Chàng Rể Vô Song

Tiếp rượu


trước sau

"Ồ? Nói nghe thử xem", Lâm Hàn cũng khá hứng thú.

Sở Tiêu Tiêu nói: "Hồi còn đi làm ở Tiffany, lương mỗi tháng là 5 ngàn tệ, tuy là cũng không thấp, nhưng mỗi tháng trừ tiền thuê nhà, chi tiêu hằng ngày, vốn cũng chẳng còn bao nhiêu".

"Mà thế thì cũng được, dù sao cũng miễn cưỡng đủ sống qua ngày. Nhưng mà bố tôi đột nhiên lại mắc chứng tăng urê-huyết, cần tiền để lọc thận, phẫu thuật, thuốc men... Chỉ trong vòng nửa tháng, đã tiêu sạch hết số tiền tôi dành dụm được. Chút tiền lương ít ỏi làm ở Tiffany hoàn toàn không đủ".

Nói đến đây, Sở Tiêu Tiêu lại thở dài:

"Sau cùng không còn cách nào tôi chỉ có thể đến quán karaoke làm gái tiếp rượu, một đêm tiếp vài vị khách uống rượu, mỗi tháng cũng kiếm được hơn 10 ngàn tệ. Tuy nói nghề này không mấy đứng đắn, nhưng cũng đành chịu, tất cả vì kiếm tiền mưu sinh mà thôi".

Sở Tiêu Tiêu cầm ly bia trên bàn uống một hơi cạn đáy, trên mặt vẫn mang theo nỗi buồn chưa nguôi, cô ta cười khổ nhìn Lâm Hàn:

"Anh Lâm à, anh là người thuộc tầng lớp thượng lưu trong xã hội, anh không hiểu được sự bất lực và khó khăn trong cuộc sống của lớp người bình dân đâu, hoặc là anh cũng không nghĩ đến, dù sao thì cũng quá khác biệt mà".

Lâm Hàn lắc đầu, nghiêm túc nói: "Tôi có thể hiểu và tôi cũng đã từng gặp".

Sự thật là Lâm Hàn cũng đã từng chứng kiến.

Những đứa trẻ ở khu Bành Hộ, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, thân người gầy guộc vàng vọt, cả chuyện đến trường cũng rất khó khăn.

Những người ở đáy xã hội ấy thậm chí còn không thể chống cự được chuyện cưỡng chế di dời phá bỏ.

Còn cả những người ăn vạ ở ven đường đã gặp lúc đi đón Dương Khiết.

...

Những con người này đã gieo vào lòng Lâm Hàn rất nhiều trắc ẩn.

Có những người nghèo khó nhưng vẫn giữ được bản chất tốt đẹp, họ luôn có trách nhiệm với việc của mình, dù chỉ kiếm được vài ba đồng ít ỏi nuôi gia đình.

Có những người lại chọn đường ngang ngõ tắt, sau cùng thì sa lưới pháp luật.

Trên đời này không có đúng sai tuyệt đối, mỗi nhà mỗi cảnh, Lâm Hàn cũng không cách nào phán xét được.

Nhưng nếu gặp một vài chuyện nằm trong khả năng, Lâm Hàn vẫn sẽ giúp đỡ.

"Cô học đại học ngành nào?", Lâm Hàn không nghĩ nhiều nữa, hỏi lại.

"Ngành quản trị khách sạn".

Sở Tiêu Tiêu nói: "Nhưng bây giờ tìm việc đúng ngành rất khó, vả lại thu nhập của sinh viên mới tốt nghiệp cũng không cao, bố tôi vẫn còn bệnh, tôi chỉ có thể đến đây làm gái tiếp rượu thôi".

Lâm Hàn không nói gì thêm, ánh mắt anh hơi dao động, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

"Anh Hàn, các anh em đều tập hợp đủ rồi".

Ngô Xuyên cầm điện thoại di động lên đọc tin nhắn, sau đó ghé vào tai Lâm Hàn nói:

"Bọn họ đều đã vào phòng, đang dò hỏi vị trí của Lý Vọng Sơn".

Lâm Hàn gật đầu.

Két...

Bỗng nhiên, có một người đàn ông đẩy cửa phòng bước vào.

Người đàn ông này dáng người hơi thấp nhưng khá lực lưỡng, tay đeo đồng hồ vàng, xách cặp táp, hai má gã ta đỏ bừng, cả người nồng nặc mùi rượu, hiển nhiên là đã uống rất nhiều.

"Tiêu Tiêu!"

"Tiêu Tiêu!"

Vừa vào phòng, người đàn ông lên tiếng gọi, cặp mắt say ngà ngà rơi vào người Sở Tiêu Tiêu:

"Tiêu Tiêu, anh nghe nói em ở phòng này nên tới đây..."

Gã ta vừa mở miệng thì phà ra mùi rượu nồng nặc.

"Đi nào, đi uống rượu với anh!"

Người đàn ông vươn tay định kéo Sở Tiêu Tiêu đi.

Sở Tiêu Tiêu vội tránh ra, cười xòa nói: "Anh Triệu, em đang bận uống rượu với khách khác rồi, không tiện đâu anh".

"Khách khác hả?"

Người đàn ông đảo mắt qua Lâm Hàn, sau đó cười nói:

"Tiêu Tiêu à, thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch này có gì mà phải ngồi với nó chứ, vừa nhìn đã biết là thằng nghèo rớt mồng tơi. Em đi uống rượu với anh đi, anh sẽ cho em 10 ngàn tệ! Nếu tối nay em ra ngoài với anh, anh cho em thêm 50 ngàn!"

"10 ngàn tệ sao!"

Nghe thế, Sở Tiêu Tiêu nhất thời hơi do dự.

10 ngàn tệ không phải con số nhỏ.

Hơn nữa bố cô đang bị bệnh nằm liệt giường, cần rất nhiều tiền.

Sở Tiêu Tiêu biết, nếu uống rượu với anh Triệu nhất định sẽ bị lợi dụng, nhưng vì tiền và vì bệnh của bố, dù không muốn cũng phải đi!

Nghĩ tới đây, Sở Tiêu Tiêu đứng lên cười xòa với Lâm Hàn:

"À thì, anh Lâm ơi, tôi có

thể đi tiếp rượu anh Triệu không? Anh tìm một cô em khác nhé, chất lượng các cô em ở quán karaoke chúng tôi rất cao, lại còn xinh đẹp hơn tôi nhiều".

Cô ta vừa dứt lời, người đàn ông đã nắm tay Sở Tiêu Tiêu định kéo cô ta đi ra ngoài, gã ta lại liếc Lâm Hàn nói:

"Thằng nhãi kia, không có tiền thì đừng kiếm gái! Đẳng cấp cỡ Tiêu Tiêu nói gì thì nói cũng phải 5 ngàn một giờ đấy! Bây giờ Tiêu Tiêu là của tao, thằng nghèo xơ xác nhà mày đi tìm người khác đi!"

Vừa nói, gã ta vừa kéo Sở Tiêu Tiêu ra ngoài.

"Chờ đã!"

Lâm Hàn lên tiếng: "10 ngàn à? Tiêu Tiêu, tôi bỏ ra 50 ngàn, cô ngồi đây đi".

Anh cũng không tỏ ra tức giận với hành động của Sở Tiêu Tiêu.

Dẫu sao, chuyện này cũng không dễ dàng đối với Sở Tiêu Tiêu, cô ta cũng chỉ muốn kiếm thêm nhiều tiền hơn thôi.

"50 ngàn tệ?"

Sở Tiêu Tiêu ngây ra.

"Thằng nhãi kia, mày dám giành gái với tao à?", người đàn ông có hơi nổi giận, nhướng mày nhìn về phía Lâm Hàn.

"Tôi không có tranh giành với anh, tôi chỉ muốn nói cho anh biết, ai có tiền thì người đó được Tiêu Tiêu tiếp rượu", Lâm Hàn nhàn nhạt nói.

"Muốn so tiền với ông mày à! Ông mày lấy tiền đốt mày luôn!"

Người đàn ông quát lớn, sau đó mở cặp táp ra nhìn vào, bên trong đầy ắp từng xấp tiền đỏ rực, vô cùng chói mắt.

Bộp!

Gã ta vươn tay cầm một xấp tiền đập lên bàn:

"Đây là 60 ngàn tệ, Tiêu Tiêu đi uống rượu với anh!"

Lâm Hàn bật cười, quay sang hỏi Ngô Xuyên: "Anh có mang tiền mặt không?"

"Đương nhiên có anh Hàn, anh chờ chút!"

Ngô Xuyên lập tức chạy ra khỏi phòng, chưa đến 5 phút đã quay lại, sau lưng còn đeo thêm 2 cái ba lô.

Bịch!

Bịch!

Anh ta quăng 2 cái ba lô xuống, sàn nhà liền vang lên tiếng nặng trịch.

"Nặng quá đi mất!", Ngô Xuyên xoa xoa bả vai, kéo ra một cái ba lô.

Điều bất ngờ là bên trong đầy ắp tiền giấy đỏ rực!

Shhh!

Người đàn ông và Sở Tiêu Tiêu đồng loạt rít lên!

Nhất là Sở Tiêu Tiêu, lần đầu tiên trong đời cô ta nhìn thấy nhiều tiền mặt đến vậy, điều này đã làm cô ta bị chấn động mạnh.

"Chỗ...chỗ này chắc cũng khoảng 1 triệu tệ rồi! Mang theo nhiều tiền mặt như vậy không sợ bị cướp sao?"

Vẻ mặt của mấy cô em tiếp rượu khác cũng hốt hoảng, nhìn từng xấp tiền trong ba lô mà nuốt nước miếng ừng ực, đáy mắt liền dấy lên tia tham lam.

"Anh Hàn, làm gì đây?", Ngô Xuyên nhìn về phía Lâm Hàn.

Lâm Hàn vươn tay lấy ra một xấp tiền, quăng lên bàn:

"Cho Tiêu Tiêu 100 ngàn tệ ngồi đây tiếp rượu, có tiền thì anh ra giá tiếp đi, không thì biến, đừng có làm chướng mắt tôi".

"100 ngàn..."

Người đàn ông nhìn lại trong cặp táp, trong này gã ta mang theo 200 ngàn tiền mặt, đương nhiên đủ để nâng giá.

Nhưng mà, trong mỗi cái ba lô của đối phương đã chứa cả triệu rồi, dù có nâng giá cũng vô ích thôi!

"Thằng nhãi...xem như mày giỏi! Mày trâu hơn được chưa! Tao nhường Tiêu Tiêu lại cho mày đó!"

Người đàn ông buông tay ra, lấy lại 60 ngàn vừa đập lên bàn, quay người rời đi.

"Anh Lâm..."

Sở Tiêu Tiêu ngồi lại bên cạnh Lâm Hàn.

"Cô cũng cầm tiền đi".

Lâm Hàn đẩy xấp tiền 100 ngàn tệ đến trước mặt Sở Tiêu Tiêu.

"Anh Lâm à, tôi không thể nhận số tiền này được!"

Sở Tiêu Tiêu vội xua tay: "Tuy rằng tôi đang cần rất nhiều tiền, nhưng số tiền mỗi lần tôi tiếp rượu không nhiều đến mức này đâu, anh vẫn nên nhanh chóng lấy lại đi!"

-------------------


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!