Chàng Rể Vô Song

Nhà ở núi Vân Mộng


trước sau

“Mẹ!”, Triệu Tứ Hải lập tức đứng lên gọi.

“Con chính là Tứ Hải à? Tiểu Duyệt đã nói với mẹ, com chăm chỉ làm việc lại còn lo cho gia đình, tiểu Duyệt lấy được con là phúc phận của nó!”

Trần Diễm Diễm nhìn Triệu Tứ Hải một lượt, gật đầu hài lòng.

“Mẹ”.

Lâm Hàn cũng đứng dậy nói.

Lâm Hàn rất ít khi gặp người mẹ vợ này nhưng theo phép tắc vẫn phải chào hỏi.

“Cậu chính là Lâm Hàn?”

Trần Diễm Diễm nhìn Lâm Hàn từ trên xuống dưới, cau mày: “Tôi nghe mọi người nói, cậu là một tên bất tài vô dụng, ngay cả một công việc đàng hoàng cũng không tìm được. Con gái tôi lấy cậu như bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu”.

“Dương Cảnh Đào, ông thật là ngu xuẩn, mắt mù rồi à? Con rể cũng không biết chọn, chọn Lâm Hàn này ư?”

Trần Diễm Diễm lại nhìn Dương Cảnh Đào: “Ông không sợ tiểu Lệ lấy nó phải chịu khổ à?”

Dương Cảnh Đào có chút ngượng ngùng: “Tôi cũng không muốn chọn Lâm Hàn, nhưng năm đó tiểu Lệ sống chết đòi lấy Lâm Hàn, tôi đành chịu! Lúc đó thấy thằng nhóc này cũng là một người tài giỏi, tốt nghiệp đại học, ai biết được lại vô dụng như vậy!”

“Hừ, ông có mắt như mù!”

Trần Diễm Diễm hừ lạnh: “Tôi bây giờ rất mừng vì năm đó đã ly hôn với ông, nếu sống với loại người như ông thì không biết sẽ phải chịu khổ như thế nào!”

Bà ta giơ tay lên trước mặt Dương Cảnh Đào: “Ông có nhìn thấy chiếc nhẫn ngọc trên tay tôi không? Trị giá bảy, tám mươi ngàn tệ, nếu tôi ở với ông thì ông có mua cho tôi được món trang sức giá trị vậy không?”

“Mua được mấy thứ trang sức rách nát đó bà cứ giữ cho kĩ!”

Dương Cảnh Đào cũng không chịu thua kém, lấy chìa khóa xe ra: “Có thấy logo xe trên đó không? Mercedes, tôi bây giờ cũng đang lái một chiếc Mercedes, còn là dòng E350L, hơn sáu trăm ngàn tệ, không đáng tiền bằng đống trang sức rách nát của bà à?”

Dương Lệ bất lực lắc đầu, lý do hai người họ ly hôn là do Trần Diễm Diễm chê Dương Cảnh Đào quá nghèo, cuối cùng bà ta lấy một ông chủ giàu có.

Cho đến bây giờ, chỉ cần gặp nhau là họ sẽ so bì xem mỗi người sống ra làm sao.

“Xe Mercedes? Là ông tự mua à?”

Trần Diễm Diễm sửng sốt: “Dương Cảnh Đào ông là ai tôi còn không biết sao? Có chết cũng cần sĩ diện, nên không chịu khó làm việc, hồi còn trẻ cũng vô dụng giống như Lâm Hàn. Ông có thể mua được Mercedes? Ông đùa tôi à?”

Dương Cảnh Đào lén nhìn Dương Duyệt, chiếc xe này là Dương Lệ cho ông ta.

Nhưng mà ông ta vẫn vỗ ngực nói:

“Thật ngại quá, tôi đã mua chiếc xe này đấy, toàn bộ! Hai năm trước tôi đầu tư, kiếm được mấy trăm ngàn tệ rồi mua xe. Sao nào, ngưỡng mộ không?”

“Haha, không ngờ rằng Dương Cảnh Đào ông lại mua nổi Mercedes cơ đấy”, Trần Diễm Diễm cười lạnh, trong lòng đố kị.

Dương Cảnh Đào rất vui, được khoe khoang trước mặt mọi người, trong lòng ông ta rất sảng khoái.

“Tiểu Lệ, mẹ là mẹ của con, là người từng trải”.

Trần Diễm Diễm nhìn Dương Lệ: “Chọn chồng nhất định phải chọn người có tiền, ít nhất cũng phải có chí tiến thủ, không thể ăn không ngồi rồi như Lâm Hàn được. Nếu không thì quãng đời còn lại của con sẽ rất thảm!”

“Mẹ ơi, Lâm Hàn rất tốt, con rất yêu anh ấy”, Dương Lệ nghiêm túc nói.

“Tên vô dụng bất tài này có gì tốt?”

Trần Diễm Diễm trợn mắt: “Con bây giờ còn chưa trải qua hiện thực gian khổ, trong đầu toàn nghĩ đến việc được sống cùng người mình yêu đến răng long đầu bạc. Ngày xưa mẹ cũng như thế”.

“Sau này, chẳng phải cũng ly hôn với bố con rồi lấy một người có tiền sao? Bây giờ mẹ sống rất thoải mái, ngày nào cũng chơi mạt chược rồi dắt chó đi dạo, chẳng khác gì các phu nhân nhà giàu có. Mẹ cũng muốn con được sống những ngày đó, mà việc đầu tiên con phải làm đó là ly hôn với Lâm Hàn”.

“Tiểu Lệ, mẹ con nói rất đúng, bố đồng ý với mẹ con trong chuyện này”, Dương Cảnh Đào nói.

“Chị Tiểu Lệ, đợi em vào làm trong Sở y tế, em sẽ để ý thêm giúp chị”.

Trần Tùng đi tới: “Trong các cơ quan chính phủ có rất nhiều người trẻ tài giỏi, nhất định sẽ có người phù hợp với chị. Dù sao thì tên Lâm Hàn vô dụng đó cũng không xứng làm anh rể em.

“Được đấy, tiểu Tùng

còn biết quan tâm đến mọi người”.

Trần Diễm Diễm hài lòng gật đầu: “Bây giờ cháu đã là công chức rồi, lại là người thông minh, lanh lợi, sự nghiệp chắc chắn thuận buồm xuôi gió. Chuyện cả đời của tiểu Lệ cháu phải để ý một chút nhé!”

“Bác cứ yên tâm, chuyện này cứ để cháu lo!”, Trần Tùng vỗ ngực.

“Bố, mẹ, con nói lại lần cuối cùng, con sẽ không ly hôn với Lâm Hàn đâu!”, Dương Lệ nói với ánh mắt kiên quyết:

“Hơn nữa, Lâm Hàn rất tốt, cũng rất có chí tiến thủ, không phải là người vô dụng như mọi người nói, anh ấy mới mua nhà mấy hôm trước!”

“Mua nhà?”

Nghe đến đây, mọi người đều bất ngờ.

“Ôi chao, Lâm Hàn mua nhà cơ đấy?”

Trần Đại Lâm nói trước: “Có phải mua nhà cũ đã qua sử dụng? Hay là một nơi xa xôi hẻo lánh nào đó?”

“Nói không chừng còn là căn nhà dột nát nào đó!”, Trần Tùng nhếch mép cười.

“Lâm Hàn, cậu lấy tiền đâu mà mua nhà? Không phải đi ăn cắp đấy chứ?”, Dương Duyệt tò mò hỏi.

“Tiểu Duyệt, thực ra có một số căn nhà chỉ cần bỏ ra mấy chục ngàn tệ tiền trả trước là có thể mua được rồi, không tốn bao nhiêu tiền”.

Triệu Tứ Hải nói: “Ví dụ như lúc nãy tiểu Tùng nói mấy căn nhà cũ nát hoặc là những căn nhà có diện tích rất nhỏ, còn là mua lại nhà cũ, chỉ cần trả trước năm, sáu chục ngàn tệ là có thể mua được rồi”.

Dương Duyệt gật đầu: “Vậy xem ra Lâm Hàn mua loại nhà này rồi, nói không chừng ở được mấy hôm thì đổ”.

“Lâm Hàn, cậu mua nhà ở chỗ nào?”, Trần Diễm Diễm nói: “Đừng nói là ở nơi xa xôi hẻo lánh đấy nha!”

Nghe đến đây, Dương Lệ có chút chột dạ vì cô không biết Lâm Hàn mua nhà ở đâu.

“Nhà ở núi Vân Mộng”, Lâm Hàn lạnh nhạt nói.

Núi Vân Mộng!

Nghe đến đây, mọi người có mặt đều im bặt.

“Hahaha!”

Trần Đại Lâm là người đầu tiên mất kiên nhẫn, cười lớn: “Lâm Hàn, cậu có phải còn chưa tỉnh ngủ, vẫn đang nằm mơ, lại dám nói cậu mua nhà ở núi Vân Mộng”.

Dương Duyệt vỗ mạnh vào đùi, suýt chết sặc vì cười:

“Hahaha, Lâm Hàn ơi là Lâm Hàn, cậu… Thật là buồn cười! Cả nhà chúng ta bình thường coi cậu là vô hình nhưng cậu cũng không cần nói ra những lời này để thu hút sự chú ý của chúng tôi!”

“Mỗi căn biệt thự ở núi Vân Mộng trị giá mười triệu tệ trở lên, cậu… Cậu lại dám nói cậu mua nhà ở đó, chết mất thôi… Buồn cười chết mất, hahaha!”

“Không biết tự lượng sức mình, to mồm thật!”

Dương Cảnh Đào tức đến trợn mắt, râu dựng cả lên, Lâm Hàn lại dám làm ông ta xấu mặt.

Vừa nãy làm cho ông ta xấu mặt trước mặt giám đốc Trương thì cũng thôi đi, bây giờ lại còn làm ông ta xấu mặt trước vợ cũ.

Vừa mới nhờ xe Mercedes lên mặt được tý, giờ lại bị Trần Diễm Diễm cười nhạo rồi.

Đúng như vậy, Trần Diễm Diễm nói: “Dương Cảnh Đào, ông làm cho tôi thất vọng quá, chọn được một người con rể vô dụng nhưng lại thích nói phét!”

Bà ta lại nhìn Dương Lệ: “Tiểu Lệ, bây giờ thì con biết rồi đấy, chồng con thích bốc phét như thế nào! Sống với loại người này con sẽ hạnh phúc sao? Mau ly hôn đi!”

“Bác ơi, chuyện này để cháu lo, cháu sẽ tìm cho chị tiểu Lệ một người đàn ông tốt!”

Trần Tùng nhìn Lâm Hàn, lập tức nói: “Còn anh, Lâm Hàn, mời anh ra ngoài cho, ở đây không hoan nghênh anh, loại người vô dụng như anh căn bản không xứng ngồi ăn cơm với chúng tôi”.

Bỗng nhiên, điện thoại của Trần Tùng reo lên.

-------------------


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!