Chiến Soái Tiêu Thanh

Chương 380


trước sau

Advertisement
Chương 380

Thân thể của anh vào lúc này, cũng căng cứng lên vài phần. Dáng người thẳng tắp và rắn rỏi.

“Ông mới hỗn xược!”

Một cảnh vệ bước ra. Anh ta lạnh lùng nói: “Lỗ Thiên Tuấn chỉ dựa mình ông không phải đối thủ của tôi. Ông dám ở trước mặt thần soái của chúng tôi diễu võ dương oai, ai cho ông dũng khí vậy?”

Lỗ Thiên Tuấn thân thể lập tức chấn động.

“Thần soái? Thần soái gì?”

Cảnh vệ nói dõng dạc từng chữ: “Hộ quốc chiến soái!”

“Cái gì?”

Lỗ Thiên Tuấn nhảy lên độ hai thước, nét mặt đột nhiên thay đổi, hai mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Cậu, cậu, cậu ta… Là hộ quốc chiến soái?”

“Không sai! Tôi chính là hộ quốc chiến soái!”

Ừng ực!

Lỗ Thiên Tuấn nuốt xuống một ngụm, đầu lưỡi cũng sắp nuốt xuống luôn rồi.

Dù đã nhập quốc tịch và sinh sống ở Hạ Quốc hơn 20 năm rồi. Nhưng ông cũng biết rằng Long quốc trong những năm gần đây đã sản sinh ra một hộ quốc chiến soái, người đó rất dũng mãnh, trăm trận trăm thắng. Nó đã khiến vô số quốc gia có thứ hạng cao phải thay đổi sắc mặt sau khi nghe đến tên.

Hơn nữa, hộ quốc chiến thần còn có một cái tên khác, chính là Nhân Đồ’!

Đã đăng quang danh hiệu tàn sát.

Người ta có thể tưởng tượng hộ quốc chiến thần hung dữ và tàn bạo như thế nào.

Và bây giờ, ông ta thực sự đến để giết một nhân đồ như vậy ư? Đây không phải là múa rìu qua mắt thợ và chơi đạo trước mặt Quan Công sao?

“Rút mau!”

Ông ta không dám ở đây thêm một giây phút nào nữa.

Ngay lập tức nhảy về phía cửa sổ.

Tưởng chừng chỉ cần chậm một giây, ông ta sẽ phải chết ở đây.

“Muốn chạy. Không có cửa!”

Tiêu Thanh thân thể nhanh nhẹn, thấy đầu của Lỗ Thiên Tuấn thò ra ngoài cửa sổ, định nhảy ra ngoài, nhưng Tiêu Thanh đã như chớp đã nắm lấy mắt cá chân của ông ta.

“Không xong rồi!”

Lỗ Thiên Tuấn sắc mặt thay đổi rõ rệt, ông ta muốn dùng chân kia đá Tiêu Thanh đi.

Lúc này, Tiêu Thanh đột ngột giật mạnh.

Lỗ Thiên Tuấn bị lôi về phòng như một con cún và bị ném trên mặt đất.

Vài giây sau!

Một chân đã giẫm lên ngực ông.

Răng rắc!!

Xương sườn của Lỗ Thiên Tuấn kêu lên. Ông ta bị giẫm lên ngực rồi hét lên trong đau đớn.

“Bỏ xuống”

Tiêu Thanh liền bỏ chân xuống.

“Được.”

Hai người cảnh vệ lập tức khống chế Lỗ Thiên Tuấn.

Sau đó, Tiêu Thanh gọi điện thoại cho cục trưởng Lưu.

“Lỗ Thiên Tuấn đã bị khống chế. Các người bên đó có thể hành động”

“Được, thần soái.”

Lúc này, ở dưới lầu.

Phác Cảnh Huy đang lo lắng chờ đợi Lỗ Thiên Tuấn.

“Theo lý mà nói, với sức mạnh của Lỗ Thiên Tuấn, nhiệm vụ đáng nhẽ đã hoàn thành và đã đến lúc phải ra rồi chứ nhỉ? Tại sao ông ấy vẫn chưa ra?”

“Có phải
Advertisement
đã xảy ra chuyện gì không?”

Anh ta bắt đầu thấp thỏm không yên, gọi điện cho Lỗ Thiên Tuấn.

Bịch bịch!!

Âm thanh hai bên cửa xe vang lên. Cửa sổ hai bên xe bị đập tung tóe.

“Không được động đậy!”

Hai họng súng chĩa vào từ hai bên.

Rất nhanh, Phác Cảnh Huy đã bị cảnh sát dẫn đi.

Ở phía bên này.

Nhà máy Điện tử Long An.

Hai trăm cảnh vệ và gần một trăm cảnh sát đang mai phục xung quanh Nhà máy Điện tử Long An.

“Đội trưởng Tần, thần soái gọi điện thoại nói đã khống chế Lỗ Thiên Tuấn, chúng ta có thể hành động.”

Cục trưởng Lưu nói.

Tần An vẫy tay: “Các huynh đệ, lẻn vào, khống chế người bên trong!”

“RõI”

Hai trăm cảnh vệ đi đầu. Họ bước chân nhẹ nhàng, dễ dàng trèo qua hàng rào cao ba mét tiến vào nhà máy điện tử. Đầu tiên họ kiểm soát an ninh của nhà máy điện tử, sau đó tiến về ký túc xá, nhà xưởng, nhà kho và những nơi khác.

“Không được động đậy!”

“Không được động đậy!”

“Không được động đậy!”

Trong nhà máy điện tử, ở đâu cũng nghe thấy những tiếng như vậy.

Tất cả nhân viên đều giơ tay và ngồi xổm xuống.

Ký túc xá cao cấp của nhà máy mm điện tử.

Một giọng nói đột nhiên vang lên.

“Không ổn rồi, ông chủ, cảnh sát đã đột nhập vào đây rồi!”

Trong phút chốc, ký túc xá lập tức bị chấn động.

“Lấy vũ khí cho tôi! Giết hết! Đến nhà kho tiêu hủy những tài liệu trong máy tính cho tôi. Nhanh lên!”

Lâm Xán Nghĩa hét lên.

Rất nhanh.

Âm ầm ầm…

Tiếng súng đồn dập vang lên.

Từng người một lao ra khỏi ký túc xá, trang bị súng và bị bắn gục xuống đất.

“Xong rồi, xong rồi!”

Lâm Xán Nghĩa hoảng sợ, lấy điện thoại di động ra, muốn gọi cho Lý Mẫn Hạo.

Truyện convert hay : Đô Thị Tiên Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện