Cháu Đích Tôn (Đích Trưởng Tôn)

Chương 50


trước sau

Kiếp trước Tề Nhiễm cũng cực kỳ không thích Hạ Mẫn Thư này, cảm thấy tính cách của lão quá kiêu ngạo. Nhưng hễ gặp chuyện mà thấy mình có lý, lão sẽ dùng thân phận ngự sử của mình, ra vẻ muốn dùng máu để bắt Hoàng đế phải sửa sai, sau đó là dùng đủ loại lý lẽ tranh luận.

Nhà Hạ Mẫn Thư nghèo, vậy nên lão cực kỳ không vừa mắt đám con cháu quý tộc, thường soi mói sai lầm của bọn họ, Hoàng đế lại khá là kiên nhẫn rộng lượng với Hạ Mẫn Thư. Cũng có thể nói, khi Hoàng đế hạ triều vẫn thỉnh thoảng mắng chửi Hạ Mẫn Thư trong cung điện của mình, chỉ muốn lão lập tức thăng thiên luôn đi. Nhưng khi lên triều, Hoàng thượng vẫn giữ nét mặt ôn hòa mà nghe lão thẳng thắn can ngăn, có khi còn cảm thán một câu về sự chính trực của Hạ Mẫn Thư.

Kiếp trước, khi Tề Nhiễm bị vu oan rồi bị giam vào thiên lao, Hạ Mẫn Thư bèn nhân cơ hội đó dâng tấu chương lên Hoàng đế còn đang bị thương, lấy lý do Tề Nhiễm làm Thái tử Đại Tề mà có bảy mươi hai tội trạng như bất nhân, bất nghĩa, bất hiếu, ép Hoàng đế phải lập chiếu phế Tề Nhiễm, lập người khác lên.

Tuy khi đó Hoàng đế bị thương rất nặng, nhưng vẫn không hề có ý định phế Tề Nhiễm, Hạ Mẫn Thư còn quỳ ba ngày ba dêm trước cổng Càn Thanh, nói thẳng vào mặt Hoàng đế là ngu muội, sau đó đói quá ngất xỉu, thế là thành danh.

Bảy mươi hai tội trạng mà Hạ Mẫn Thư dưa ra kia khiến cho Tề Nhiễm đến nay nghĩ lại vẫn cảm thấy lạnh người.

Sau khi Tề Nhiễm quay lại, y vẫn luôn cho người chú ý đến Hạ Mẫn Thư, nhưng mãi vẫn không bắt thóp được lão. Kẻ này không đánh bạc cũng không vào kỹ viện, nhà thì nghèo, trong nhà có một người vợ tào khang, một đứa con trai. Hạ Mẫn Thư yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc với con mình, còn từng nói rằng nếu con trai phạm tội, lão sẽ tự mình giao cho Hình bộ. Đứa con kia cũng vô cùng vâng lời Hạ Mẫn Thư, tính tình thẳng thắn, lương thiện.

Hạ Mẫn Thư không nhận hối lộ, cũng không nể mặt bất cứ ai, từ con cháu quý tộc đến quan lại trong triều, chỉ cần bị lão bắt được một chút lỗi lầm nào thì sẽ lập tức bị hạch tội trên triều, trong mắt một số người, Hạ Mẫn Thư chính là loại người rất thanh liêm rất trung nghĩa. Ngay cả Hoàng đế cũng có lúc bất lực với lão. Mà đáng sợ nhất là lão không ngại lật mặt, không ngại làm liều, có chút động chạm nào thì liền khóc lóc kể lể sự trung thành của mình, sợ mình nói ra lời thẳng thắn thì khó nghe khiến Hoàng đế chán ghét, mỗi lần bị Hoàng đế trách mắng là liền định đâm đầu vào cột nhằm bày tỏ lòng trung thành và sự trong sạch của mình.

Cả quan văn lẫn quan võ trong triều đều chủ động tránh né loại người bất chấp tất cả này, không dám chọc vào, tránh voi chẳng xấu mặt nào. Tề Nhiễm sai người theo dõi Hạ Mẫn Thư nhiều ngày, y có thể xác định Hạ Mẫn Thư không bị Tề Tĩnh hoặc Mai phi mua chuộc, lão dâng tấu chương hạch tội y chẳng qua là vì muốn ghi tên mình vào sách sử của Đại Tề mà thôi.

Nếu ban đầu Tề Nhiễm chỉ không vừa mắt với hành vi của lão, thì sau khi lão làm ra những việc như thế, Tề Nhiễm liền trực tiếp xếp lão vào loại người thọc gậy bánh xe, Hạ Mẫn Thư không phải là quân tử.

Lâm Duyệt nghe Tề Nhiễm nói về tính cách của Hạ Mẫn Thư thì bất giác cau mày. Loại người này thật sự rất khó chơi, có thể nói là cái loại chỉ biết lý lẽ của mình. Lão thậm chí không quan tâm đến tính mạng của bản thân lẫn người nhà, chỉ một lòng muốn túm chặt lấy sai lầm của người khác, nhìn đời bằng ánh mắt cao ngạo.

Lâm Duyệt nghĩ rồi hỏi: “Vậy Thái tử điện hạ muốn làm gì lão? Có phương hướng cụ thể không?”

Tề Nhiễm rũ mắt, đáp: “Gần đây cả trong triều lẫn trong cung đều xảy ra rất nhiều chuyện, Hạ Mẫn Thưc chắc chắn lại tìm cơ hội dâng tấu hạch tội Cô và nhà họ Phỉ. Phụ hoàng xem trọng danh tiếng, không muốn để lại tiếng xấu là không nghe lời can gián của trung thần, hẳn là sẽ không động vào lão. Nếu như có thể bắt thóp lão, để lão ngoan ngoãn một chút là được rồi.”

Chờ sau khi y lên ngôi, việc đầu tiên sẽ làm là tống cổ Hạ Mẫn Thư ra khỏi triều đình, đuổi đi càng xa càng tốt.

Lâm Duyệt gật đầu đáp: “Ta hiểu rồi, ta đi quan sát người này trước xem lão có khuyết điểm gì không.”

Tề Nhiễm ừ một tiếng, Lâm Duyệt chuẩn bị đi thì quay lại nhìn Tề Nhiễm một cái, nói: “Bây giờ ngươi là người bệnh, đừng nghĩ nhiều nữa. Vừa rồi ngươi cũng đổ mồ hôi nhiều lắm, tắm một cái đã.”

Nói xong thì Lâm Duyệt đi thật.

Tề Nhiễm tất nhiên biến rõ tình trạng sức khỏe của mình, chỉ có điều không khí giữa hai người khá là gượng gạo, y muốn che giấu suy nghĩ của mình, cũng vì muốn Lâm Duyệt tin là y không để bụng những lời kia, nên mới giao việc của Hạ Mẫn Thư cho Lâm Duyệt đi làm.

Thật ra việc xử lý Hạ Mẫn Thư không gấp, kẻ kia chỉ biết thọc gậy bánh xe, nhưng bây giờ y vẫn là Thái tử, dù Hạ Mẫn Thư có quá đáng đến đâu cũng không dám nói y không xứng làm trữ quân, bảy mươi hai tội kia lão cũng chẳng dám viết ra một chữ.

Trong mắt Tề Nhiễm, bàn đến việc công là một cách tốt để hóa giải sự ngượng ngùng, nhưng y lại không ngờ rằng trước
khi đi Lâm Duyệt sẽ nói như thế. Tề Nhiễm lắc đầu, khi y vừa hình thành một ấn tượng cố định về Lâm Duyệt thì người này lại thể hiện ra một hình ảnh khác.

Có lẽ con người có nhiều mặt tính cách, Lâm Duyệt như vậy là vừa đúng. Hắn dù nói hay làm đều có vẻ không biết nặng nhẹ, nhưng chưa bao giờ vượt qua giới hạn của Tề Nhiễm.

Tề Nhiễm biết với thủ đoạn của Lâm Duyệt trong trạng thái thế này, chỉ cần hắn muốn là có thể biết được bất cứ bí mật gì. Nhưng Lâm Duyệt lại không làm gì cả, sau khi hai bên đạt được thỏa thuận hợp tác, khi không có lời yêu cầu của y thì Lâm Duyệt chẳng qua cũng chỉ đi quan sát trạng thái của Tề Anh…… không làm thêm gì khác nữa.

Đương nhiên, với thủ đoạn của Lâm Duyệt, dù hắn có làm đi nữa, chỉ cần hắn không nói thì y cũng chẳng biết. Nhưng Tề Nhiễm lại dám tin tưởng rằng Lâm Duyệt sẽ không làm vậy. Một là vì bản tính của Lâm Duyệt lười nhác và lạnh nhạt, hai là Tề Nhiễm vô cớ có sự tự tin này mà thôi.

Tề Nhiễm nghĩ vẩn vơ vài chuyện, sau đó cất giọng gọi: “Người đâu, chuẩn bị nước.”

Cát Tường vẫn luôn chú ý động tĩnh trong Đông cung, vừa nghe thấy tiếng động trong tẩm cung thì hắn đã chuẩn bị vào hầu hạ Tề Nhiễm rồi. Nhưng thấy Tề Nhiễm không lên tiếng gọi, Cát Tường nghĩ đến mệnh lệnh trước đó thì không dám tự tiện vào, chỉ có thể đứng ngoài cung điện mà sốt ruột, chỉ sợ Tề Nhiễm xảy ra chuyện bên trong mà hắn không kịp giúp đỡ.

Bây giờ Tề Nhiễm lên tiếng, Cát Tường vội vàng đáp lời, sai những người khác đi chuẩn bị nước, còn hắn thì tự mình vào hầu hạ Tề Nhiễm.

Tề Nhiễm tắm rửa xong, tuy vẫn thấy đầu nặng nề khó chịu, cả người vẫn còn hơi nóng, nhưng tinh thần khá hơn trước nhiều rồi. Y thay thường phục, Cát Tường thì lo lau tóc cho y.

Cát Tường sợ y cảm lạnh, muốn lấy một chậu than giúp y hong tóc, nhưng Tề Nhiễm từ chối. Bây giờ thời tiết đã nóng lắm rồi, còn dùng than hong tóc thì đúng là tự hành xác.

Khi tóc y khô được một nửa thì có người đến bẩm báo, nói Thanh Vương đến rồi.

Tề Nhiễm hơi sửng sốt, đáp: “Mời vào, Cô lập tức qua đó.”

Cát Tường vốn muốn khuyên y lau khô tóc đã, nhưng thấy nét mặt Tề Nhiễm vẫn bình tĩnh, hắn lại đổi cách nói: “Bẩm Thái tử, ngài vẫn còn chưa khỏe hẳn, dù có muốn gặp Thanh Vương, thì cũng phải chăm sóc tốt cho chính mình trước đã. Bây giờ ngài không thể ra gió được, hay là để nô tài mời Thanh Vương vào trong điện.”

Tề Nhiễm kéo vạt áo lại, đáp: “Đi đi.”

Khi Tề Anh đi theo Cát Tường vào trong điện, trong lòng vẫn nghĩ đến Phỉ Hạ. Hôm nay Phỉ Hạ đến găp hắn, không nói gì mà chỉ cầm thương lên đấu với hắn một trận. Khi hắn và Phỉ Hạ cùng xuất chinh, hai người cũng từng đấu một trận, khi đó Phỉ Hạ vẫn còn để tâm đến thân phận và mặt mũi của hắn, ra tay không nặng, lần nào cũng nhường hắn vài chiêu.

Lần này Phỉ Hạ vừa xông lên đã tung sát chiêu, không hề nương tay chút nào, Tề Anh nhanh chóng bị đánh bại, ngã xuống đất rất mạnh. Sau đó Phỉ Hạ mới lạnh giọng nói: “Vương gia, đấu lại, dùng khí thế của ngài khi lên chiến trường, xem ta là kẻ địch của mình mà đánh.”

Tề Anh cắn răng bò dậy tiếp tục đánh với Phỉ Hạ, tiếp tục bị đánh bại, đến lần cuối cùng thì hắn nằm vật trên đất, cảm thấy xương cốt cả người đều đau, hắn thấy mình như bị cả thế giới vứt bỏ rồi, ngay cả cậu ruột cũng đối xử với mình như thế.

Phỉ Hạ lặng lẽ nhìn hắn, thật lâu sau đó mới đỡ hắn dậy: “Xả ra hết rồi, khóc được là tốt.” Sau đó Phỉ Hạ đỡ hắn vào phòng, để hắn thay quần áo.

Tề Anh tưởng rằng Phỉ Hạ sẽ nói những lời như bảo hắn đừng xa cách Thái tử, nhưng Phỉ Hạ lại không nói vậy, ông chỉ nhìn Tề Anh với hai mắt đỏ hoe mà nói: “Ngài đã lớn rồi, lên chiến trường cũng là một anh hùng, ở kinh thành đã là một Vương gia. Trong lòng ngài khó chịu, ta là cữu cữu tất nhiên hiểu được.”

Tề Anh nghe một câu nói nghe có vẻ lạnh lùng nhưng lại hàm chứa quan tâm của Phỉ Hạ, trái tim như bị dìm vào trong nước vậy. Hắn khóc thật lớn với Phỉ Hạ.

Sau khi giải phóng cảm xúc, tâm trạng của hắn bình tĩnh lại rất nhiều, Phỉ Hạ vỗ vỗ vai hắn, sau đó quay người bỏ đi. Tề Anh lau hết nước mắt trên mặt mình, sau đó lảo đảo đi đến Đông cung.

Cát Tường đẩy cửa điện ra, bên trong thoang thoảng mùi thuốc, Tề Anh ngơ ngác nghĩ, Tề Nhiễm ngã bệnh rồi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện