Chàng Rể Vô Song

Mày muốn làm gí?


trước sau

“Số tiền này đủ để anh đến một thị trấn nhỏ, tìm một cô vợ xinh đẹp sống hết cuộc đời rồi. Tôi chỉ có một yêu cầu chính là làm ơn tránh xa Tiểu Lệ ra!”

Tiền Lai nhìn Lâm Hàn bằng ánh mắt lạnh tanh.

“Bây giờ, chỉ cần anh gật đầu, tôi sẽ nói mật khẩu thẻ cho anh. Năm triệu này sẽ là của anh!”

“Năm triệu!”

“Đây không phải con số nhỏ đâu!”

“Tên vô dụng như Lâm Hàn chắc chắn sẽ đồng ý!”

Mọi người đều tập trung ánh mắt về phía Lâm Hàn.

Có điều, Lâm Hàn vẫn cứ cắm đầu ăn, trước mặt anh đã chất đầy xương.

“Đúng là ma đói đầu thai mà, vừa bước vào đã ăn, ăn đến tận giờ luôn”.

“Tôi cũng phục sự kiên nhẫn của anh ta thật, vợ bị người ta công kích đến vậy mà vẫn nuốt trôi!”

“Đúng thế, anh Lai còn biết bảo vệ Dương Lệ, vậy mà một người làm chồng như anh ta mà lại...aizz”.

“Tiểu Lệ lấy người chả ra gì cả!”

“Lâm Hàn, tôi đang hỏi anh đó. Tên vô dụng nhà anh mau trả lời câu hỏi của tôi!”

Nhận thấy mình bị coi khinh, Tiền Lai tức tím người, giọng nói nâng cao mấy tông.

Sắc mặt Lâm Hàn chẳng thay đổi, chậm rãi nhai nuốt miếng thịt viên chiên, cảm giác mùi vị của món ăn đang lan tỏa trong miệng, thở dài một hơi rồi nói.

“Món ăn này ngon thật đây!”

Anh ợ một tiếng sau đó lấy khăn giấy lên lau miệng rồi hỏi Dương Lệ.

“Vợ ơi, anh ăn no rồi, em thì sao?”

“Em cũng no rồi!”

Dương Lệ đặt đũa xuống, cô vốn chẳng buồn ăn chút nào. Nghe câu nói kia của Lâm Hàn, chắc là có ý chuẩn bị đi về.

Dương Lệ cũng chẳng muốn ở đây thêm phút giây nào nữa.

“Ăn no thì tốt!”

Lâm Hàn mỉm cười, cầm tấm thẻ trên bàn lên.

“Hử?”

Mọi người đều chăm chú nhìn Lâm Hàn.

“Anh ta...định đồng ý với Tiền Lai sao?”

“Năm triệu tệ đó, nhiều tiền như vậy chắc chắn Lâm Hàn đồng ý rồi!”

“Đúng thế, đó chẳng phải con số nhỏ!”

“Chắc chắn Lâm Hàn đồng ý!”

Tạch!

Một âm thanh giòn tan vang lên.

Tất cả ngơ ngẩn.

Tấm thẻ bị Lâm Hàn bẻ làm đôi.

“Nếu ăn no rồi vậy chúng ta đi vào việc chính thôi!”

Lâm Hàn cười tươi rói, lộ rõ hàm răng trắng sáng của mình, tiện tay quẳng tấm thẻ bị bẻ đôi qua một bên, nhìn lướt qua tất cả mọi người một lượt.

Ánh mắt này giống như mãnh thú, hổ dữ đang tìm kiếm con mồi.

Những người ngồi trên bàn ăn đều bất giác rùng mình, ớn lạnh sống lưng, cảm giác như mình bị thứ gì đó rất đáng sợ nhằm vào.

Tên vô dụng này...muốn làm gì?

Lập tức, ánh mắt Lâm Hàn nhìn chằm chằm về phía Dương Sơn.

“Bắt đầu từ mày đi!”

Lâm Hàn cười tươi rói, bàn tay trắng bóc vươn ra phía trước!

Phập!

Anh tóm thẳng lấy vai Dương Sơn.

“Đau!”

Sắc mặt Dương Sơn tái bệch, cảm giác xương bả vai của mình như muốn gãy ra, đau điếng người.

“Tên vô dụng này, mày muốn làm gì?”

Dương Sơn nhìn Lâm Hàn đầy khiếp sợ.

Lâm Hàn không nói gì, bàn tay dùng lực nhiều hơn.

Bịch!

Dương Sơn bị quật ngã, cả cơ thể đập mạnh xuống mặt đất.

“A, đau chết rồi!”

Dương Sơn cảm thấy xương của mình như gãy rời, chỗ nào cũng đau.

Lâm Hàn nắm tay lại, đấm một cú lên mặt Dương Sơn.

Binh!

Chỉ một nắm đấm của Lâm Hàn, mũi, mắt, miệng và cả tai của Dương Sơn đều ứa máu tươi, còn rắc một tiếng, xương mũi của hắn ta gãy rồi.

Mặt mũi hắn ta đầm đìa máu tươi, nhỏ giọt xuống dưới đất.

“Đánh...đánh người rồi!”

Cuối cùng mọi người cũng kịp phản ứng lại.

“Tên vô dụng này đánh người rồi!”

Ai nấy đều ngỡ ngàng, không ngờ rằng Lâm Hàn lại ra tay.

“Chồng....”

Dương Lệ cũng kinh ngạc. Cô cứ nghĩ rằng Lâm Hàn ăn no rồi là có ý muốn về nhà, ai ngờ rằng anh muốn đánh người.

“Tên vô dụng này, mày dám đánh tao?”

Khóe mắt Dương Sơn ứa máu, căm hận nhìn chằm chằm Lâm Hàn.

“Tên vô dụng?”

Lâm Hàn cười nhạt, đấm một nhát lên vai Dương Sơn.

Rắc!

Xương bả vai của Dương Sơn vỡ vụn.

“A a a!”

“Đau chết mất!”

Hắn ta hét lên thảm thiết, đau điếng người, cơ thể nằm lăn trên nền đất, không thể nhúc nhích.

Bịch!

Lâm Hàn giẫm chân lên bụng của Dương Sơn. Hắn ta nôn hết toàn bộ những gì vừa mới ăn ra.

“Bây giờ mày bị thằng vô dụng này di dưới gót chân, cảm giác thế nào?”

Lâm Hàn nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Sơn.

“Còn hỏi vợ tao mua xe hay chưa. Vợ tao mua xe hay chưa thì liên quan gì đến mày?”

Bịch!

Anh lại giẫm chân lên bả vai còn lại của Dương Sơn.

Rắc!

Xương bả vai lại vỡ vụn.

“Á!”

Dương Sơn lại hét lên thảm thiết.

“Đi một chiếc Buick trăm mười mấy ngàn tệ còn dám ra vẻ ta

đây trước mặt ông với vợ ông!”

“Đồ rác rưởi không biết trời cao đất dày! Đúng là có mắt như mù!”

Ánh mắt của Lâm Hàn tràn đầy sự chế giễu.

Lúc này, Dương Sơn còn chẳng có sức để mở miệng cãi lại. Hắn ta cảm thấy cả cơ thể chỗ nào cũng đau đến thấu xương thấu tủy, chẳng thể làm được gì.

Lâm Hàn rút chân lại, một lần nữa nhìn xung quanh bàn ăn.

“Anh...anh còn muốn làm gì nữa?”

Thấy ánh mắt của Lâm Hàn, ai nấy đều run rẩy.

“Anh đã đánh Dương Sơn ra nông nỗi này rồi, anh còn muốn sao nữa?”

Ánh nhìn của Lâm Hàn khiến mấy cô bạn học nữ bỗng nhũn hết cả chân, trong lòng khiếp đảm.

Cuối cùng Lâm Hàn dừng ánh mắt trên người một cô gái.

“Ông đây không đánh phụ nữ”.

Lâm Hàn lên tiếng mà mặt lạnh tanh, nhưng anh lại lấy lon bia trên bàn, rót đầy bia vào chiếc bát tô.

Anh đổ ba lon bia vào đầy chiếc bát tô.

“Tuy ông đây nói không đánh phụ nữ nhưng không thể để mày ức hiếp vợ ông được!”

Lâm Hàn cầm bát tô lên, hất về phía trước.

Ào!

Chiếc bát đầy ắp bia hất lên mặt người bạn học nữ kia, đầu tóc, quần áo còn dây cả chút đồ ăn. Mọi người nhìn thấy rõ lá rau xanh dính trên mặt người bạn học nữ.

“Hừ, dám nói bóng nói gió rằng xe của vợ ông là do bên công ty cấp cho. Mẹ kiếp, mày vừa mới tốt nghiệp được một năm mà công ty đã cấp cho mày chiếc Mercedes Benz à? Ngu thế nhỉ!”

“Lớn vậy rồi còn không biết ăn nói sao cho đúng, đúng là uổng công học hành!”

Lâm Hàn lạnh lùng nói.

“Hu hu hu!”

Bạn học nữ kia bị dọa cho ngồi bệt xuống đất, khóc bù lu bù loa, vô cùng uất ức.

“Mày...mày đánh phụ nữ!”

“Lâm Hàn, mày có phải đàn ông không đấy?!”

Lâm Hàn chẳng thèm để ý đến cô ta, ánh mắt lại nhìn về phía Tiền Lai.

“Mày định làm gì?”

Tiền Lai đứng dậy, nhìn Lâm Hàn đầy cảnh cáo.

“Thằng vô dụng kia, tao nói cho mày biết, ông đây có tiền, mày mà dám động đến tao, tao lấy mạng mày!”

“Lấy mạng tao? Mày là cái thá gì hả?”

Lâm Hàn mắng một câu, cầm tấm thẻ bị bẻ gãy làm đôi trong tay, dùng sức siết thật mạnh.

Rắc rắc.

Tiếng rắc rắc râm ran truyền tới

Tấm thẻ bị Lâm Hàn nghiền nát vụn.

Lầm Hàn bỏ vụn nát của chiếc thẻ vào trong bát, sau đó đổ rượu vào rồi bưng chiếc bát lên, đi tới chỗ Tiền Lai.

“Tên vô dụng...mày muốn làm gì?”

Nhìn tấm thẻ nát vụn trong bát, Tiền Lai hoảng loạn, giọng nói run lẩy bẩy. Hắn ta không ngừng lùi về phía sau, chẳng mấy chốc mà đến chân tường.

“Làm gì á? Mời mày uống rượu đấy!”

Lâm Hàn cười lạnh lùng, nhấc chân lên đạp một nhát.

Bịch!

Tiền Lai bị đạp ngã lăn ra đất.

Bàn tay của Lâm Hàn như chiếc kìm sắt, kẹp chặt cằm của Tiền Lai, anh dùng sức tách miệng của hắn ta ra.

Tiền Lai liên tục giãy giụa nhưng chẳng có tác dụng gì.

“Giàu lắm đúng không!”

“Năm triệu chứ gì!”

“Ông đây thiếu chút tiền cỏn con đấy của mày chắc?”

“Còn phát lì xì trong nhóm chat?”

“Còn đòi ông đây ly dị? Mày là cái thá gì? Giờ ông trả hết đống tiền đó cho mày!”

Lâm Hàn cầm chiếc bát pha trộn rượu và tấm thẻ bị nghiền nát, đổ ào ào vào trong miệng Tiền Lai.

-------------------




trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!