Chị, Em Yêu Chị

Chương 30: Chap 30


trước sau

Advertisement
Một bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu, là một nữ bác sĩ, khoảng bốn mươi lăm tuổi, khuôn mặt có phần hiền hậu. Trần Thiên Hương ngay lập tức chạy đến.

– Bác sĩ, cô ấy có sao không?

Vị nữ bác sĩ để ý thấy thái độ khẩn trương của Trần Thiên Hương từ lúc mang bệnh nhân vào đến bây giờ. Trong lòng cũng có chút gì đó ngờ ngợ, lại thêm sau khi cấp cứu xong cho Vũ Hương Ly, càng cảm thấy kì lạ.

– Cháu là người nhà bệnh nhân?

– Vâng.

– Hiện tại thì đã ổn rồi, đưa đến muộn một chút nữa thì tim ngừng đập mất. Bây giờ bệnh nhân đang truyền nước, sẽ sớm tỉnh lại thôi.

Bác sĩ ôn tồn nói, Trần Thiên Hương thở phào, trong lòng như vừa trút được gánh nặng, Vũ Hương Ly không sao, thật tốt rồi. Thế nhưng có một điều cô bây giờ mới quan tâm, vì sao đang nhiên Vũ Hương Ly lại bị như vậy, nhưng thôi, trước tiên vào thăm cô ấy đã.

– Cháu có thể vào thăm được ngay không ạ?

– Ừ.

Trần Thiên Hương mở cửa phòng cấp cứu, toan định đi vào thì nữ bác sĩ kia lại gọi.

– Chờ đã.

– Còn chuyện gì nữa, bác sĩ?

Trần Thiên Hương quay lại, nán lại một chút xem bác sĩ còn gì dặn dò.

– Không. Chỉ là, tôi không biết lí do vì sao, nhưng bệnh nhân hình như là bị ai đó bóp cổ cho đến ngạt, cháu lưu ý một chút.

Bác sĩ nói xong liền đi ngay, không chờ Trần Thiên Hương nói thêm một câu nào nữa.

Trần Thiên Hương ngạc nhiên, Vũ Hương Ly bị hại thành ra như thế này? Là ai chứ? Hay là giám đốc công ty cũ cho người hại? Chắc không, Vũ Hương Ly đã bồi thường đủ tiền cho công ty đó rồi, xét thấy cô và giám đốc công ty đó đã cùng hoạt động lâu như thế, anh ta sẽ không giở trò này đâu. Mà nếu làm hại đến Vũ Hương Ly, anh ta cũng chẳng được gì. Vậy ai làm? Trần Thiên Hương hiện tại không nghĩ ra.

Nhìn Vũ Hương Ly nằm trên giường bệnh, tay còn gắn với một đống giây lằng nhằng, ống thở đặt trước mũi. Trần Thiên Hương không khỏi đau lòng, ngồi xuống nắm lấy bàn tay cô. Nhìn gương mặt thất sắc của Vũ Hương Ly, tuy còn nhợt nhạt, nhưng so với lúc vừa đưa vào bệnh viện đã khá hơn một chút, cũng khiến cô đỡ lo lắng. Tuy nhiên, điều cô vướng bận bây giờ là ai đã ra tay với Vũ Hương Ly? Nếu để cô biết được, dù là ai cũng sẽ khiến kẻ kia phải thật khổ sở.

***

Nguyễn Thuỳ Linh vẫn đến công ty như mọi ngày, tuy nhiên hôm nay có chút kì lạ, người cứ như không có hồn. Thỉnh thoảng lại thẫn thờ ra. Có người gọi lại liên tục giật mình. Cô đã cố gắng tiết chế cảm xúc, nhưng trong lòng luôn là lo sợ.

– Linh.. Linh

Trần Thiên Hương vỗ vào vai Nguyễn Thuỳ Linh, ngay lập tức người kia giật mình.

– Giám đốc..

– Em bị làm sao thế? chị gọi từ nãy đến giờ không nghe.

Trần Thiên Hương lạ lùng, lần đầu tiên trông thấy Nguyễn Thuỳ Linh thẫn thờ như thế, trước đây người này bao giờ cũng tập trung vào công việc, mình chỉ cần gọi một tiếng là có mặt ngay.

– Giám đốc, chị hôm nay đi làm muộn.

– Ừ, Hương Ly mệt, mà, mẹ em sao rồi.

Trần Thiên Hương trước nay rất thoải mái chia sẻ chuyện cá nhân cho Nguyễn Thuỳ Linh, bởi vì cô coi Nguyễn Thuỳ Linh như em gái, mà cũng là người duy nhất hợp để thân cận, cho nên chuyện cô và Vũ Hương Ly thân mật ra sao, cũng không ngại nói cho Nguyễn Thuỳ Linh. Chỉ tiếc càng nói càng khiến Nguyễn Thuỳ Linh thêm ghen tuông mà làm càn.

– Mẹ em đã ổn rồi. Mà, mệt? Vậy cô ấy tỉnh chưa.

Nguyễn Thuỳ Linh nghe Trần Thiên Hương nói thì biết ngay Vũ Hương Ly không xảy ra chuyện gì, nhưng lại sợ người kia tỉnh dậy nói cho Trần Thiên Hương biết chuyện, như thế sao có thể? Liền nhanh dò hỏi tin tức, thế nhưng lại không phát hiện câu nói của mình có chút đáng ngờ.

– Làm sao em biết Hương Ly đang bất tỉnh?

Trần Thiên Hương tinh ý nhận ra ngay trong câu nói của Nguyễn Thuỳ Linh có quỷ. Chuyện này chỉ có mình và vài người ở đó trông thấy, cũng chưa được tung tin lên mạng.

– À.. à.. em. Dạ, em chỉ đoán thế.

Nguyễn Thuỳ Linh bị câu hỏi của Trần Thiên Hương doạ cho đến mức lạnh gáy, tim đập liên hồi, mặt nóng lên, ấp úng trả lời.

– Ừm, em tập trung làm việc đi.

Trần Thiên Hương nói xong cũng thôi, trở về bàn làm việc của mình ngồi xuống. Nguyễn Thuỳ Linh hơi thở phào, may mắn là Trần Thiên Hương không hỏi tiếp, nếu không thì lộ mất. Cũng tự trách mình thật ngu ngốc, đương nhiên lại hỏi như thế, lần sau tuyệt đối ngậm miệng. Còn có lần sau nữa sao?

***

– Hoàng Anh, chuyện chị Hương với chị diễn viên kia theo chị có phải thật không?

Nguyễn Hoàng Anh mấy hôm nay đăm chiêu suy nghi, như thế nào mà Vũ Hương Ly đã làm cho Trần Thiên Hương yêu cô ta nhanh như vậy? Cô nghĩ chắc chỉ có một mình Vũ Hương Ly tự mình đa tình thôi, còn Trần Thiên Hương thì không, nhưng hình như không phải thế nữa, nhìn mấy bức ảnh nhà báo chụp được, ánh mắt Trần Thiên Hương nhìn cô ta, chắc chắn có tình ý. Nguyễn Hoàng Anh trong lòng sinh khó chịu.

– Soi mói người ta làm cái gì? Nghe gì chuyện báo chí vớ vẩn.

Nguyễn Hoàng Anh bực mình, lại quay sang to tiếng với Trần Hà My.

– Sao chị lại quát em?

Trần Hà
Advertisement
My vừa bị to tiếng một chút, mắt đã suýt ướt, cô chỉ là muốn hỏi một chút thôi, sao phải to tiếng như thế? Nhìn gương mặt như sắp mếu của Trần Hà My, Nguyễn Hoàng Anh khổ sở, biết mình trút giận nhầm chỗ rồi. Liền dịu giọng xin lỗi.

– Được rồi, xin lỗi em.

– Nhưng chị Hương không phải người ta, tin tức đăng hình như cũng đúng mà. Hai lần em gặp chị Hương đều thấy đi với chị kia.

Trần Hà My đang từ mếu chuyển hẳn sang bàn tán. Đối lập hẳn với Nguyễn Hoàng Anh, Trần Hà My thực sự rất “lắm mồm”.

Nguyễn Hoàng Anh đứng dậy, không nói không rằng liền đi thẳng.

– Này, chị đi đâu?

Trần Hà My không biết vì sao người này đột muốn đi như thế, liền đuổi theo.

– Chị đi một chút, em ở nhà.

– Đi đâu, em đi với.

Trần Hà My nằng nặc đòi theo.

– Ở nhà!

Nguyễn Hoàng Anh lạnh lùng toát ra nói, Trần Hà My đã lâu không thấy thái độ này, liền có chút sợ hãi lùi về phía sau, sau đó đứng nhìn Nguyễn Hoàng Anh đi mất. Trần Hà My có cảm nhận, người này vừa rồi trong ánh mắt không hề có mình, còn có tâm tư khác, tự giác cảm thấy đau lòng.

Nguyễn Hoàng Anh tìm đến công ty Trần Thiên Hương, nhanh chóng lên phòng giám đốc, cuối cùng thì cũng đứng trước mặt Trần Thiên Hương, nhìn người kia ngồi trên ghế giám đốc, toả ra khí độ không nói lên lời. Cứ nhìn thấy Trần Thiên Hương như vậy, lạnh lùng cao ngạo của Nguyễn Hoàng Anh đều biến mất hết.

– Chị Hương.

– Hoàng Anh à?

Trần Thiên Hương đã lâu không nhìn thấy Nguyễn Hoàng Anh, vẫn như vậy, không mập lên cũng chẳng gầy đi, chân chính là đẹp.

Nguyễn Hoàng Anh tiến đến ôm lấy Trần Thiên Hương. Ôm thật chặt, Trần Thiên Hương là của cô mà, tại sao Vũ Hương Ly lại dành được. Trong cái ôm của Nguyễn Hoàng Anh chất chứa toàn là tình cảm và nhớ nhung, thế nhưng, Trần Thiên Hương tiếp nhận, chỉ như cái ôm của em gái đối với chị. So với ôm Trần Hà My không khác gì cả. Trần Thiên Hương ôm lại Nguyễn Hoàng Anh, vỗ vỗ vào lưng cô.

– Được rồi, biết là cao hơn chị rồi.

Trần Thiên Hương đùa nói.

– Trần Thiên Hương, chị yêu người kia là thật à?

Nguyễn Hoàng Anh vẫn ôm lấy Trần Thiên Hương, đây mới chính là vấn đề cô muốn nói.

– Ừ, Hương Ly ấy.

Trần Thiên Hương thấy người không nói gì nữa, chỉ ôm chặt thôi, càng ngày càng chặt. Còn cảm thấy bàn tay Nguyễn Hoàng Anh nắm chặt lấy áo mình.

– Chị, yêu người kia thật lòng sao?

– Ừ, có lẽ cô ấy đã rất quan trọng với chị rồi, bây giờ không ai quan trọng bằng. Chị yêu cô ấy thật lòng.

Trần Thiên Hương nhẹ nhàng nói, cũng không hiểu vì sao lại nói những lời này với Nguyễn Hoàng Anh. Mà, Nguyễn Hoàng Anh sao lại đau lòng thế này. Nghe Trần Thiên Hương nói yêu người khác, thực sự rất tổn thương.

– Tại sao em đã từng nói em thích chị, đã bảo cho em một cơ hội, mà lại không cho em?

Nguyễn Hoàng Anh nhìn Trần Thiên Hương, mắt đã ướt đẫm. Trần Thiên Hương sửng sốt, cô ấy khóc sao? Nguyễn Hoàng Ang cũng khóc sao? Mình thực sự đã làm ảnh hưởng đến cô ấy như thế nào, khiến con người lạnh như khối băng này chảy nước mắt. Cô đâu biết, lời cô nói yêu người khác chính là liều thuốc công kích lớn nhất đối với Nguyễn Hoàng Anh.

– Đừng khóc, không giống em đâu. Nhìn thật khác.

Trần Thiên Hương đưa ngón tay mang đi giọt nước mắt đọng trên mi người kia.

– Chị Hương thật lòng thích một người, em sau này sẽ không bắt ép chị nữa, thật tốt chúc phúc cho chị. Chỉ có điều, nếu về sau người đó làm chị khổ sở, cứ tìm em.

Nguyễn Hoàng Anh thực sự rất yêu Trần Thiên Hương, nhưng ngược lại với Nguyễn Thuỳ Linh, cô mong Trần Thiên Hương được hạnh phúc với người chị ấy thực lòng yêu thương, thà mình khổ một chút, còn hơn thấy Trần Thiên Hương phải khổ. Nguyễn Hoàng Anh tuy lạnh lùng, nhưng bản tính thật sự rất lương thiện. Không hề ích kỉ cho riêng mình.(Chị thật tốt, đã không sai khi tạo ra chị, so với NTL chị là thiên thần, chỉ mong có thể gặp được người giống chị ở ngoài đời.)

– Sẽ không đâu, nhưng Hoàng Anh sau này, sẽ luôn là em ngoan của chị.

Trần Thiên Hương xoa xoa đầu Nguyễn Hoàng Anh, gột bỏ vẻ lạnh lùng, nhìn cô trông rất nhu mì, dễ gần.

Truyện convert hay : Ta Băng Sơn Mỹ Nữ Lão Bà
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện