Chị, Em Yêu Chị

Chương 44: Chap 44


trước sau

– Chị Hương.

– Ừ?

Trần Thiên Hương mệt mỏi đáp.

– Chuyện đó.. Sao không nói với em?

Vũ Hương Ly giọng nói buồn rầu hỏi. Trần Thiên Hương tâm trạng so với Vũ Hương Ly còn tệ hơn nhiều, chỉ là trong bóng tối, không thấy rõ được khuôn mặt buồn bã kia.

– Chị định nói, nhưng mà..

– Chị lo em hiểu lầm chị phải không?

Vũ Hương Ly tiếp lời. Trần Thiên Hương thở dài, sau đó nhẹ gật đầu.

– Ừ.

Trong bóng tối, không gian im lặng. Trần Thiên Hương và Vũ Hương Ly nằm đối diện nhau, nhưng lại không thể thấy mặt nhau, chỉ mơ hồ cảm nhận được hơi thở của đối phương.

– Xin lỗi, là chị lo lắng em sẽ hiểu lầm, nghĩ chị bởi vì không sinh được con cho nên mới phải lợi dụng em. Nhưng mà không phải như thế, trong lòng chị là thật sự muốn có con với em.

Trần Thiên Hương thật lòng nói, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ lợi dụng Vũ Hương Ly để có con cả, bởi vì người này là người cô yêu nhất, hiện tại là điều quan trọng nhất với Trần Thiên Hương, giữa bọn họ dù có một đứa con hay không có, thì tình cảm vẫn sẽ không bao giờ thay đổi. Chỉ là vì muốn thuyết phục bố mẹ nên mới phải sử dụng cách này, và hơn hết, là bởi vì Vũ Hương Ly nói muốn có một đứa con, điều gì Vũ Hương Ly muốn, Trần Thiên Hương cũng sẽ thực hiện cùng cô.

Vũ Hương Ly xúc động ôm lấy Trần Thiên Hương, từ lúc chị ấy nói tin động trời kia, cô có rất nhiều suy nghĩ, nhưng cô biết chắc chắn, Trần Thiên Hương là thật lòng đối với mình.

– Ngốc, có phải lỗi tại chị đâu, xin lỗi cái gì. Em biết Hương thật lòng yêu em, em cũng không hiểu lầm chị. Chị nói gì em đều tin.

Trần Thiên Hương cũng ôm Vũ Hương Ly, trong lòng thấy ấm áp. Thật hạnh phúc. Khi cô mất đi Minh, cô đã nghĩ thế giới này hoàn toàn sụp đổ rồi, ông trời đã thực sự tước đoạt hạnh phúc của mình, Nhưng sau khi cô gặp Vũ Hương Ly, trái tim lần nữa được mở ra, đây chính là người yêu mình nhất, người tốt đẹp nhất. Gặp được Vũ Hương Ly chính là may mắn nhất của cuộc đời Trần Thiên Hương.

– Ly, cảm ơn em.

Trần Thiên Hương nhẹ thủ thỉ.

– Cảm động thì hôn em một cái đi.

Vũ Hương Ly đùa vui nói, bàn tay đưa lên tìm đến khuôn mặt Trần Thiên Hương nhẹ vuốt. Trần Thiên Hương đặt môi mình lên môi Vũ Hương Ly, chỉ đơn giản chạm lên, một lúc liền rời đi. Nụ hôn rất nhanh chóng, đơn giản nhưng chất chứa đầy tình cảm.

– Em đây là lần đầu tiên muốn cảm ơn bố mẹ vì đã sinh ra em với khuôn mặt xinh đẹp.

Vũ Hương Ly ôm Trần Thiên Hương nói.

– Vì sao thế?

– Bởi vì xinh đẹp như vậy, mới quyến rũ thành công tổng giám đốc chị.

Trần Thiên Hương bật cười, lâu lâu lại thấy Vũ Hương Ly lộ ra một cái tính trẻ con. Có ai cần em phải tự khen mình đẹp như thế đâu.

– Tốt lắm, người đẹp, ngủ đi.

– Thật là muốn vận động một chút.

Vũ Hương Ly cựa quậy, cánh tay không yên phận chạy lung tung trên người người kia. Trần Thiên Hương nhận biết được người kia đang muốn cái gì liền đè lại cánh tay kia, bắt nó phải đứng im, sau đó gắt gao ôm lấy Vũ Hương Ly vào lòng, nhẹ nhàng nói.

– Đừng nghịch, ngủ đi.

***

Trần Thiên Hương đứng phía cao của phòng họp, khắp người tỏa ra một khí chất của kẻ lãnh đạo, khiến ai cũng phải hướng mắt lên ngước nhìn đầy tâm phục.

– Lí do tôi triệu tập các vị trong buổi họp ngày hôm nay chính là để công bố phó tổng giám đốc mới của công ty chúng ta.

Trần Thiên Hương lãnh đạm nói. Bên dưới mọi người đã bắt đầu bàn tán, Nguyễn Thùy Linh nghe đến liền nhíu mày. Công ty Thiên Hương trước nay chưa từng có phó tổng giám đốc, chỉ có duy nhất một tổng giám đốc là Trần Thiên Hương, từ trước đến nay luôn là một tay Trần Thiên Hương lãnh đạo, lúc nào cũng trên đà phát triển, hiện tại vẫn phát triển bình thường, bỗng nhiên lại muốn có một vị phó tổng giám đốc là có ý gì? Một điều tò mò hơn nữa là ai có may mắn được ngồi vào cái ghế phó tổng giám đốc kia? Đếm trong công ty này có rất nhiều nhân viên cực giỏi, có đến sáu trưởng phòng, năng lực đều rất xuất chúng, vắt óc nghĩ cũng không ra Trần Thiên Hương sẽ chọn ai ngồi vào vị trí kia.

– Từ trước đến nay công ty chỉ có mình tôi là tổng giám đốc, cũng có những bước phát triển tốt, nhưng đó vẫn là nhỏ, sau này công ty còn tiếp tục phát triển, tiếp tục lớn mạnh, đương nhiên phải có thêm người lãnh đạo, có như vậy mới đem công ty từng đà thêm phát triển.

Trần Thiên Hương lưu loát nói.

– Phó tổng giám đốc mới của chúng ta chính là chị Nguyễn Hồng Hoa.

Trần Thiên Hương tăng âm lượng. Hồng Hoa ngồi cạnh đó có chút bất ngờ, nhưng không để quá lộ liễu trên mặt. Trong lòng suy nghĩ vì sao Trần Thiên Hương Lựa chọn mình.

Thực chất thì Trần Thiên Hương cũng khá đắn đo trong việc chọn người, Hồng Hoa trong số sáu trưởng phòng kia không phải là người xuất sắc nhất, nhưng lại là người khiến cho cô tin tưởng nhất. Trần Thiên Hương trên thương trường đích thị là một con cáo, cái gì trong làm ăn cũng thông hiểu, cô biết điều quan trọng nhất để kiếm được tiền chính là quản lí cấp dưới của mình, qua nhiều lần tuyển chọn, bây giờ hầu hết những người trong công ty đều là trung thành, ít người có ý đồ gì khác. Tuy nhiên không phải không có người có ý đồ, cho nên việc lựa chọn Hồng Hoa là điều đúng đắn, chị ta là một người đáng tin cậy, cũng rất có năng lực, nhân viên trong công ty đối với Hồng Hoa cũng rất đề cao.

– Mọi người ột tràng vỗ tay chào đón phó tổng giám đốc của chúng ta.

Trần Thiên Hương mỉm cười nói.

– Mời phó tổng giám đốc phát biểu ý kiến.

Hồng Hoa nhẹ cười đứng dậy, ánh mắt mang theo một tia sắc xảo.

– Cảm ơn giám đốc, cảm ơn mọi người. Tôi hôm nay thật vinh dự được tổng giám đốc Thiên Hương tin cậy giao phó trách nhiệm, để không phụ sự tin tưởng của giám đốc và sự tín nhiệm của các bạn, sau này tôi sẽ cố gắng hết sức mình, cùng với mọi người xây dựng công ty Thiên Hương ngày một phát triển.

