Chiến Soái Bắt Nạt Vợ Tôi Nằm Mơ Đi!

Chương 899


trước sau

Advertisement



“Cảm ơn ông Ngụy rất nhiều!” 
Cúp điện thoại, Đỗ Thiên Sinh nhìn về hướng Bắc Thanh, ánh mắt mơ màng.

“Liệu Đỗ Thiên Sinh tôi còn có thể trở về mảnh đất phồn thịnh đó để tiếp tục nắm quyền nữa không đây?” 
Ngày hôm sau.


Tiêu Thanh và thuộc hạ của anh, nửa ngày nửa đêm cuối cùng cũng đào xong cái hố hình chữ "" sau hai mươi mét.

“Mọi người mau trốn xuống dưới, bên dưới đã đào đến mạch nước ngầm rồi, trong nước có cá, cộng với lượng khô của địch, cho dù mọi người có sống dưới đó vài năm cũng không có vấn đề gì đâu.

” 
“Để tôi xem thử, xem có thể thoát ra ngoài không, nếu có thể thì trong thời gian nhanh nhất tôi sẽ đưa mọi người rời khỏi đây, ít thì một tháng, nhiều thì là nửa năm, sau ba năm mà tôi vẫn không quay trở lại đưa mọi người đi, chắc chắn là tôi đã xảy ra chuyện rồi.

Lúc đó mọi người hãy tiếp tục ở lại thêm một năm, trong thời gian bốn năm, tôi tin rằng trận chiến này cũng sẽ kết thúc thôi, lúc đó mọi người có thể ra ngoài rồi, sau đó đi theo con đường ở phía Tây đến để quốc Tây Lương sẽ có thể thuận lợi trở về nước đó” 
Tiêu Thanh căn dặn mọi người.

“Anh, anh nhất định phải giữ an toàn cho bản thân để đưa mọi người trở về nha, em không muốn mất anh đâu” 
Thẩm Thị Thu Mai lao vào trong vòng tay của Tiêu Thanh vừa khóc vừa nói.


Tiêu Thanh xoa xoa đầu cô ấy rồi cười

Advertisement
nói: “Đương nhiên anh sẽ cố gắng hết sức để tiếp tục sống, vì anh còn phải bế con của anh nữa mà, chị dâu em nhất định cũng mong anh sớm ngày trở về, vì thế em cứ yên tâm, anh nhất định sẽ trở lại!” 
Sau khi an ủi Thẩm Thị Thu Mai một lúc, Tiêu Thanh ôm lấy mọi người rồi thúc giục họ mau đi xuống dưới hầm.

“Tôi sẽ đi cùng và phối hợp với ngài.

” Tần An nói.

Tiêu Thanh mỉm cười: “Một đoàn người đang cần sự chăm sóc của cậu, cũng cần cậu bảo vệ bọn họ nữa, ở lại đi, tôi đi một mình là đủ rồi, có thêm người bên cạnh ngược lại còn thêm phiền phức ấy chứ, đợi tôi trở về đưa mọi người ra ngoài là được roi.


Tân An cảm thấy có lý.


Anh đi một mình, dựa vào thân thủ của anh có thể dễ dàng ra ngoài, nếu thêm anh ta nữa có thể sẽ trở thành gánh nặng thì sao.

Vì vậy, nhóm người bọn họ đi xuống hầm trú ẩn.

“Anh nhất định phải bình an trở về đó!”.

“Tiêu Thanh, chúng tôi đợi cậu trở lại đón chúng tôi!” 
“Anh là huyền thoại của chúng tôi, chúng tôi tin anh nhất định sẽ thoát ra ngoài, nhất định cũng sẽ quay lại!” 
Tiêu Thanh nhìn bọn họ tươi cười, khua khua tay, hét lớn: “Sau này gặp lại nhé!”.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện