Chàng Rể Vô Song

Lâm Hàn là tên lừa đảo


trước sau

"Thế à!"

Ánh mắt Trương Lan bừng sáng, bà ta vô cùng hài lòng với điều kiện của Lâm Hàn:

"Cháu giúp con gái dì lấy lại túi xách ngoài đường, dì nghĩ hai đứa có duyên đó. Con gái dì cũng không còn nhỏ nữa, từ trước đến nay chưa từng có bạn trai, không biết Lâm Hàn có ấn tượng thế nào với con gái của dì?"

Nghe thế, Lâm Hàn ngây ra, Trương Lan này đang muốn tìm người yêu cho con gái sao!

Tống Ngọc cũng ngớ người, khuôn mặt cô ấy dần đỏ lên.

Tuy rằng cô ấy cũng có chút hảo cảm với Lâm Hàn, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện muốn tiến đến bước hẹn hò với anh.

"Có điều Lâm Hàn này cùng không tệ, tốt bụng giúp đỡ người khác, điều kiện gia đình cũng khá giả..."

Tống Ngọc lén nhìn Lâm Hàn, nhịp tim tăng tốc.

"Ách..."

Lâm Hàn cũng muốn câm nín, Trương Lan hỏi nhiều như thế, sau cùng cũng là vì tìm người yêu cho con gái mình.

"Dì ơi, thật ra cháu..."

Lâm Hàn vừa mở miệng, định nói với Trương Lan anh đã lập gia đình rồi.

Nhưng lúc này, bỗng nhiên vang lên tiếng mở cửa.

Ngoài cửa là một người đàn ông trung niên và một người thanh niên vừa nói vừa cười bước vào.

Người đàn ông trung niên đeo mắt kính, trông rất nho nhã, nhưng cả người lại hơi toát ra vẻ nghiêm khắc, nếu là một người bình thường đứng cạnh ắt hẳn sẽ bị vẻ nghiêm khắc này chèn ép đến không thở nổi.

Người này là bố của Tống Ngọc, ông chủ nhà họ Tống, Tống Hoài Nhu.

Thanh niên bên cạnh khuôn mặt sáng sủa, gò má hơi gầy, tóc vuốt ra sau, rất hoạt bát và đẹp trai.

Người này là Trịnh Minh Sơn!

"Chú Tống, biệt thự nhà chú lớn quá!"

Sau khi vào nhà, Trịnh Minh Sơn quan sát biệt thự, mỉm cười nói.

"Nào có, chỉ là biệt thự loại thường thôi", Tống Hoài Nhu cười nói: "Ở Sky Garden thì có thể tính là lớn, nhưng nếu ở núi Vân Mộng thì cũng chỉ là một căn biệt thự nhỏ thôi".

"Cháu nghe nói, biệt thự núi Vân Mộng là loại đắt nhất, có một đại gia bí ẩn chi hơn 70 triệu để giành lấy, xem ra sông ở thành phố Đông Hải vẫn rất sâu!", Trịnh Minh Sơn cảm khái nói:

"Tuy rằng, mặt ngoài chúng ta là bốn gia tộc lớn ngồi trên đỉnh, nhưng vẫn còn rất nhiều đại gia ngầm đấy".

Tầm nhìn của gã ta dời về phía phòng ăn, khi nghìn thấy một chàng trai ngồi trong đó thì hơi ngẩn ra:

"Ơ, Lâm Hàn, sao mày lại ở đây?"

Vẻ mặt Trịnh Minh Sơn đầy bất ngờ, gã ta không tài nào nghĩ được sẽ gặp Lâm Hàn ở đây.

Gã ta lại bày ra nét mặt xem thường:

"Lâm Hàn, đây là nhà họ Tống, một trong bốn gia tộc lớn! Là chỗ một thằng shipper như mày có thể vào sao? Đừng nói là mày giao đồ ăn đến đây rồi tiện ăn chực một bữa nhá!"

Dứt lời, Trịnh Minh Sơn bật cười ha hả.

"Tiểu Lan, cậu ta là ai vậy?"

Ánh mắt Tống Hoài Nhu nhìn về phía Lâm Hàn cũng hơi bất ngờ.

Ông ta nhớ lại chiếc Business Star GMC đang đỗ ngoài cổng kia, hẳn là của chàng trai này.

Đi một chiếc xe hơn cả triệu tệ, lai lịch chàng trai này cũng không tầm thường.

"Hoài Nhu, để em giới thiệu với anh", Trương Lan mở miệng nói:

"Đây là Lâm Hàn, hôm Tiểu Ngọc bị giật túi xách ở Fortune Plaza, là nhờ chàng trai tài giỏi đẹp trai này giúp Tiểu Ngọc lấy lại túi xách đấy, vì thế Tiểu Ngọc mời riêng cháu ấy về ăn bữa cơm để cảm ơn!"

"Thì ra là như vậy!"

Tống Hoài Nhu sáng tỏ, cười rồi nói với Lâm Hàn: "Lâm Hàn, cảm ơn cậu đã trợ giúp nhé!"

"Không có gì đâu ạ!", Lâm Hàn cười nhạt.

"Hoài Nhu à, để em kể anh nghe, điều kiện của Lâm Hàn cũng rất tốt đó", Trương Lan lại nói:

"Xe cậu ta đi chính là Business Star hơn cả triệu tệ thì khỏi phải bàn rồi. Hơn hết, cậu ta là người thành phố Thiên Kinh, cũng có nhà ở đó".

"Thật sao!"

Nghe đến đay, hai mắt Tống Hoài Nhu bừng sáng, thành phố Thiên Kinh chính là thủ đô của Hoa Hạ đấy.

Đồng thời, nơi đó cũng là nơi hội tụ các thế gia, quý tộc hàng đầu Hoa Hạ. Nếu như có thể lôi kéo quan hệ với những nhân vật ở đó, sẽ có rất nhiều lợi ích cho con đường thăng tiến của nhà họ Tống sau này.

"Không biết bố cậu Lâm Hàn tên là gì, nói xem không chừng tôi lại biết đó!", Tống Hoài Nhu

nói một cách đầy ẩn ý.

"Chú Tống! Dì Trương! Hai người đừng để cậu ta lừa, tên Lâm Hàn này chỉ là shipper thôi! Bản chất cậu ta chỉ là một thằng nghèo kiết xác!"

Trịnh Minh Sơn đứng cạnh bỗng hét toáng lên, nhìn Lâm Hàn với ánh mắt cực kỳ xem thường.

"Shipper?"

Trương Lan lắc đầu: "Minh Sơn à, cháu đừng nói bậy, một shipper sao có thể đi xe hơn cả triệu tệ chứ?"

"Trịnh Minh Sơn, xin anh nói năng đàng hoàng lại!"

Sắc mặt Tống Ngọc lạnh đi: "Ở trang viên Hoàng Gia, anh có thể chế giễu, sỉ nhục Lâm Hàn, tôi không ngăn anh lại, bởi vì ở đó là chỗ của nhà họ Hàn".

"Nhưng ở đây là nhà họ Tống! Lâm Hàn là khách của nhà họ Tống chúng tôi, nếu anh sỉ nhục Lâm Hàn, chính là sỉ nhục nhà họ Tống tôi! Tuy nhà họ Tống không bằng nhà họ Trịnh, nhưng vẫn cần mặt mũi! Nếu anh vẫn cứ tiếp tục như vậy, xin mời anh rời khỏi đây, nơi này không hoan nghênh anh!"

"Đúng thế, Minh Sơn à, lời này của cháu thật sự vô lễ quá!", Tống Hoài Nhu cũng lắc đầu.

"Lâm Hàn, tôi mời anh đến đây là vì muốn giúp anh hợp tác được với nhà họ Vương về mảng vận chuyển", Tống Ngọc quay sang nói với Lâm Hàn, trên mặt hiện lên vẻ áy náy:

"Nhưng anh không phải là shipper, thế thì tôi cảm thấy không thể giúp hợp tác mảng vận chuyển được rồi, để anh phải đi một chuyến công cốc rồi".

"Tại sao vậy?", Lâm Hàn ngẩn ra.

"Ách, vốn tôi tưởng rằng anh giống như lời bọn họ nói, tập hợp tất cả các anh shipper ở thành phố Đông Hải lại để thành lập công ty, sau đó tìm kiếm đối tác hỗ trợ vận chuyển giao đồ ăn, rồi chia phần trăm cho bên công ty vận chuyển", Tống Ngọc ngượng ngùng nói:

"Nhà họ Tống chúng tôi gần đây cũng đang kiến tạo mảng vận chuyển chuyên dụng, thế nên tôi nghĩ nhà tôi có thể hợp tác với anh. Nhưng không ngờ, anh không phải là shipper..."

Càng nói, đầu Tống Ngọc càng cúi thấp, xấu hổ vô cùng.

Lâm Hàn suýt nữa đã tăng xông máu.

Thì ra Tống Ngọc mời anh đến là muốn anh hợp tác với mảng vận chuyển của nhà họ Tống.

"Tống Ngọc, cô đừng để tên Lâm Hàn hèn mọn này lừa! Cậu ta chính là shipper đó!"

Trịnh Minh Sơn lại gào lên.

"Trịnh Minh Sơn, mời anh rời khỏi đây ngay lập tức!"

Tống Ngọc không nhịn được: "Tôi nói lại lần cuối, Lâm Hàn không phải shipper!"

"Minh Sơn, cháu nói thế thật không phải phép!", Tống Hoài Nhu cũng nói.

"Haiz!"

Trương Lan thở dài, không ngờ đầu óc Trịnh Minh Sơn kém như thế.

Lâm Hàn người ta lái chiếc xe sang cả triệu tệ, có thể đi làm shipper sao?

"Chú Tống, dì Trương, cháu có bằng chứng, chứng minh Lâm Hàn chỉ là một thằng shipper!", Trịnh Minh Sơn lại nói.

"Bằng chứng?"

Nghe thế, mọi người đều là ngây ngẩn tại chỗ.

"Bằng chứng gì, cháu lấy ra xem", Tống Hoài Nhu nói.

Trịnh Minh Sơn sắp xếp lại ngôn từ, lúc này mới nói:

"Chú Tống, dạo gần đây đài truyền hình Đông Hải đang chuẩn bị giải trí tên là 'Tôi là triệu phú', chú có biết không?"

"Đương nhiên chú biết", Tống Hoài Nhu gật đầu: "Nội dung là chọn 30 người bình thường ở thành phố Đông Hải và tặng họ 10 triệu tệ, giúp họ biến thành người giàu, sau đó quay lại toàn bộ quá trình. Một khi chương trình này được công chiếu, ắt hẳn thu về lợi nhuận rất cao! Được khá nhiều nhà tài trợ đầu tư và coi trọng!"

"Chú Tống, chú nói không sai!"

Trịnh Minh Sơn nói: "Mà nhà họ Trịnh cháu là một trong những nhà tài trợ của chương trình 'Tôi là triệu phú' này!"

-------------------


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!