Chàng Rể Vô Song

Nhiệm vụ của dòng họ


trước sau

“Cậu chủ Lâm, muốn cướp một idol xuất sắc trong nước, cộng tiền vi phạm hợp đồng, tiền cược, thì cũng phải tới 100 triệu còn là ít”, trưởng phòng tài chính tiếp tục nói:

“Một trăm triệu đó! Nhưng muốn niêm yết trên sàn NASDAQ thì 1 idol xuất sắc cũng không đủ, sao có thể nói sẽ nẫng đi tất cả idol xuất sắc về cho mình, đảm bảo cần phải 2 tỷ, cộng thêm phí quảng cáo, tuyên truyền app cũng phải mất 3 tỷ”.

“Đầu tư 3 tỷ mới có khả năng trong vòng một năm niêm yết được lên sàn NASDAQ”.

“3 tỷ?”, ánh mắt Lâm Hàn lóe lên.

“Nhưng nếu cần dùng đến 3 tỷ thì chuyển sang ngành khác có phải tốt hơn không? Ví dụ như tài chính, bất động sản, đây đều là những ngành hái ra tiền, hoàn toàn không cần dùng cho ngành livestream”, trưởng phòng tài chính tiếp tục nói. Anh ta nhìn Lâm Hàn:

“Hơn nữa, cậu chủ Lâm, cậu vừa thu mua app Sa Ngư thì chắc cũng không còn bao nhiêu tiền nhỉ. Lấy đâu ra 3 tỷ để làm những chuyện này? Ngay cả có cũng không biết bao lâu mới hoàn vốn!”

Lâm Hàn gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói:

“Tiền mặt thì thật sự không có nhiều, trong thẻ của tôi chỉ còn hơn 10 tỷ”.

“Hơn… hơn 10 tỷ!”

“Vậy mà nói là không nhiều?”

Nghe thấy lời nói này, mọi người có mặt tai đây đều sững sờ, tiếp theo là hít một hơi lạnh, sốc đến tột đỉnh. Hơn 10 tỷ còn kêu không nhiều thì thế nào mới gọi là nhiều?

Đây là hơn 10 tỷ đấy!

Một người bình thường mà có gom 100 đời, 1000 đời, 10.000 đời thì có khi cũng chưa có nhiều tiền đến thế!

Lâm Hàn lại còn nói, hơn 10 tỷ, không có là bao!

Cùng là người mà sao lại thế chứ, tức chết mất, ngàn vạn lần đừng có mà đọ tiền với người có tiền!

Lúc này, ánh mắt Lâm Hàn nhìn trưởng phòng tài chính:

“Nếu tôi đầu tư 6 tỷ, số tiền này có đủ để cướp về 10 idol xuất sắc nhất không? Thêm cả chi phí tuyên truyền, quảng cáo”.

6 tỷ, gấp đôi 3 tỷ, theo Lâm Hàn thấy, chắc là đủ nhỉ.

Mà những người trong phòng họp thì chỉ biết há hốc mồm, ngồi đờ đẵn.

Cậu chủ Lâm này, vừa tiêu 100 triệu để mua app Sa Ngư, giờ lại tiêu thêm 6 tỷ nữa?

Quá là nhiều tiền!

“Nếu không đủ thì tôi sẽ đầu tư 10 tỷ”, thấy mọi người không nói gì, Lâm Hàn cho rằng không đủ tiền:

“Nếu 10 tỷ chưa đủ thì tôi về nhà lấy thêm, 20 tỷ, 30 tỷ, 50 tỷ… Tóm lại, trong vòng một năm, app Sa Ngư phải được niêm yết trên sàn chứng khoán!”

“Đủ rồi, đủ rồi, 6 tỷ đủ rồi!”

Trưởng phòng tài chính vội vàng nói, tim đập thình thịch, cậu chủ Lâm nhiều tiền quá!

Nhưng, điều này đã không thể dùng từ nhiều tiền để hình dung nữa.

Quả thật là giàu có siêu cấp!

Giàu không có đối thủ!

“Đủ là được”.

Lâm Hàn gật đầu: “Trong vòng một tuần, tổng hợp tất cả thông tin của những idol xuất sắc nhất, còn phải ghi rõ số tiền dự toán cần để cướp được người, đến lúc đó đưa tôi xem. Sau khi tôi xem thì bắt đầu bỏ tiền ra để cướp người!”

“Vâng!”

Ai cũng trở nên vô cùng phấn khích.

Nết thật sự cướp được mấy idol lớn kia thì app livestream Sa Ngư chắc chắn sẽ ngày càng mạnh hơn!

Chuyện lên sàn NASDAQ chưa hẳn là việc không thể làm! Nếu không hoàn thành trong một năm thì cũng có thể hoàn thành trong hai năm.

“Nhân tiện, vẫn còn một chuyện”, Lâm Hàn lên tiếng, anh vừa nhớ tới chuyện này:

“Những sinh viên đại học mà app chúng ta tuyển dụng đã ký đến khi tốt nghiệp thì dù đã ký những điều khoản vô lý trong hợp đồng thì cũng đều hủy bỏ toàn bộ. Người ta muốn ở thì ở, không muốn ở lại thì để họ rời đi”.

Lúc đó, Từ Dung ký một hợp đồng vô lý với app Sa Ngư là trả lại tiền vay mới có thể rời khỏi app Sa Ngư.

“Vâng! Cậu chủ Lâm, tôi đi làm bây giờ ạ!”

Trưởng phòng nhân sự nói ngay.

Ở lại bàn bạc thêm một lát về phương hướng phát triển của công ty rồi Lâm Hàn mới rời đi.



Hai ngày sau.

Hai ngày này, Lâm Hàn nhận được tin, chuyên gia khoa tim trong tỉnh đã tới làm phẫu thuật ghép tim cho Dương Cảnh Đào.

Ca phẫu thuật rất thuận

lợi, Dương Cảnh Đào đã tỉnh táo.

Nhưng bây giờ ông ta vẫn còn yếu, bắt buộc phải nằm theo dõi trong viện một thời gian.

Những người trong họ tới thăm Dương Cảnh Đào rất đông. Chỉ riêng đứa con ở rể này thì lại như không biết chuyện. Mỗi ngày đều ngủ cho tới lúc tự tỉnh, nên làm gì thì làm, nhưng cũng không tới viện thăm nom gì.

Điều này khiến danh tiếng của Lâm Hàn trong lòng họ hàng lại càng trở nên kém hơn.

Vốn dĩ là thằng đàn ăn bám, bây giờ lại là một thằng ở rể không có hiếu.

Mà đối với những lời bán tàn của họ hàng, Lâm Hàn không thèm cho vào tai.

Buổi chiều, anh đang đứng trên sân thượng để hóng gió, ngắm hoàng hôn thì điện thoại chợt đổ chuông, là ông Vân gọi tới.

“Alo, ông Vân”.

“Cậu chủ Lâm”.

Giọng nói của ông Vân vang lên: “Thảm họa khai thác mỏ vàng, quả thật là có kẻ động chân tay để lừa tiền bồi thường. Kẻ nhúng tay vào là tộc trưởng của bộ lạc Ami”.

“May mà cậu chủ Lâm kịp thời báo tin, giúp chúng ta không những thu lại được tiền bồi thường mà bây giờ, tòa án đã phán quyết giao những mỏ vàng đó cho nhà họ Lâm chúng ta, chớp mắt đã kiếm được mẩy chục tỷ đô. Còn tộc trưởng thì đã vào tù rồi”.

Ông Vân phấn khởi nói:

“Nhưng cậu chủ à, tôi có chút tò mò. Sao cậu lại biết sau vụ thảm họa khai thác mỏ có người nhúng tay vào để lừa tiền bồi thường?”

“Chỉ là tình cờ nghe được thôi”, Lâm Hàn nhàn nhạt nói.

“Hóa ra là vậy”, ông cũng không hỏi nhiều, lại nói:

“Cậu chủ Lâm, lần này biểu hiện của cậu rất tốt, ông chủ rất vui mừng, nói không hổ là con trai của Lâm Thiên Tiếu”.

“Rất mừng? Mừng mà ông ấy cũng không thể gọi cho tôi một cuộc điện thoại, mà phải bảo ông chuyển lời”, Lâm Hàn trợn trắng mắt.

“Khụ khụ, ông chủ còn bận mà. Mỗi ngày đều bị việc cuốn lấy thân, gần như không lấy ra thời gian để gọi điện thoại, đành phải bảo tôi chuyển lời”, ông Vân cười hiền:

“Nhưng sau khi tuyên dương xong, thì ông chủ lại giao cho cậu một nhiệm vụ”.

“Nhiệm vụ gì?”, Lâm Hàn hỏi.

“Thứ nhất, trong một năm, xây dựng hai công ty lên sàn chứng khoán ở thành phố Đông Hải, bất kể là niêm yết trong nước hay NASDAQ hay ở Hồng Kông thì chỉ cần niêm yết lên sàn là được. Nhà họ Lâm, chỉ ủng hộ về mặt tiền bạc, còn những vấn đề khác, ví dụ như đồn Hoa Đông, quỹ đầu tư Nhân Phàm thì cậu cũng không được huy động”.

“Thứ hai, gần đây ông chủ đang bố trí hậu cần thương mại điện tử, vận tải hàng không, vận tải đường biển. Mà cậu đang ở thành phố Đông Hải, ở đây có nhà họ Vương đứng đầu bảng về ngành thương mại điện tử. Nhiệm vụ thứ hai của cậu là hợp tác hậu cần với nhà họ Vương”.

“Nhà họ Vương?”

Ánh mắt Lâm Hàn lóe lên, bất giác nghĩ tới Vương Huy, người ăn cơm cùng anh ở Thiên Thượng Nhân Gian.

Dòng họ nhà Vương Huy, hình như cũng làm hậu cần, có thể đằng sau Vương Huy chính là nhà họ Vương mà ông Vân nhắc tới.

“Nếu hoàn thành hai nhiệm vụ này thì có lợi gì?”, Lâm Hàn lạnh nhạt hỏi, không đồng ý ngay: “Nếu không có lợi ích gì, tôi từ chối nhiệm vụ này”.

Ông Vân nghe vậy thì sững người, thở dài, hận không thể rèn sắt thành thép nói:

“Cậu chủ Lâm, đây là cơ hội tốt ngàn năm có một để rèn luyện kinh nghiệm lập nghiệp, đằng sau cậu có một dòng họ siêu lớn ủng hộ về tiền bạc, ngay cả thất bại cũng không sao, cậu… cậu lại còn muốn có lợi ích?”

-------------------


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!