Chàng Rể Vô Song

Khoan dung độ lượng


trước sau

“Sao, để các người thừa nhận tôi là ông chủ của Sa Ngư khó khăn đến vậy à?”, Lâm Hàn nhìn hai người đầy châm chọc.

Hai người sợ hãi đến mức hai chân nhũn ra, kinh hồn bạt vía.

Trịnh Lượng phản ứng lại trước tiên, ông ta hít một hơi thật sâu, đè nén sự sợ hãi trong lòng, cười xòa nói:

“Thật bất ngờ, không ngờ người giao hàng, giẻ rách dưới đáy xã hội trong miệng cháu trai tôi lại là ông chủ thâm sâu khó dò của Sa Ngư, đúng là nhìn nhầm rồi!”

“Cậu Lâm, trước kia Minh Sơn bất kính với cậu, mong cậu tha thứ!”

Trịnh Lượng cúi đầu khom lưng.

Bây giờ thân phận của của Lâm Hàn đã được xác nhận, dù có kinh ngạc đến mấy cũng vô ích.

Những cảm xúc này không giúp ích gì.

Điều cần làm bây giờ là khôi phục ấn tượng của Lâm Hàn về Trịnh Minh Sơn, giành được sự ưu ái của Lâm Hàn.

Vì Trịnh Lượng biết, mình không động vào nổi Lâm Hàn này!

“Tha thứ?”

Ánh mắt Lâm Hàn hơi lạnh:

“Một lời tha thứ là có thể bỏ qua tất cả những chuyện đã xảy ra trước kia à? Cháu trai ông trước đây châm chọc tôi rất nhiều, Lâm Hàn tôi chưa bao giờ là người rộng lượng, chuyện này tôi sẽ không quên đâu”.

Nghe thấy câu này, sắc mặt Trịnh Lượng và Trịnh Minh Sơn đều tái nhợt.

Mắt Trịnh Lượng đảo liên tục, sau đó ông ta cắn răng, đột nhiên vung tay lên!

Chát!

Ông ta tát một phát thật mạnh vào mặt Trịnh Minh Sơn.

“Trịnh Minh Sơn, còn ngây ra đấy làm gì, không mau xin lỗi cậu Lâm đi?!”, Trịnh Lượng nghiêm giọng quát:

“Cái đồ có mắt không tròng, cậu Lâm mà cũng dám đắc tội! Tại mày mà chuyện tài trợ cho chương trình ‘Tôi là triệu phú’ của nhà họ Trịnh mới thất bại đấy!”

“Chú hai…”

Trịnh Minh Sơn ngẩn người, há hốc mồm, không ngờ Trịnh Lượng lại đột nhiên đánh mình.

Chát!

“Vẫn chưa chịu xin lỗi à!”

Trịnh Lượng lại tát thêm cái nữa.

Trịnh Minh Sơn hít vào một ngụm khí lạnh, hai cái tát khiến má gã đau rát, hai bên má sưng phồng, đỏ ửng.

Hai phát tát này khiến gã bừng tỉnh từ cơn bàng hoàng trong tích tắc.

Tạm thời gác chuyện trước kia sang một bên, có nghĩ cũng vô ích.

Vì sự thật đã ở ngay trước mắt, dù gã không thể tin được thì Lâm Hàn cũng đã ngồi vào vị trí ông chủ Sa Ngư!

Một câu của anh có thể quyết định nhà họ Trịnh có được tiếp tục tài trợ cho ‘Tôi là triệu phú’ nữa hay không. Chuyện này liên quan đến nhà họ Trịnh, họ đang cố gắng chuyển từ ngành vật liệu thép truyền thống sang ngành công nghệ truyền thông hiện đại.

Ai cũng biết ngành truyền thống rất khó phát triển, đặc biệt là vật liệu thép.

Đất nước đang ra sức thực hiện chính sách bảo vệ môi trường, vừa muốn núi vàng núi bạc, vừa muốn non xanh nước biếc.

Mà luyện thép sẽ sinh ra rất nhiều sự ô nhiễm, cứ cách một thời gian Cục bảo vệ môi trường lại đến công ty Bảo Sơn của nhà họ Trịnh kiểm tra một lần.

Vì các chỉ số không đạt tiêu chuẩn, nhà họ Trịnh đã buộc phải đóng cửa một số xưởng luyện thép.

Trong khoảng thời gian này, lợi nhuận của nhà họ Trịnh không hề lạc quan, thậm chí còn tăng trưởng âm.

Vì vậy ban lãnh đạo cấp cao của nhà họ Trịnh rất coi trọng việc chuyển đổi.

Lần này nhà họ Trịnh tài trợ cho chương trình “Tôi là triệu phú” chính là để thử nghiệm.

Nếu để ban lãnh đạo biết, nguyên nhân khiến nhà họ Trịnh bị đá ra khỏi nhóm chat là do Trịnh Minh Sơn đắc tội ông chủ Sa Ngư, chắc chắn họ sẽ nổi trận lôi đình!

Trịnh Minh Sơn cũng không có kết cục tốt đẹp!

Vậy nên nhất định phải xin lỗi, phải khiến Lâm Hàn đồng ý để nhà họ Trịnh được tiếp tục tài trợ cho ‘Tôi là triệu phú’.

“Trịnh Minh Sơn, sao vẫn còn ngây ra đó?”

Thấy Trịnh Minh Sơn vẫn đứng im không nhúc nhích, Trịnh Lượng trợn mắt, lửa giận bùng cháy, lại giơ tay lên.

“Xin lỗi, cháu xin lỗi!”

Trịnh Minh Sơn phản ứng lại rồi nhanh chóng đáp lại.

Gã ta nhìn Lâm Hàn, cúi đầu, cung kính nói:

“Cậu Lâm, trước đây tôi đã buông lời xúc phạm cậu, hy vọng cậu khoan dung độ lượng, tha cho tôi lần này!”

“Tha cho anh cũng không phải không thể”, Lâm Hàn nhẹ giọng nói: “Nhưng có điều kiện”.

Từ đầu đến cuối, Lâm Hàn không hề coi trọng Trịnh Minh Sơn, sở dĩ anh nói những lời vừa nãy là để đưa ra điều kiện.

“Điều kiện gì? Xin cậu Lâm cứ nói”, Trịnh Lượng nói ngay:

“Chỉ cần cậu Lâm tha thứ cho nhà họ Trịnh chúng tôi, đồng ý cho chúng tôi

tiếp tục làm nhà tài trợ cho ‘Tôi là triệu phú’ thì điều kiện gì tôi cũng đồng ý. Đương nhiên, tiền đề là nhà họ Trịnh có thể làm được”.

Nói đến câu cuối, Trịnh Lượng lại cười hì hì.

Lâm Hàn lười quan tâm chút suy tính ấy trong lòng Trịnh Lượng, anh nói:

“Điều kiện của tôi rất đơn giản. Tôi muốn hợp tác về mảng vận chuyển với nhà họ Vương ở thành phố Đông Hải trong tương lai, nhưng nhà họ Vương không đồng ý. Có lẽ cần nhà họ Trịnh mấy người nói giúp tôi vài câu, dù sao bốn gia tộc lớn cũng có quen biết”.

Nghe thấy điều kiện này, cả hai người đều thở phào nhẹ nhõm.

“Cậu Lâm đừng lo, đây chỉ là chuyện nhỏ!”, Trịnh Lượng cười híp mắt.

“Đúng thế, chỉ là một cái nhấc tay mà thôi”, Trịnh Minh Sơn cũng cười khà khà:

“Ngày đó ở trang viên Hoàng Gia, Vương Huy không biết điều, nói năng lỗ mãng với cậu Lâm, nếu cho anh ta biết thân phận của cậu Lâm thì có lẽ cậu Lâm cũng không phải phiền như vậy, Vương Huy sẽ tới cầu xin được hợp tác với cậu”.

“Tôi muốn tạm thời giữ bí mật chuyện thân phận của mình”, Lâm Hàn xua tay: “Nếu lúc đó cần giúp đỡ, tôi sẽ tìm hai người”.

“Được!”

Hai người đồng thanh đáp.

“À đúng rồi cậu Lâm, chuyện tài trợ cho ‘Tôi là triệu phú’ của nhà họ Trịnh chúng tôi…”

Trịnh Lượng mở miệng.

“Các người tiếp tục tài trợ đi, Lý Minh, lát nữa thêm họ vào nhóm”, Lâm Hàn hờ hững nói.

“Vâng thưa cậu Lâm”, Lý Minh gật đầu.

Nghe đến đây, Trịnh Minh Sơn và Trịnh Lượng đều vui mừng không xiết, họ không ngờ Lâm Hàn lại dễ nói chuyện như vậy.

Lần này về nhà họ Trịnh, họ có thể giải thích cho ban lãnh đạo rồi.

“Đúng rồi, còn một chuyện nữa”, Lâm Hàn nhìn Trịnh Minh Sơn:

“Chuyện xảy ra ở biệt thự nhà họ Tống trong Sky Garden, tôi mong rằng anh sẽ giải thích với Tống Ngọc. Và tất nhiên phải nói thế nào thì trong lòng anh hẳn tự biết!”

“Tôi biết! Tôi biết!”

Trịnh Minh Sơn cười đáp.

“Ừm, không còn chuyện gì nữa rồi, hai người ra ngoài đi”.

Lâm Hàn thờ ơ lên tiếng.

Trịnh Minh Sơn và Trịnh Lượng nhìn nhau, cuối cùng nói với Lâm Hàn:

“Vậy chúng tôi đi đây, cậu Lâm”.

Nói xong hai người cung kính lui ra.

Ra khỏi Sa Ngư, Trịnh Lượng cảm thán:

“Thật không ngờ Lâm Hàn lại là ông chủ đứng sau app livestream Sa Ngư. Hơn nữa bây giờ hẳn là rất ít người biết chuyện này, ba gia tộc lớn kia có thể cũng chưa biết. Nhà họ Trịnh chúng ta được biết thân phận Lâm Hàn trước, nếu tận dụng khoảng thời gian này tạo dựng quan hệ tốt với Lâm Hàn, chưa biết chừng sau này nhà họ Trịnh chúng ta lại gặt hái được lợi ích lớn”.

“Vâng, đúng thế!”

Trịnh Minh Sơn gật đầu: “Cháu cũng bất ngờ! Vừa nãy khi chiếc ghế xoay lại, nhìn thấy Lâm Hàn ngồi trên đó, cháu đã sợ đến mức suýt ngã ngồi xuống đất. Chú cũng biết cháu và Lâm Hàn có không ít hiềm khích mà”.

“Nhưng cậu ấy đã gạt bỏ hiềm khích trước kia, cho phép nhà họ Trịnh được tài trợ cho chương trình ‘Tôi là triệu phú’ lần nữa, sự độ lượng này, Trịnh Minh Sơn cháu tự nhận là mình không có, điều này khiến cháu rất khâm phục!”

Nói đến đây, Trịnh Minh Sơn tỏ vẻ chân thành, không hề nói dối.

“Được rồi, bây giờ chúng ta về báo cáo chuyện này với ban lãnh đạo đi”, Trịnh Lượng cười nói:

“Nhà họ Trịnh chúng ta có thể tài trợ cho ‘Tôi là triệu phú’ lần nữa là phải cảm ơn Lâm Hàn! Đồng thời nỗi lo này của chú cũng đã được trút bỏ”.

-------------------




trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!