Chiến Soái Bắt Nạt Vợ Tôi Nằm Mơ Đi!

Chương 800


trước sau



Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên TruyệnApp.

**********
Chương 800
Mục Thiên Lam sợ ngây người!
Quả thật là không dám tin vào tai mình nữa! Những anh công tử này, mỗi người đều sống như là thần tiên, vậy mà lại gọi cô là chị dâu?
Đây là sự thật hay giả thể!

Chúng tôi nghi ngờ, có thể mình nghe lầm.

“Chuyện gì xảy ra?”
Cả trai lẫn gái trên boong tàu, đều hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt ngây ngốc.

Đặc biệt là hai người đàn ông mang Mục Thiên Lam lên tàu, mặt bị dọa trắng bệch.

Mục Thiên Lam này lại là chị dâu của mấy vị kia? “Còn không mau bỏ tay ra khỏi người chị dâu tôi!” Cậu Cố rống lên: “Làm bẩn chị dâu tôi, tôi chém chết mấy người!”
Hai người đàn ông tây trang giống như bị điện giật buông Mục Thiên Lam ra, sợ tới nỗi quỳ xuống trên mặt đất, khóc hộ: “Cậu Cổ tha mạng, chúng tôi thật sự không biết đây là chị dâu của các cậu, nếu như biết, có cho chúng tôi một trăm lá gan, cũng sẽ không dám bắt chị dâu cậu đâu!” “Dẹp bà nội mấy người đi!”
Cậu Cổ đạp hai người mỗi người một cái, thấy trên mặt Mục Thiên Lam có vết đỏ lập tức hỏi: “Chị dâu, hai tên khốn kiếp này đánh chị phải không?”
Mục Thiên Lam gật gật đầu.

“Con mẹ nó!”
Hai tay Cậu Cổ chống nạnh, tức giận nói: "Dám đánh chị dâu tôi, mấy người thật là chán sống rồi!” “Người đâu, ném hai tên khốn kiếp này xuống sống cho cá ăn cho tôi!” Lập tức có mấy người đàn ông cao to vạm vỡ đi tới, kéo hai người đàn ông kia đi.


“Đừng mà! Đừng mà cậu Cố..”
Bùm bùm!
Hai người đàn ông lập tức bị giết chết ném xuống sông, làm mấy người phụ nữ mặc bikini trên tàu sợ tới mức thét chói tay, gương mặt xinh đẹp của Mục Thiên Lam cũng bị dọa sợ tái nhợt.

“Ngại quá chị dâu, khiến chị dâu bị sợ hãi rồi." Cậu Cố lại cười nói.

Mục Thiên Lam sợ hãi hỏi: “Mấy vị thiếu gia, các người...!có phải nhận lầm người rồi không?" “Không lầm, không lầm đâu!”
Ba vị công tử xua tay, Cậu Lý trả lời: “Chị dâu, chồng chị là Tiêu Thanh phải

không?" “A, đúng vậy”
Mục Thiên Lam giống gật đầu như gà con mổ thóc: “Các người có quen với chồng tôi?” “Đương nhiên là có quen, đó là Lão Đại của tụi em, trước kia lúc đánh giặc Hưng Hạ, nếu không phải Lão Đại cứu tụi em, tụi em sớm đã bị đạn pháo bắn chết rồi” Cậu Trần nói.

Mục Thiên Lam nghe vậy thì vừa sợ hãi vừa vui mừng.

Lúc mới bắt đầu bọn họ gọi cô là chị dâu, cô còn tưởng rằng mấy vị công tử này nhận lầm người.


Bây giờ thì cô đã có thể chắc chắn, bọn họ không có nhận lầm người! Bởi vì chồng cô đúng là tên Tiêu Thanh, cũng từng có tham gia trận chiến chống quân Hưng Hạ.

“Nói như vậy là mấy vị công tử đây là chiến hữu với chồng tôi?” “Đúng, đúng vậy, là chiến hữu, cũng là tiểu đệ.” Ba vị công tử gật đầu nói.

Hô!
Mục Thiên Lam vỗ vỗ bộ ngực, may mắn nói: “May mắn các người là chiến hữu với chồng tôi, nếu không lần này tôi bị bắt, không cẩn thận sẽ mất cả mạng luôn, thật sự là quá may mắn!”
Ba vị công tử ca cười ha ha.

“Chị dâu, là Khổng Tường Bân cho người bắt chị đến đây? Chị yên tâm, bây giờ chúng ta đến nhà họ Khổng, tìm Khổng Tường Bân tính sổ!” Cậu Cố nói xong, cho người ta lái thuyền vào bờ
Mục Thiên Lam vui mừng nói: “Các người có thể lực lớn hơn cả cậu Khổng đó sao?” “Anh ta?” Cậu Lý khinh thường cười, chỉ chỉ cậu Cổ, nói với Mục Thiên Lam: “Chị dâu, nói thật với chị, Khổng Tường Bân ở trước mặt cậu Cố thì giống như đứa cháu trai, cậu Cổ muốn anh ta ăn phân, anh ta cũng không dám không ăn, anh ta dám bắt chị dâu đến cho cậu Cố chơi, cậu Cổ có thể đánh chết anh ta được rồi!” “Trời ơi!”.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện