Chiến Soái Tiêu Thanh

Chương 407


trước sau

Chương 407

“Một trăm bảy mươi năm tỷ này đều cho vay, nếu đều đổ sông đổ biển, Mục gia của chúng ta sẽ tầng gia bại sản mất thôi!”

Lúc này, Tiêu Thanh nói: “Khi thương mại Thiên Lam bị thương hội Thanh Châu chèn ép, các người thừa nước đục thả câu, chỉ mong sao Thương mại Thiên Lam chết thảm, bây giờ Mục Hải Long tạo nghiệt xảy ra chuyện, thì lại muốn chơi bài tình cảm để chúng tôi cứu Mục gia các người, các người coi gia đình chúng tôi đều là bồ tát từ bị sao?” nữa, tôi không điều hành bộ phân quản lý mạng internet. Đại Cơ Kha bị niêm phong cũng không liên quan gì đến tôi, là bản thân anh ta quả điên cuồng và kích động bạo lực mạng rồi bị chặn, tôi cũng không thể giúp anh ta tháo gỡ niêm phong. Các người vẫn là đi tìm người khác giúp đi.”

Về đến nhà, bà cụ Mục liên nổi trận lôi đình, chỉ vào đầu Mục Hải Long măng to: “Mày nói xem cái tốt mày không học, học toàn cái xấu, mày còn nhìn chăm chăm vào nhà chủ hai mày, cổ hết sức đối phó với gia đình nó, mày được lợi ích gì?”

“Lợi đầu không thấy, lại rước vào người một đồng nợ nần.”

“Bảy giờ thì hay rồi, khoản đầu tư một trăm bảy mươi năm tỷ đổ sông để biển. Đây đều là tiền cho vay, đợi đến lúc hết kỳ hạn, lấy tiền đầu bù vào cái lỗ thủng này?”

“Lại còn sự nghiệp phát sóng trực tiếp của Đại Cơ Kha bị hủy hoại, muốn mày phải bồi thường. Sản nghiệp Mục gia chúng ta dù có bán hết, cũng không đủ tiền để bồi thường cho người ta!”

“Một người có thương hiệu tốt đã bị mày hủy hoại, bà thực sự hối hận chuyện gì cũng đi giúp mày, nếu như giúp Thiên Lam, kết quả sẽ không như bây giờ “ít nhất thì Thiên Lam có tiền đồ hơn mày, hai bàn tay trắng xây dựng sự nghiệp, làm cho công ty ngày càng ăn nên làm ra có tiếng tăm. Cạnh tranh với thương hội Hạ Quốc của Hạ Quốc, lại còn giành chiến thắng, nhận được lời khen ngợi từ giới kinh doanh.”

“Còn mày thì sao? Chút bản lĩnh rằm thổi cũng không có, chỉ biết phá nhà phá cửa, nhà họ Mục bị mày hại thảm rồi!”

Bà cụ Mục lần này thực sự hối hận Có thể nói là đứt từng khúc ruột!

Một trăm bảy mươi năm tỷ đổ sông đổ biển, bất kỳ ai cũng sẽ khó chịu.

Mục Hải Long oan ức nói: “Bà nội, bà không thể trách cháu vô dụng, kể từ khi gia đình chú hai bị đuổi ra ngoài, nhờ sự rôi. cố gắng của cháu mà công ty ngày một phát triển. Điều này bà cũng không thể phủ nhận “Lần này coi như cháu xui xẻo, nếu vận may tốt, lăng xê thăng, mỗi năm phải kiếm được bao nhiêu tiền!”

“Bà không muốn nghe mày giải thích nữa!”

Bà cụ
tức giận nói: “Bà chỉ biết, công ty đã bị mày hại đến mức thê thảm lắm rồi, nhà họ Mục cũng bị mày hại thảm rồi. Mày nói cái hố một trăm bảy mươi lắm tỷ phải lấp như thế nào, mày nói xem biết phải lấp như thế nào!”

Mục hải Long ngồi trên mặt đất bắt đầu khóc. “Cháu làm sao biết phải lấp như thế nào, chỉ có thể đi một bước tinh một bước thôi.”

Bà cụ Mục giận dữ mắng mỏ một trận.

Sau đó bà ấy nói. “Công ty của Mục gia, mày không cần nhúng tay vào nữa, tự mình đi tìm việc, kiếm được bao nhiều thì được bấy nhiêu.

“Về phần công ty, bà quyết định giao lại cho Thiên Lam điều hành và chuyển pháp nhân cho con bé. Số tiền kiếm được hàng năm sẽ chia cho chúng ta ba mươi phần trăm, bà mười phần trăm, còn gia đình mày và chủ nhỏ mỗi nhà mười phần trăm.”

“Thương mại Thiên Lam của con bé có tiền, con bé có thể lấp đầy lỗ hổng công ty giao cho nó không đến nỗi rơi vào kết cục phá sản. Chúng ta cũng vẫn có thể có thu nhập để sống, nếu không đợi đến ngày trả nợ, đến căn nhà này cũng sẽ bị ngân hàng lấy đi bán đấu giá Bà cụ đưa ra quyết định này, cả nhà Mục Hải Long đều không thể bình tĩnh được.

Nhao nhao khuyên bà cụ không nên làm như vậy.

Bà cụ tức giận nói: “Nếu không làm như vậy, sớm muộn gì công ty cũng bị thứ vô dụng như Hải Long làm phá sản, các người biết không hả!”

Bà cụ coi như thấy rõ cách làm người của Mục Hải Long. Bản lĩnh không có, chỉ biết khôn vặt, người như vậy sẽ không mãi mãi không thể làm công ty phát triển lớn mạnh được “Bà nội, bà không thể làm như vậy được!”

Mục Hải Long đau khổ cầu xin.

Bà cụ kiên định nói: “Ý bà đã quyết, mày không cần khuyên ta nữa, bây giờ bà đi tìm Thiên Lam, để ngày mai con bé đến tiếp quản công ty Yangda!”

Nói xong, bà cụ đẩy Mục Hải Long ra “Bà già chết tiệt, tôi liều mạng với bà!”

Mục Hải Long tức muốn nổ tung, túm tóc bà cụ, đập thật mạnh đầu bà cụ xuống bàn trà.

Một tiếng bốp.

Máu tươi bắn tung tóe.

Truyện convert hay : Cực Phẩm Toàn Năng Học Sinh

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện