Chiến Thần Phong Vân

Chương 13: Anh Sẽ Cầu Hôn Em


trước sau

Ngay Tại Buổi lễ Ấy “Hừm, chỉ một vị trí trong ngành công nghiệp và thương mại với tôi nó chả là gì”

“Nói cho các người được mở rộng tâm mắt, tôi là một trong tứ đại gia tộc ở Lâm Hải này, dõng cái tai lên mà nghe cho rõ, ta chính là nhà họ Đỗ”

“Giết hết cả họ Từ của các ngươi, ta nói thật dễ như ăn cháo”

Mọi người trong nhà họ Từ ai nấy đều vô cùng kinh hãi. Đứng trước khối tài sản kếch xù của nhà họ Đỗ, thì nhà họ Từ thậm chí không có tư cách quỳ xuống van xin được một chút lòng thương xót” Làm thế nào bây giờ, chúng ta phải làm gì bây giờ không thế cứ ngồi chờ chết như vậy được?”

Cuối cùng, người chú phản ứng trước.

Anh ta nhanh chóng đưa cho Từ Huy Hoàng một điếu thuốc và tự mình châm lửa.

“Huy Hoàng, Tôi chí ít cũng là anh trai của cậu, cậu…cậu không thể thấy chết không cứu được. Anh vừa rồi nói nhiều quá hóa rồ, cậu đừng cùng mấy người kia mà hiểu lầm tâm ý của anh”

Những người khác thấy thế cũng đứng đậy và xúm lại vây quanh Từ Huy Hoàng và Lý Khả Diệu.

“Anh Huy Hoàng à, anh thật sự đã tìm được con rể quí như rồng, cũng phải cho nhà họ Từ chúng ta một chút mặt mũi chứ”

“Tất cả những gì chúng ta nói vừa rồi … phi, cậu cứ xem như gió thoảng qua tai. Tôi còn cảm thấy buồn nôn khi nghĩ đến những điều vừa nãy”

“Còn Hàn Dương, nói gì thì nói nó cũng không sánh bằng với con rể của cậu, kiểu gì cũng không xứng”

“Anh trai, em gái, Diệp Huyền Tần tính tình có chút nóng nảy, nhưng là người rất có khí chất. Cậu ta đã nói mặc kệ chúng ta, anh nhất định phải thuyết phục bằng được cậu ấy “

Từ Huy Hoàng và Lí Ngọc Hoàn được tâng bốc lên tận trời. Cả hai người họ cả đời thường bị bà con họ hàng coi thường, nay lại được tôn sùng như thần phật, nhất thời không thể thích ứng được.Hai người đỏ mặt, thật là không biết ai hơn ai. Thỉnh thoảng đáp lại sự nịnh bợ của đám người kia, một trong số họ chỉ biết cười.

Điều tôi tệ nhất ở đây bây giờ là Hàn Dương. Từ trên cao, ngã bịch xuống bị nhiều người hò hét đánh đập, cảm giác đó… chua chát xiết bao. Anh †a cầu xin Từ Liên tha thứ, nhưng Từ Liên một cú đá anh ta xuống đất. Vốn dĩ ban đầu Từ Liên dựa vào Hàn Dương để giữ chặt Lam Khiết. Nhưng bây giờ thì tốt rồi, huống chỉ Diệp Huyền Tần, hắn còn tự mình đẩy cha ra làm tấm khiên che chắn! Thiệt là làm tức chết!

Sau buổi lễ, Từ Huy Hoàng từ chối yêu cầu lái xe của người chú và đi bộ về nhà cùng với Lý Khả Diệu. Trên đường đi, bà đột nhiên bật khóc nức nở. Từ Huy Hoàng trở nên hoảng sợ: “Bà xã, bà có chuyện gì vậy?”

Lý Diệu Khả vẻ mặt đầy bất bình nói: “Tôi kết hôn với ông đến nay đã 30 năm, bị người thân của ông ức hiếp hơn 30 năm. Mà Diệp Huyền Tần mới đến nhà chúng ta có mấy ngày họ liền khiến tôi tức chết … Để rồi sao, ông thật vô dụng, còn không bằng thứ tù nhân đi cải tạo lao động.”

Từ Huy Hoàng xin lỗi: “Bà xã, tôi xin lỗi, thật thiệt thòi cho bà khi phải theo tôi suốt từng đó năm”

Bà nói tiếp: “Ông nói xem Diệp Huyền Tần thật sự là con người sao!

Là con người thì sao có thể dọa Lưu Trình như vậy? Diệp Huyền Tần …

Chẳng lẽ cậu ta có một sức mạnh vô hình nào đó sao?”

Từ Huy Hoàng cười khổ: “Bà xã, sau này sẽ không cho bà đọc mấy cuốn tiểu thuyết vớ vẫn đó nữa.

Chuyện này chỉ có thể xảy ra trong tiểu thuyết, làm sao lại có thể xảy ra trên đời thực được.”

“Nếu cậu ta thực sự không có sức mạnh vô hình nào đó thì liệu có chịu đựng được sự sỉ nhục và cải tạo ở nhà Trần Hạ Lan trong năm năm không ?Ngay cả trong đám cưới được tổ chức lớn thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể nhận được món quà trị giá hơn 1 tỷ đồng được”

Lý Khả Diệu trầm ngâm: “Vậy ông giải thích như thế nào về việc Lưu trình Sợ cậu ta! Nhân tiện, tôi đột nhiên nhớ ra rằng cậu ta đã mang một đơn hàng trị giá gân 100 tỷ đồng từ nhà họ Thẩm ở Lâm Hải. Nhà họ Thẩm là người giàu nhất ở Lâm Hải, làm sao họ có thể hợp tác với nhà máy nhỏ của Lam Khiết?”

“Tôi cho rằng cậu ta chắc là người quen biết với Thẩm gia ở Lâm Hải, cho nên mới có thể làm cho Lưu Trình e sợ”

Từ Huy Hoàng đột nhiên võ võ đầu: “Chẳng qua, tôi đột nhiên nhớ tới người đứng đầu họ Thẩm đã ngồi tù mấy năm. Diệp Huyền Tần cũng đã ngồi tù, thời gian và địa điểm trùng khớp với lúc mà người đứng đầu nhà họ Thẩm bị giam.Ông ta rất có thể là người mà cậu ta quen biết khi còn ở trong tù.”

Lý Ngọc Hoàn hai mắt sáng lên: “Chuyện này rất có khả năng”

“Gia tộc họ Thẩm cũng là một trong những người tổ chức buổi lễ ra quân của Diệp Soái. Nếu Diệp Huyền Tân thực sự quen biết người đứng đầu nhà họ Thẩm, cậu ta có thể có được một vài vé tham dự buổi lễ lớn này”

“Nếu ông đây có thể tiến vào buổi lễ thì chúng ta không thể không bay trên cành mà trở thành phượng hoàng!”

“Hừm, không phải gia đình
của Trần Hạ Lan luôn lấy vé vào cửa để chèn ép chúng ta sao, hãy đợi khi chúng ta vào được xem, để rồi coi cô ta có thể làm gì để lên mặt với chúng ta Z2. để nưa.

Từ Huy Hoàng cũng vui vẻ: “Đúng, đúng. Về nhà hỏi thử Diệp Huyền Tần „ xem.

Lý Khả Diệu: “Gọi cho Lam Khiết trước và để con bé đưa Diệp Huyền Tần về nhà”

Trong những ngày qua, cô đã ở cùng anh trong nhà máy thép. Nhà của cô sống trong cùng một khu với Trần Hạ Lan , một nhà ở phía bắc và một nhà ở phía nam. Trước đây hai gia đình thường xuyên qua lại thân thiết, nhưng kể từ khi anh xuất hiện thì mối quan hệ ấy bị đứt đoạn.

Lúc này, anh được cô đích thân vào bếp để làm một món ăn thưởng cho mình . Trong khi đó, anh đang ngồi trên ghế sofa thư giãn và xem TV.

“Thật vui khi có một ngôi nhà.”

Cánh cửa mở ra, cha và mẹ cô đã trở về. Anh vội vàng đứng dậy chào hỏi.

Mẹ cô khẽ gật đầu: “Được rồi, ngồi xuống đi”

Giọng điệu cũng không còn vẻ nhiệt tình giống như đang đối mặt với một người lạ.Vừa ngồi vào chỗ, mẹ cô đã nóng lòng hỏi: “Diệp Huyền Tần con đã gặp Lưu Trình như thế nào vậy”

Anh đáp: “Lưu Trình bị sỏi thận con đã chữa khỏi cho ông ta, vì vậy nên quen biết ông ấy”

Mẹ cô thất vọng: “Hóa ra là như vậy mẹ đã mong chờ con kiếm được vài vé tham dự buổi lễ, có vẻ như mẹ đã nghĩ quá nhiều”

Anh vội vàng nói: “Mẹ muốn tham gia buổi lễ đó? Không sao, ngày mai con đưa mẹ đi”

Mẹ cô trợn trắng mắt nói: “Ai ai cũng biết, buổi lễ ngày mai vé vào cửa đã hết, con làm sao có thể đưa chúng †a đi vào đó.”

Diệp Huyền Tần: “Chắc chắn sẽ là một buổi lễ lộng lẫy, chúng ta sẽ có vé.”

Mẹ cô cũng lười nói chuyện với anh ,đi thẳng vào phòng bếp: “Lam Khiết, mì của con để cho người ăn sao? Xích ra một bên để mẹ làm cho”

Cha cô cũng bỏ bao thuốc xuống, thở dài quay trở về phòng ngủ.

Một tô mì và một bao thuốc lá là phần thưởng cảm ơn cho lòng tốt của anh ngày hôm nay. Nhưng anh vẫn nguyện ý. Anh ăn ngấu nghiến tô mì.

Trong khi chờ mì Lam Khiết nghịch điện thoại một cách nhàm chán, đôi chân nhỏ của cô đung đưa một theo nhịp thật xinh đẹp và kiều diễm. Cô lấy điện thoại nhắn tin cho anh: “Diệp Vô Đạo, đêm nay anh ngủ trên sô pha có sao không?”

Anh còn chưa kịp trả lời thì đầu bên kia đã nhắn tiếp: “Anh không có ý kiến cũng không sao”

Anh: ”…”

‘Bố mẹ em có biết em rất nghịch ngợm không!

“Lam Khiết, đợi một chút” Anh nhắn lại.

“Còn gì nữa không?” Cô trả lời “Ngày mai anh sẽ cầu hôn em trong buổi lễ ấy. Hãy chuẩn bị tinh thần đi”

Cô nở nụ cười: “Thư mời vào cửa đâu?”

“Không có.”

“Hehe”

Trên trán anh xuất hiện một đường đen.

“Hehe” nghĩa là gì!

Anh lại lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho sói đơn độc: “Mau trả lời tin nhắn, ngày mai tôi sẽ tỏ tình với một cô gái trong buổi lễ”

Sói đơn độc: “Đã rõ, ngày mai em sẽ đưa 88 chiếc xe limousine đến đón anh và chị dâu.”

Một đêm trôi qua một cách thật là yên Tĩnh.

Ngay khi trời vừa hửng sáng, cô bị đánh thức bởi một tiếng ồn ào bên ngoài.Cô với khuôn mặt ngái ngủ bước ra khỏi phòng, thấy ba mẹ mình đang đứng bên cửa sổ, nghiêng người nhìn ra bên ngoài. Tiếng ồn ào từ bên ngoài cửa sổ phát ra, rất náo nhiệt.

“Mẹ, có chuyện gì vậy?” Cô tò mò hỏi.

Mẹ cô vội vàng nói: “Lam Khiết, mau lại đây, tin tức nóng hổi”

Cô vội vàng đến bên cửa sổ, đến cô cũng cảm thấy choáng váng trước không khí bên ngoài. Trước cổng ,hàng loạt chiếc xe cưới hạng sang đậu kín cả khu phố. Nhưng đây không phải là vấn đề chính, vấn đề nó nằm ở chổ biển số của những chiếc xe này đều là màu đen và chúng là xe quân sự! Đoàn mô tô sang trọng này đã tạo ra một cảm giác khiến tất cả mọi người đều choáng ngợp. Hàng nghìn người trong khu ngắm nhìn đoàn xe hạng sang này mà ngả đầu thán phục hết người này đến người khá!

c “Trời ạ.” Cô che miệng kinh ngạc: “Người nào có năng lực, có thể huy động nhiều quân xe như vậy”

Mẹ cô nói: “Tin tức đáng tin cậy, hôm nay Diệp Soái sẽ cầu hôn một cô gái ngay trong buổi tiệc.Những chiếc xe đặc biệt này ở đây để đón cô gái may mắn đó. Mẹ không ngờ rằng mình được sống trong cùng khu với người sắp làm vợ của Diệp Soái, thật là một vinh dự lớn”

“Cái gì!”

Cả người cô đột nhiên giống như bị sét đánh trúng, ánh mắt rực lửa nhìn anh. Những gì anh nói tối hôm qua hiện lên trong đầu cô: “Anh sẽ cầu hôn em ngay tại buổi tiệc ấy”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện