Chàng Rể Vô Song

Ông cũng cút ra ngoài


trước sau

“Lâm Hàn, cậu làm gì vậy?”

Thấy anh làm vậy, Dương Cảnh Đào biến sắc quát.

Lâm Hàn lười để ý đến Dương Cảnh Đào, anh xách hai người đó lên rồi vung mạnh hai tay.

Rầm!

Rầm!

Trương Đức Thuận và Trương Đào bị Lâm Hàn ném ra ngoài cửa, ngã mạnh xuống đất.

“Ôi trời, đau chết tôi rồi!”

“A a a a!”

Sắc mặt hai người đều trắng bệch vì đau, họ nghiến răng.

“Lâm Hàn, cái tên ăn bám, cậu có ý gì hả?”

Trương Đào trợn mắt hung dữ với Lâm Hàn: “Anh dám xấc xược với tôi thế à, anh có tin tôi bảo chú Dương đuổi anh ra ngoài không?”

“Lâm Hàn, tôi là chú tư của cậu, cậu dám đánh tôi à?”

Trương Đức Thuận che cái mông đau đớn của mình mà la lớn.

“Chú tư? Tôi không có chú tư nào như ông cả. dã man không biết lý lẽ, còn xem thường người khác nữa chứ”, Lâm Hàn lạnh lùng nói:

“Mở miệng ra là giúp việc, chữ “người làm” cứ treo bên mép miệng ông thế nhỉ, còn nói dì Hạ không xứng ăn cùng bàn với ông. Ông cũng không nhìn lại thử xem mình là người như nào, cao quý hơn ai hả?”

“Còn cô nữa, Trương Đào…”

Lâm Hàn lạnh lẽo nhìn Trương Đào: “Xấu xí hay kém cỏi cũng không thành vấn đề, thế nhưng không hề nhận thức được bản thân là cái dạng c*t chó gì!”

“Còn nói cái gì mà đàn ông có nhà có xe, lương một tháng hơn mười ngàn mới xứng với cô, bản thân cô là cái thá gì? Đàn ông mắt mù mới thích cô. Đến nhà tôi làm khách mà cô còn tự cho nơi này là nhà mình à? Tưởng mình là chủ biệt thự này sao?”

“Còn bắt tôi lịch sự với cô, cô xứng sao?”

“Không muốn ăn với dì Hà thì hai người cút được bao xa cứ cút đi, ở đây không chào đón hai người”.

Nghe anh nói mấy lời đó, Trương Đức Thuận và Trương Đào sửng sốt.

Ngay sau đó, Trương Đức Thuận la lên:

“Dương Cảnh Đào, con rể anh làm phản rồi! Cậu ta dám đánh cả chú tư đây này, cái thứ không biết lớn biết nhỏ gì thế! Anh là bố vợ mà cứ mặc kệ cái thằng ăn bám vô phép vô tắc này sao?”

Trương Đào cũng lệ ngắn lệ dài:

“Chú Dương, chú phải giải quyết vụ này đi. Lâm Hàn này đối xử với hai bố con cháu như vậy là xem thường người bố vợ là chú đấy. Nếu chuyện này là bị truyền ra ngoài, chú biết giấu mặt đi đâu!”

Sắc mặt Dương Cảnh Đào trở nên âm trầm..

Nếu chuyện này thật sự bị truyền ra ngoài, chắc chắn ông ta sẽ trở thành trò cười của bà con họ hàng.

Khách đến nhà mà lại bị con rể của ông ta đuổi ra ngoài, người làm bố vợ là mình lại mặc kệ ngồi nhìn, thế chẳng phải làm trò hề cho thiên hạ sao?

“Lâm Hàn, cậu mau dìu chú tư và Tiểu Đào đứng dậy đi, sau đó xin lỗi!”, Dương Cảnh Đào trầm giọng nói.

“Dương Cảnh Đào, nếu ông muốn quản chuyện này thì tôi cũng sẽ đá ông ra luôn đấy!”

Lâm Hàn lạnh lùng nhìn Dương Cảnh Đào.

Bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, Dương Cảnh Đào run như cầy sấy, lạnh cả sống lưng.

Ông ta trố mắt, cái thằng Lâm Hàn này… thế mà lại nói muốn đá ông ta ra khỏi nhà?

Chuyện này cũng thôi đi, quan trọng là cậu ta lại nói ngay trước mặt họ hàng.

Trương Đức Thuận và Trương Đào cũng há hốc mồm.

Lâm Hàn lại còn dám nói chuyện như vậy với bố vợ à? Không sợ người bị đá ra ngoài là anh ta sao?

Lúc này, Dương Cảnh Đào tức giận thở hổn hển, ngực đau nhói.

Cảm xúc lên xuống thất thường khiến cơ thể vốn đã yếu ớt của ông ta lại tái phát bệnh.

Ông ta ôm ngực, ngón tay run rẩy chỉ vào Lâm Hàn:

“Lâm Hàn, cái tên ăn bám cậu, cậu có dám… cậu nói lại xem!”

“Tôi nói, nếu ông quản chuyện này thì tôi cũng sẽ đá ông ra luôn đấy!”, Lâm Hàn trợn mắt nhìn Dương Cảnh Đào.

“Cậu… cậu…”

Dương Cảnh Đào tức đến mức đầu tóc dựng thẳng lên, đồng tử phóng to, trợn trắng mắt, ngã xuống đất.

Dương Cảnh Đào tức đến ngất.

“Bố! Bố!”

Dương Lệ biến sắc, vội vàng dìu Dương Cảnh Đào vào phòng.

“Lâm Hàn, cậu quá quắt lắm rồi!”

Trương Đức Thuận quát: “Ngay cả bố vợ mình mà cậu cũng dám làm chọc tức tới ngất à!”

“Đây là chuyện nhà tôi, cần ông xen vào sao?”, Lâm Hàn chắp hai tay ra sau lưng, lạnh nhạt nói:

“Bây giờ mau mau biến khỏi mắt tôi đi!”

“Biệt thự này không phải của cậu, dựa vào đâu bảo

tôi biến?”, Trương Đức Thuận hỏi.

Lâm Hàn nhíu mày, anh giơ tay ra xách Trương Đức Thuận lên.

Bốp!

Ngay sau đó, Lâm Hàn đấm vào mặt ông ta.

“Lão già không biết phép tắc, bảo ông biến khỏi mắt tôi đã là nhân từ với ông lắm rồi đấy”.

Sh…

Trương Đức Thuận hít khí lạnh, cú đấm này làm mặt ông ta đau rát.

Cả khuôn mặt lập tức ứ máu, sưng phù lên thấy rõ.

“Thằng ranh, một đứa phận làm con cháu mà lại dám đánh chú tư mày à? Tao là họ hàng của mày, là bậc cha chú của mày đấy! Mày đúng là không biết trên biết dưới gì cả!”

Trương Đức Thuận trợn mắt với Lâm Hàn la lớn.

Bốp!

Lâm Hàn lại đấm vào mặt ông ta khiến một bên mặt khác của Trương Đức Thuận sưng vù lên.

“Chú tư? Một kẻ chẳng hề có máu mủ ruột rà gì như ông mà cũng xứng làm họ hàng với Lâm Hàn tôi à?”, Lâm Hàn lạnh lùng:

“Dù có là thế thật thì có làm sao? Ỷ vào mình là bậc cha chú thì có thể lên mặt kẻ cả, vô lý như vậy à?”

Nói rồi!

Lâm Hàn lại đấm ông ta cái nữa.

Cạch…

Một tiếng động nho nhỏ vang lên.

Hai cái răng cửa của Trương Đức Thuận lẫn chút máu rơi xuống đất.

“Ôi trời ơi, đau chết mất!”

Trương Đức Thuận che miệng kêu thảm thiết.

“Tôi vốn dĩ chỉ muốn bảo ông cút đi nhưng giờ tôi đổi ý rồi”.

Lâm Hàn lại nói: “Hôm nay ông khạc đờm lên xe tôi, bây giờ ông đi lau dọn sạch sẽ xe của tôi đi!”

“Cái gì? Bảo tao đi rửa xe cho mày á? Lâm Hàn, mày là cái thá gì mà bảo tao rửa xe cho mày! Mày chỉ là một thằng bám váy, có tư cách gì bắt tao rửa xe cho mày? Mày…”

Mắt Trương Đức Thuận đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào Lâm Hàn.

Bốp!

Ông ta vừa dứt lời đã bị Lâm Hàn đánh thêm một cái.

“Nếu ông đã không chịu rửa xe cho tôi thì tôi sẽ đánh đến khi nào ông chịu rửa mới thôi!.

Bốp bốp bốp!

Tiếng tát tai lập tức vang lên liên hồi.

Động tác của Lâm Hàn rất nhanh, mỗi cái tát đều hung hăng tát thẳng vào mặt Trương Đức Thuận.

Một lúc sau, khuôn mặt Trương Đức Thuận đã đã bầm tím giống đầu heo, miệng đầy máu, vài cái răng bị gãy rơi ra ngoài, cả người ông ta co giật vì đau.

Trương Đào trố mắt đứng một bên nhìn.

“Tôi… tôi rửa xe, cậu đừng đánh nữa!”

Cuối cùng Trương Đức Thuận cũng xin tha. Chàng trai này ra tay tàn nhẫn quá, ông ta có cảm giác nếu cứ tiếp tục, răng của mình sẽ gãy rồi rơi ra ngoài hết.

Tay trái Lâm Hàn vung lên.

Trương Đức Thuận ngã xuống đất như một con chó sắp chết.

“Xe tôi đang đỗ bên ngoài, đi mà rửa cho sạch. Nếu để tôi thấy một hạt bụi nào thì tôi xé rách miệng ông ngay đấy”, Lâm Hàn lạnh lùng nói.

“Được được được!”

Trương Đức Thuận vội vã bò dậy chạy đến chỗ xe của anh.

Trương Đức Thuận sợ thật rồi, tim cứ đập thình thịch vì sợ, sau lưng mồ hôi chảy đầm đìa.

Ngay cả bố vợ mình mà Lâm Hàn này còn dám đối xử như vậy nữa thì đừng nói gì đến một chú tư chẳng có quan hệ máu mủ gì.

“Cô cũng qua đó rửa xe luôn đi”, Lâm Hàn nhìn Trương Đào.

“Tôi cũng phải đi à?”

Trương Đào biến sắc.

“Sao, không muốn đi à?”, Lâm Hàn nâng tay phải lên định tát cô ta.

“Đi đi đi! Tôi đi!”

Trương Đào khẽ giật mí mắt, sợ hãi chạy theo Trương Đức Thuận.

Cô ta không muốn mặt mình biến thành bộ dạng như Trương Đức Thuận.

-------------------


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!