Sau khi Hồng Hoa phát biểu là một tràng pháo tay lớn. Trần Thiên Hương đứng dậy tiếp lời.

– Khoảng thời gian sau này vì công việc cá nhân mà tôi phải ra nước ngoài một thời gian ngắn, phó tổng giám đốc Hồng Hoa sẽ thay tôi lãnh đạo công ty, cuộc họp đến đây kết thúc, chúc mọi người làm việc hiệu quả.

Trần Thiên Hương nói xong liền rời khỏi phòng họp, trở về phòng làm việc, Nguyễn Thùy Linh theo ngay bên cạnh. Hồng Hoa cũng lập tức đi theo.

– Giám đốc, nói cho tôi biết vì sao được không?

Hồng Hoa ngồi ở ghế đối diện hỏi.

– Em có việc riêng, sẽ ra
nước ngoài một thời gian, chị Hoa là người em tin tưởng nhất, vậy nên mọi việc nhờ vả chị.

– Nhờ vả gì chứ, đây là công việc được giao cho, tất nhiên phải hoàn thành tốt rồi, giám đốc cứ yên tâm.

Tuy không biết Trần Thiên Hương ra nước ngoài vì việc gì, nhưng Hồng Hoa biết được đó là việc quan trọng.

– Em thật không chọn nhầm người. Cảm ơn chị.

Trần Thiên Hương vươn tay, cùng với Hồng Hoa bắt tay một cái.

– Bao giờ sẽ đi?

Hồng Hoa quan tâm hỏi.

– Nếu không có gì thay đổi thì ngày kia em đi.

– Ừm. Cứ yên tâm đi. Công ty tôi sẽ hết sức lo liệu.

Trần Thiên Hương gật đầu, quay sang nhìn Nguyễn Thùy Linh đứng một bên nãy giờ im lặng.

– Linh, thời gian chị ra nước ngoài em hãy giúp việc cho chị Hoa. Chị Hoa cũng là chị, phải tận tâm nghe chưa?

– Vâng, em hiểu.

Nguyễn Thùy Linh nhẹ gật đầu đáp.

– Tốt, trong ngày hôm nay đem sổ sách và hồ sơ cần kí và giải quyết của chị chuyển qua cho chị Hoa. Còn nữa, phòng phó giám đốc hiện vẫn còn chưa có, cũng không thể để chị làm việc trong phòng cũ được, vậy trong thời gian em đi chị cứ dùng tạm phòng tổng giám đốc đi. Sau đó bảo người sửa sang lại phòng mới cho chị. Chuyện này chị Hoa tự mình giải quyết nhé.

Trần Thiên Hương phân phó công việc, đối với Hồng Hoa mà nói việc sắp xếp phòng làm việc không bao giờ là khó, chỉ cần giao cho chị ta, mọi nơi đều được sắp xếp hợp lí và đẹp đẽ. Trần Thiên Hương rất thích điểm này ở Hồng Hoa.

– Được, không có vấn đề gì.

– Vậy được, từ ngày mai em sẽ không đến công ty nữa, mọi chuyện nhờ chị vậy, có chuyện gì có thể trực tiếp liên lạc với em.

***

Hai ngày sau.

Trần Thiên Hương sau khi đem hết công việc sắp xếp ổn thỏa thì cùng Vũ Hương Ly ra nước ngoài. Hiện tại đã đặt chân đến nước Mĩ. Sau khi sắp xếp đồ đạc xong xuôi trong khách sạn liền hỏi Vũ Hương Ly.

– Em có đói không? Chị dẫn em đi ăn cái gì nhé?

– Không sao, em không đói. Nghỉ ngơi một chút sau đó đi gặp bác sĩ thôi

Vũ Hương Ly mỉm cười.

– Không cần vội vàng như thế, cứ từ từ, mình còn nhiều thời gian mà.

Trần Thiên Hương xoa xoa đỉnh đầu Vũ Hương Ly, yêu chiều nói.

– Nhưng mà là em muốn sớm một chút, càng nhanh càng tốt.

Vũ Hương Ly nắm lấy bàn tay người kia, nhẹ nhàng nói, cảm giác lúc này thật không nói nên lời.

– Được, vậy một lát nữa đến gặp bác sĩ. Để chị gọi điện thoại trước.

– Vâng.

***

Trần Thiên Hương và Vũ Hương Ly theo lời giới thiệu của Thái Mỹ đến gặp vị bác sĩ kia. Đến một bệnh viện lớn, Trần Thiên Hương giao tiếp bằng tiếng Anh rất tốt, trước đây ở trường đại học cô học tiếng Anh tương đối tốt, sau này thường xuyên ra nước ngoài công tác, du lịch, cho nên việc giao tiếp không có gì quá khó khăn, cũng không cần mang theo người phiên dịch.

Vũ Hương Ly mỉm cười nhìn Trần Thiên Hương rất thông thạo trao đổi với một người ngoại quốc, trong lòng cảm thấy Trần Thiên Hương thật đa năng, từ việc nhà, việc công ty đến nói tiếng nước ngoài cũng đều làm được, mình gặp được Trần Thiên Hương thật là quá may mắn.

– Cười gì thế?

Trần Thiên Hương hỏi cô y tá xem phòng làm việc của vị bác sĩ kia ở đâu, sau đó mỉm cười cảm ơn rồi dẫn Vũ Hương Ly đi tiếp, nhưng thật không hiểu sao người này cứ vừa nhìn vừa cười, thật chẳng lịch sự gì cả, sau này phải bảo ban lại mới được.

– Không có gì, chỉ là thấy chị thật giỏi, nói tiếng Anh tốt quá.

– À, cũng chẳng có gì, trước đây chị rất cố gắng học tiếng Anh, sau này cũng ra nước ngoài nhiều nên nói cũng tạm được. Biết nói khi gặp đối tác sẽ rất có lợi, khỏi cần phiên dịch mà còn tạo được kết quả tốt hơn.

– Giám đốc, chị thật cao cường.

Vũ Hương Ly cười lớn, vỗ vỗ vai người kia. Trần Thiên Hương cũng mỉm cười.

– Đến rồi.

Đến trước một cửa phòng, Trần Thiên Hương lịch sự gõ cửa, cho đến khi có giọng nói truyền đến mới nhẹ đẩy cửa vào.

Ở trong phòng có một người đàn ông cao to, da trắng, mắt xanh mũi lõ, khoác áo blouse trắng, bên trong còn mặc một chiếc áo sơ mi xanh, nhìn khá lịch thiệp, Trần Thiên Hương thoải mái đánh giá. Vũ Hương ly chỉ cảm thấy người này so với mấy người Tây da trắng khác chẳng có gì khác nhau, cho nên không có cảm nhận gì nhiều.

– Xin chào, tôi theo lời giới thiệu của một người bạn đến đây.

Trần Thiên Hương mỉm cười, dùng tiếng Anh trôi chảy nói, đưa tay ra cùng người đàn ông kia bắt tay.

– Xin chào, rất vui được gặp hai bạn, tôi là Bill clinton.

Nói rồi lịch sự bắt tay với cả Trần Thiên Hương và Vũ Hương Ly.

– Rất vui được gặp bác sĩ.

Vũ Hương Ly cũng mỉm cười đáp.

– Oh, cứ gọi tôi là Bill.

Bill mỉm cười.

– Mời hai bạn ngồi.

– Cảm ơn.

Trần Thiên Hương và Bill bắt đầu trao đổi, không khí khá vui vẻ, Vũ Hương Ly bên cạnh chỉ có việc là ngồi nghe, câu hiểu câu không, nhưng cũng man mác hiểu được vấn đề.

– Vậy được, vài ngày nữa chúng tôi sẽ trở lại làm xét nghiệm, cảm ơn anh.

Trần Thiên Hương đứng dậy mỉm cười, cùng Bill bắt tay.

– Ok, cứ như vậy đi.

Vũ Hương Ly cũng mỉm cười.

– Cảm ơn anh.

Bill vẫy tay tạm biệt, thân thiện nói thêm một câu.

– Hai bạn rất đẹp đôi, chúc hai bạn luôn hạnh phúc.

Truyện convert hay : Võ Phá Chín Hoang

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện