Chàng Rể Vô Song

Tay chân không sạch sẽ


trước sau

Công ty giúp việc nhà An Tâm là một trong những chuỗi công ty giúp việc quy mô lớn ở thành phố Đông Hải.

Lâm Hàn lái xe đến đây.

Nhìn thấy một chiếc xe BMW M4 đỗ lại, nhân viên phục vụ công ty lập tức nở nụ cười niềm nở chào đón:

"Chào anh, anh cần dịch vụ gì ạ?"

"Công ty giúp việc nhà của chúng tôi cung cấp các dịch vụ: trông em bé, giúp việc nhà, điều dưỡng, làm việc bán thời gian, chăm sóc thai phụ và người già... Chỉ cần là công việc liên quan đến việc gia đình thì chúng tôi đều cung cấp".

"Tôi muốn tìm một người giúp việc", Lâm Hàn sờ cằm nói.

"Anh có những yêu cầu gì ạ?"

"Nếu là yêu cầu thì sức khỏe tốt, chịu cực chịu khó, nhân phẩm tốt là được rồi", Lâm Hàn nói.

"Vâng thưa anh, hiện tôi đang có một danh sách người giúp việc, anh có thể lựa chọn", nhân viên phục vụ đưa qua một tờ danh sách.

Lâm Hàn nhận lấy, chăm chú xem.

Bốp!

Bỗng nhiên, có một tiếng bốp vang lên, giống như là tiếng bạt tai.

Kế tiếp còn kèm theo tiếng khóc:

"Tôi không có ăn cắp đồ mà, bà đừng vu oan cho tôi! Huhuhu!"

Lâm Hàn nhìn sang thấy một người phụ nữ lôi một bác gái tầm năm sáu mươi tuổi bước vào.

Người phụ nữ kia mặc một cái sườn xám đỏ chói, chân đi giày cao gót, mặt trang điểm lòe loẹt như đi trẩy hội.

Trên mặt bác gái kia in hằn bàn tay đỏ ửng, bác ấy ôm mặt, hốc mắt rưng rưng:

"Tôi thật sự không có ăn cắp mà!"

"Bà Vương đã xảy chuyện gì vậy ạ?"

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nhân viên phục vụ vội chạy đến nghênh đón.

Bà Vương này, hôm trước vừa đến công ty bọn họ tìm người giúp việc, không ngờ hôm nay lại quay lại.

"Xảy ra chuyện gì à? Người giúp việc công ty mấy người tay chân không sạch sẽ, ăn cắp mất hai cái vòng ngọc của tôi, trị giá tận 50 ngàn tệ!"

Người phụ nữ chống nạnh với vẻ mặt tức giận chỉ vào nhân viên phục vụ: "Cô nói xem, chuyện này xử lý như thế nào đây! Mấy người giới thiệu cho tôi một người giúp việc ăn cắp, công ty giúp việc nhà mấy người phải chịu toàn bộ trách nhiệm!"

Nhân viên phục vụ biến sắc: "Bà Vương, bà chờ một lát, tôi sẽ mời giám đốc ra".

Cô ta chạy nhanh lên lầu.

"Hừ! Mụ già này ngay cả đồ của bà đây cũng dám ăn cắp, đúng là chán sống mà!"

Người đàn bà đó đạp vào bụng bác gái kia, làm bác gái té ngã xuống đất, bị gót giày đâm vào người đau đến mặt mày tái mét.

"Tôi...tôi thật sự không có ăn cắp đồ! Tôi đã giúp việc nhà cũng được 30 năm, sao có thể ăn cắp đồ của chủ nhà được?"

Bác gái ôm mặt khóc lớn, vô cùng đáng thương.

"Nếu như tôi ăn cắp khác nào tôi tự cắt đứt nguồn thu nhập của mình sao, sau này còn ai dám thuê tôi giúp việc nữa?"

"Hừ, vòng ngọc kia của tôi đáng giá 50 ngàn tệ, cũng bằng 2 năm tiền lương của bà rồi, ai biết được bà thấy tiền sẽ nổi lòng tham hay không?", người phụ nữ hừ lạnh.

"Vả lại, chúng tôi đều đi làm, chỉ có một mình bà ở nhà, không phải bà ăn cắp vòng thì còn ai vào đây?"

"Oan...oan cho tôi quá! Huhuhu!"

Lâm Hàn nhìn sang, không biết là vì sao nhưng anh cảm thấy bác gái này không hề nói dối.

"Xã hội ngày nay ở đâu mà chẳng có camera giám sát, nếu là người bình thường thì chắc sẽ không ăn cắp vặt đâu", Lâm Hàn nhàn nhạt mở miệng: "Bà không nghe người ta nói à, đã làm công việc này 30 năm rồi đó, ăn cắp đồ chủ nhà chính là tự cắt đứt đường kiếm sống của bản thân, sau này làm sao có thể tiếp tục làm công việc này được nữa".

Lâm Hàn vừa nói vừa bước đến đỡ bác gái giúp việc lên.

"Cảm ơn cậu", vẻ mặt bác gái tràn đầy cảm kích nhìn anh.

"Hừ, ở cái xã hội này, có biết bao nhiêu người thấy tiền mà không nảy sinh lòng tham chứ! Trước ăn cắp đồ sau về nghỉ làm giúp việc nhà, quay về quê dưỡng lão không được à", người phụ nữ hừ lạnh, liếc xéo Lâm Hàn.

"Với lại chuyện này là chuyện của tôi, liên quan gì tới thằng ăn không ngồi rồi nhà cậu, ở đó mà tọc mạch chuyện của người khác!"

"Tôi chỉ ngứa mắt bà vu oan người tốt thôi, đã thế còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay", Lâm Hàn mặt không cảm xúc nói.

Lúc này, giám đốc đã xuống lầu.

"Dì Hà ăn cắp đồ thật à?", giám đốc mở miệng hỏi lại chuyện ông ta vừa nghe kể.

"Giám đốc à, làm sao tôi có thể ăn cắp đồ được

chứ!", bác gái oan ức nói, nước mắt lại tuôn.

"Bà không ăn cắp thì sao vòng ngọc tôi lại mất hả! Đến nước này rồi còn nguỵ biện nữa!", người phụ nữ nhìn về phía giám đốc: "Ông nói xem, chuyện này giải quyết sao đây, người giúp việc này là do công ty mấy người giới thiệu cho tôi đấy!"

"Thưa bà, bà có thể báo cảnh sát ạ", giám đốc bình thản nói: "Ngoài ra, dì Hà, dì đã bị sa thải, đồng thời tôi sẽ báo cho những công ty giúp việc nhà ở thành phố Đông Hải khác biết hành vi ăn cắp của dì".

"Hở!"

Sắc mặt dì ấy chợt phờ phạc, cả người run rẩy, ngồi sụp xuống đất khóc lớn:

"Huhuhu! Sau...sau này làm sao tôi còn ở đây làm việc được nữa chứ! Tôi còn phải nuôi con trai đang bệnh nữa!"

"Sao hả, báo cảnh sát?"

Sắc mặt người phụ nữ tức thì khó coi: "Tôi tới tìm công ty giúp việc nhà mấy người là để mấy người bồi thường cho tôi, bây giờ ông lại bảo tôi báo cảnh sát?"

"Người giúp việc ăn cắp đồ không liên quan gì đến công ty giúp việc nhà chúng tôi cả, chúng tôi cũng không kiểm soát được hành vi của người giúp việc", giám đốc liếc xéo, đùn đẩy trách nhiệm

Dứt lời, bước thẳng lên lầu.

"Tức chết tôi mất!"

Người phụ nữ tức giận đến nổi tái mét, lại đạp bác gái kia một cước: "Hừ, cho bà cái tội tay chân không sạch sẽ ăn cắp vặt nè!"

Nhìn thấy cái chân bà ta sắp đạp trúng, Lâm Hàn nhanh tay kéo bác gái tránh qua một bên.

"Dì ơi, nếu dì bị sa thải, vậy đến nhà tôi làm việc đi, nhà tôi vừa khéo đang cần một người giúp việc", Lâm Hàn nhẹ giọng: "Tôi sẽ trả cho dì mỗi tháng 5 ngàn tệ".

"Ơ?"

Bác gái sửng sốt, không ngờ chuyện thành ra vậy rồi mà Lâm Hàn còn muốn nhận mình về làm việc.

Hơn nữa, tiền lương còn gấp đôi lương bây giờ của dì ấy.

"Thằng nhóc kia, cậu cũng gan lắm, loại giúp việc ăn cắp vặt này mà cũng dám nhận?", người phụ nữ lại liếc Lâm Hàn.

"Haha, nếu người giúp việc ăn cắp đồ, không phải bà nên báo cảnh sát đầu tiên sao? Sao lại đến công ty giúp việc nhà đòi bồi thường chứ?", Lâm Hàn cười lạnh.

Nghe thế, sắc mặt người phụ nữ bỗng nhiên ngơ ra.

"Con mụ dâm đãng họ Vương kia, mày dám lén lút sau lưng ông tìm trai hả!"

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên một tiếng gầm giận dữ.

Một người đàn ông hùng hổ xông vào.

"Ông xã, sao...sao ông lại tới đây?", người phụ nữ bị dọa lùi về sau mấy bước.

Bốp!

Người đàn ông quất một bạt tai lên mặt người phụ nữ, chửi ầm lên:

"Đệt mợ mày, mày hỏi sao tao lại tới đây à, mày cắm sừng ông, ông đây không tìm mày thì tìm ai?!"

"Tôi dan díu sau lưng ông khi nào chứ?", người phụ nữ ôm má trái in hằn năm ngón tay đỏ chói đau rát.

"Đến giờ phút này mà mày còn dám chối!"

Bốp!

Người đàn ông kia lại quất thêm một bạt tai:

"Nếu ông đây không lén lắp camera giám sát ở nhà thì sao phát hiện được chứ, mày còn dám dẫn trai về nhà!"

"Cái gì? Ông lắp camera ở nhà?!", người phụ nữ chết đứng.

"Vốn dĩ tao lắp camera này để giám sát người giúp việc, đề phòng tay chân không sạch sẽ, không ngờ không bắt được người giúp việc mà bắt được mày! Dẫn trai về nhà kích thích lắm đúng không hả!"

Người đàn ông lấy điện thoại ra chứa đoạn video ra, trong video là người phụ nữ này trần truồng và một người đàn ông lạ đang ôm ấp thân thiết nhau trên ghế sofa.

"Ông... Ông..."

Nhìn thấy video này, sắc mặt người phụ nữ tái mét, cả người như bị sét đánh không ngừng lùi về sau, giọng nói run rẩy.

-------------------




trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!