Chiến Soái Bắt Nạt Vợ Tôi Nằm Mơ Đi!

Thần Có Chỗ Dựa Nên Không Sợ


trước sau

Advertisement



Nhưng không ngờ Tiêu Thanh còn chưa ra mặt mà những người Long Quốc này đã làm ra vẻ kích động như thể muốn đánh hắn ta tới nơi rồi.

Nếu bị những người này đánh thì chẳng phải là bị lỗ lớn sao? 
“Tôi bảo anh bỏ cô ấy ra nghe rõ không!” Có một người đàn ông cường tráng hét lên.

Blair nhanh trí đứng dậy uy hiếp: “Tôi nói cho các người biết, tôi là cháu của một người có uy quyền ở Mễ Quốc, dám đánh tôi thì các người không gánh được hậu quả đâu?” 

“Bố không cần biết mày là ai, mày dám đặt chân lên Long Quốc bắt nạt con gái Long Quốc thì tao cũng dám trừng trị 
mày” 
Người đàn ông cường tráng kia nói xong thì đâm dĩa ăn 
về phía Blair, đâm thẳng ngay giữa bả vai, máu tươi chảy ra ngay tức khắc.

"A!" 
Blair kêu lên thảm thương, buông Mục Thiên Lam ra theo bản năng rồi đấm người đàn ông cường tráng kia một cái, cuối cùng bản thân hắn ta và mấy người nước ngoài bị một đám đàn ông Long Quốc đè trên mặt đất đánh dữ dội.

“Bọn mày không thể đánh tao được! Không thể được! Ông nội tao là người có chức có quyền ở Mễ Quốc, đánh tao rồi thì bọn mày sẽ phải trả một cái giá cực đắt!” Blair làm ầm lên.

Người đánh người, thấy Mục Thiên Lam đã được cứu thì từ từ thu tay lại.

Bấy giờ Cố Vũ Thần xông lên, đạo thẳng một chân vào người Blair làm hắn ta ngã xuống.


“Tao nói rồi, ông nội tạo là người có chức có quyền ở Mễ Quốc, mày còn dám đánh tao à? Không sợ chết sao?” 

Advertisement

Blair gào thét nhìn Cố Vũ Thần bằng vẻ tức giận.

“Ông ngoại tao còn là chủ Long Quốc đấy, đánh mày thì làm sao?” 
Cố Vũ Thần cầm một chai rượu vang lên, đạp vào đầu Blair khiển mảnh chai vỡ rơi đầy đất.

“A!" 
Thần có chỗ dựa nên không sợ.

Sau đó bọn họ trở lại bàn ăn.

Không lâu sau, điện thoại di động của Cố Vũ Thần vang lên, khi nhìn thấy tên người gọi thì sắc mặt anh ta thay đổi rõ rệt! 

"Đại ca, chị dâu, hai người cứ từ từ ăn, em đi nghe điện thoại" Cố Vũ Thần nói một câu rồi bước đi ra một góc trả lời điện thoại.

"Ông ngoại ạ, ông gọi cho điện thoại cho cháu có việc gì sao?" 
Đối phương trầm trọng nói: "Cháu thật là liều lĩnh, đánh trọng thương đứa cháu thứ hai của Mễ Quốc, bây giờ là lúc nào rồi cháu có biết không hả, nếu mà ở bên đó không may gặp nạn thì làm sao chiến đấu ở Sầm Đô được nữa?" 
"Xin lỗi ông ngoại, cháu cho rằng anh ta khoác lác, không ngờ ông nội của anh ta thật sự là người có chức có quyền.

" Trên mặt Cố Vũ Thần tràn ngập vẻ tự trách, sau đó anh ta nói: "Cũng vì thằng nhãi đó cư xử bất lịch sự với vợ của Thần soái nên cháu mới đánh anh ta mạnh như vậy, nếu không thì cháu cũng sẽ không tàn nhẫn như thế đâu.

.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện