

Bác cả chợt nảy ra một ý tưởng và

nói: “Này, đừng khóc nữa, tôi đã nghĩ ra

một cách hay. Lam Khiết, bây giờ con

gọi cho Phương Ngạn, xin lỗi cậu ấy,

cầu xin cậu ấy tha thứ và để cậu ấy ra

tay. Nhà họ Phương có quan hệ rất

rộng, ngay cả thư mời của Diệp soái

cũng có thể lấy được thông qua quan

hệ, vậy nhất định phải quen biết lãnh

đạo bệnh viện!”

Chú hai cũng vội vàng nói:

“Phương Ngạn nói lúc trước có thể

khiến ba cô trở thành trưởng khoa

thông qua quan hệ. 100% là biết lãnh

đạo bệnh viện.”

Lý Khả Diệu mắt đột nhiên sáng

lên: “Con gái, gọi Phương Ngạn đi.”

Từ Lam Khiết theo bản năng muốn

từ chối. Cô ấy không thể tưởng tượng

được cuộc sống của mình sau khi kết

hôn với Phương Ngạn. Nhưng nhìn ánh

mắt cô đơn và tuyệt vọng của mẹ, hãy

nghĩ đến hoàn cảnh của bố cô lúc này

Phương Trung Tín: “Có thể cứu ông

ấy, nhưng … cô phải hứa với tôi một

yêu cầu nhỏ”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện