Chàng Rể Vô Song

Lâm Hàn ngoại tình rồi


trước sau

Vậy nhưng Lâm Hàn hành động còn nhanh hơn động tác giơ súng của ông ta.

Xẹt!

Cánh tay phải trắng bóc của Lâm Hàn giơ ra, nhanh như chớp anh đã tóm được cổ tay của quản gia Ngô.

Rắc!

Âm thanh khô khốc vang lên, cổ tay của quản gia Ngô đã bị trật.

Lạch cạch một tiếng!

Khẩu súng rơi xuống đất.

Sắc mặt của quản gia Ngô trắng bệch, cổ tay đau đớn vô cùng khiến mồ hôi lạnh toát ra trên trán ông ta, vậy nhưng ông ta không hề hé răng kêu gào.

Có điều, mọi chuyện chưa dừng lại ở đây, tay trái của Lâm Hàn cũng vươn ra, đột nhiên tóm lấy cổ áo quản gia Ngô, sau đó nhấc ông ta lên nhẹ nhàng như nhấc một con gà.

“Khụ khụ khụ...Thả tao ra, đồ ăn mày”.

Quản gia Ngô không ngừng ho sặc sụa, hai chân vùng vẫy, hai con ngươi giãn ra, muốn thoát ra những chẳng có chút tác dụng nào.

Bịch!

Lâm Hàn vung cánh tay trái một cái.

Cả người quản gia Ngô bị quăng mạnh xuống đất, chẳng khác gì con chó giãy chết.

Khụ khụ khụ...

Ông ta ôm lấy ngực, ho ra máu, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy, cảm giác mỗi khớp xương của mình đều như muốn bung ra, sự đau đớn lan tỏa khắp cơ thể.

“Có ngần này người mà cũng muốn tới đây cướp đồ của tôi?”

Lâm Hàn chắp tay sau lưng, cúi đầu nhìn quản gia Ngô đầy lạnh lùng.

“Cái gì mà đồ của mày, Californium đó là của nhà họ Hàn!”, quản gia Ngô nghiến răng nói.

“Đến lúc này rồi mà ông còn già mồm”.

Ánh mắt Lâm Hàn chứa đầy sự giễu cợt: “Hôm nay ông đã hai lần cầm súng chĩa vào tôi. Ông thực sự nghĩ rằng tôi là đứa dễ bắt nạt, mặc cho người khác đè đầu cưỡi cổ sao?”

“Nếu đã vậy, hai cánh tay của ông cứ để lại ở đây đi!”

Nói rồi, Lâm Hàn nhấc chân lên, giẫm liên tục về phía trước.

Phập!

Phập!

Hai chân của Lâm Hàn giẫm thật mạnh lên hai bàn tay của quản gia Ngô.

Sức mạnh khủng khiếp giẫm đạp lên hai bàn tay khiến máu tươi trào ra, các mạch máu dần dần vỡ nát, máu nhuộm đỏ một khoảng đất.

Hai bàn tay của quản gia Ngô bị Lâm Hàn giẫm đạp không ra một hình dạng gì, chỉ còn lại một đống hỗn độn.

“Á á á!”

Lần này, quản gia Ngô không thể nhịn được nữa, buộc phải gào lên thảm thiết.

“Đau quá!”

“Á á á á!”

Người ta vẫn nói ngón tay liền tim, bây giờ mười đầu ngón tay của ông ta bị giẫm nát, cảm giác đó khiến quản gia Ngô đau đến mức co quắp cơ thể, chẳng khác nào bị người khác bóp nát lục phủ ngũ tạng.

Cuối cùng, ông ta chịu không nổi nữa, ngoẹo cổ qua một bên rồi ngất đi.

Giải quyết xong chuyện ở đây, ánh mắt Lâm Hàn nhìn lướt qua những người đang nằm lăn dưới đất, sau đó vẫy một chiếc taxi đi về núi Vân Mộng.

...

Trong một diễn biến khác tại núi Vân Mộng.

Dương Cảnh Đào đang nằm trên chiếc ghế lười để phơi nắng, Trần Diễm Diễm cũng ngồi bên cạnh tận hưởng.

Mục đích Trần Diễm Diễm đến đây, một là để xem Dương Khiết sống có tốt không, hai là muốn trải nghiệm cuộc sống trong biệt thự trên núi Vân Mộng.

“Chậc chậc chậc, căn biệt thự này đúng không hổ là căn biệt thự sang trọng”.

Trần Diễm Diễm bô bô cái miệng: “Hơn hẳn đẳng cấp căn biệt thự kia của tôi cả về hướng đón nắng, vị trí địa lý, kết cấu phòng ốc”.

“Đương nhiên rồi, dù gì căn biệt thự này cũng hơn bảy chục triệu tệ đó!”, Dương Cảnh Đào cười khà khà: “Bây giờ tôi được ở trong biệt thự núi Vân Mộng đúng là kiếp này sống đáng lắm”.

“Hừ, coi như ông có chút tiền đồ!”

Trần Diễm Diễm trợn ngược mắt: “Có điều không thể phủ nhận rằng, công ty của Tiểu Lệ có đãi ngộ tốt thật đấy, cấp cho căn biệt thự xịn vầy cơ mà! Chuyện này cũng bỏ đi, tôi còn nhớ hôm dọn đến nhà mới, bao nhiêu nhân vật lớn tới tặng quà khiến tôi nở mày nở mặt với bà con cô bác”.

“He he, chắc bà vẫn chưa biết chuyện này đâu nhỉ”, Dương Cảnh Đào dột nhiên cất tiếng cười.

“Chuyện gì?”, Trần Diễm Diễm hỏi đầy tò mò.

Dương Cảnh Đào nhìn xung quanh một lượt rồi mới nói: “Thật ra căn biệt thự này không phải do công ty của Tiểu Lệ cấp cho đâu, nó là do tên vô dụng Lâm Hàn mua đó!”

“Cái gì?”

Trần Diễm Diễm kinh ngạc, sau đó không nhịn được mà phá lên cười: “Tôi nói này Dương Cảnh Đào, từ khi nào mà ông có khiếu hài hước thế? Sao lúc ông còn trẻ tôi lại không nhìn ra nhỉ. Thằng Lâm Hàn vô dụng đó

có thể mua được biệt thự? Ông giỡn với tôi đấy hả? Một tên ăn không ngồi rồi như nó, nếu không có Tiểu Lệ nuôi thì nó còn không lo được cho mình chứ nói gì đến mua biệt thự”.

“Tôi có thể đùa với bà chuyện này được sao?”. Dương Cảnh Đào trợn mắt rồi đi vào nhà, lấy giấy tờ nhà đất từ trong ngăn kéo ở phòng khách ra, đưa cho Trần Diễm Diễm xem.

“Bà nhìn tên bên trên giấy tờ nhà đất đi”.

Trần Diễm Diễm bán tín bán nghi cầm lấy giấy tờ nhà đất, khi nhìn thấy cái tên Lâm Hàn ở chỗ chủ sợ hữu trong tờ giấy, bà ta cứng đơ người.

“Căn biệt thự này là của thằng Lâm Hàn vô dụng thật sao?”

Trần DIễm Diễm há hốc miệng, không tin nổi vào mắt mình.

“Cái này còn giả được hả”, Dương Cảnh Đào đáp: “Tôi cũng chẳng ngờ rằng thằng Lâm Hàn vô dụng đó lại giàu đến thế, mua được cả biệt thự trên núi Vân Mộng! Có điều tôi nghĩ, chắc là nó mua căn biệt thự này xong thì lại nghèo rớt ra rồi!”

Trần Diễm Diễm gật đầu: “Chắc thế rồi!”

Sau đó, ánh mắt của bà ta bỗng đảo quanh, dường như nghĩ ra chuyện gì đó: “Dương Cảnh Đào, nếu căn biệt thự này là của Lâm Hàn, vậy ta có thể thêm tên của Tiểu Lệ lên giấy tờ nhà đất được mà! Khi thêm được tên lên đó rồi, mình bảo Tiểu Lệ ly hôn với tên vô dụng kia luôn. Tới khi đó cho dù không chia đôi được biệt thự, vậy cũng có thể nhận được vài chục triệu ấy!”

Càng nói, Trần Diễm Diễm càng trở nên hưng phấn.

“Bà tưởng tôi không có ý nghĩ đó chắc? Nhưng con bé Tiểu Lệ bị thằng Lâm Hàn bỏ bùa mê thuốc lú rồi, tôi nói với nó không biết bao nhiêu lần về chuyện thêm tên trên giấy tờ nhà đất nhưng nó chẳng thèm nghe lời”.

Dương Cảnh Đào thở dài: “Tôi chẳng hiểu nổi thằng Lâm Hàn vô dụng đó có gì tốt chứ”.

Ngay lúc này, một chiếc Mercedes Benz chạy vào trong sân, Dương Lệ xuống xe.

“Ấy, bây giờ đâu phải giờ tan làm, sao Tiểu Lệ lại về nhà rồi?”

Dương Cảnh Đào nhìn qua, phát hiện khóe mắt Dương Lệ còn đỏ hoe, dường như cô đã khóc, vẻ mặt cũng rất buồn rầu.

“Tiểu Lệ, sao con về sớm thế? Còn nữa, con khóc đấy à?”, Dương Cảnh Đào đứng dậy hỏi: “Có người bắt nạt con hả?”

Nhìn thấy bố mẹ, Dương Lệ không nhịn được nữa mà òa lên khóc, khóc nức nở, vô cùng thương tâm.

“Hu hu hu...”

“Tiểu Lệ, con gái yêu quý của mẹ, con sao thế?”,Trần Diễm Diễm vô cùng đau lòng, lập tức ôm lấy Dương Lệ, vỗ vỗ lưng cô và hỏi:

“Có phải ai đó bắt nạt con không? Không sao, cứ nói với mẹ, mặc dù bố con với chồng con đều chẳng làm ăn được gì nhưng mẹ thì khác! Ai dám bắt nạt con, mẹ sẽ cho chúng nó biết tay!”

“Mẹ, Lâm Hàn ngoại tình rồi...”

Dương Lệ nói bằng giọng nghẹn ngào.

“Cái gì? Ngoại tình á?”

Dương Cảnh Đào và Trần Diễm Diễm ngẩn người.

“Ngoại trừ con gái ngốc của bố ra, còn đứa nào phải lòng thằng vô dụng Lâm Hàn sao? Sao nó ngoại tình được?”, Dương Cảnh Đào chẳng thể tin nổi.

“Dương Cảnh Đào, giờ là lúc nào rồi mà ông còn ở đó nói lời châm chọc?”, Trần Diễm Diễm trừng mắt với Dương Cảnh Đào.

Dương Cảnh Đào lập tức cúi đầu, không dám lên tiếng nữa.

“Tiểu Lệ, con kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe”, Trần Diễm Diễm nói.

“Sáng nay, lúc con đi làm, Nhã Thiến gửi cho con một tấm ảnh, bức ảnh đó chụp Lâm Hàn và một người con gái khác đang ngồi trong phòng”, Dương Lệ đáp.

“Nhã Thiến nói với con, cô gái kia là tiểu thư quyền quý của gia đình giàu nhất Đông Hải, tên Hàn Hinh Nhi. Còn Lâm Hàn có tới tham gia sinh nhật của Hàn Hinh Nhi nữa!”

-------------------


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!