Chàng Rể Vô Song

Rắc rối thứ hai


trước sau

Dứt lời, có hai người đàn em đi tới, trong tay bọn họ cầm gậy sắt,

“Mày...mày muốn lam gì?”

Lưu Phú Quý hoảng loạn hét lên, sắc mặt tái nhợt.

Ngô Xuyên đạp một phát lên lưng Lưu Phú Quý.

Bụp!

Cả người ông ta ngã nhào về phía trước.

“Mau thả tao ra!”

“Mày muốn làm gì?”

Lưu Phú Quý không ngừng giãy giụa nhưng chẳng có chút tác dụng gì.

Bốn người tóm chặt lấy ông ta,

Hai người đàn em tay nắm lấy gậy sắt, vung lên, đánh mạnh về phía đầu dối Lưu Phú Quý.

Rắc!

Rắc!

Hai âm thanh giòn tan vang lên.

“Á á á!”

Lưu Phú Quý ngửa đầu, gào thét thảm thiết.

Xương đầu gối gãy rồi!

“Đừng nhìn!”

Người phụ nữ bịt mắt đứa trẻ lại.

“Tìm xem hợp đồng phá dỡ và di dời của khu này ở đâu”, Lâm Hàn lạnh lùng nói.

“Dạ, anh Phàm!”

Ánh mắt Ngô Xuyên nhìn quét qua một lượt xung quanh, phát hiện có một chiếc túi sơ-vi nằm trên chiếc bàn. Anh ta cầm nó lên, rút ra một bản hợp đồng và nhìn lướt qua một cái rồi xác định:

“Anh Phàm, tìm thấy hợp đồng rồi!”

“Lưu Phú Quý, tôi từng cho ông cơ hội nhưng ông không biết trận trọng”, Lâm Hàn cúi đầu nhìn Lưu Phú Quý: “Hơn nữa hành vi dùng bạo lực để cưỡng ép phá dỡ và di dời của ông đã vi phạm hợp đồng, như vậy coi như bản hợp đồng này đã hết hiệu lực, xé nó đi!”

“Được!”

Ngô Xuyên nhanh chóng xé vụn bản hợp đồng.

“Từ giờ trở đi, việc phá dỡ và di dời ở khu này không còn cần ông lo nữa”, Lâm Hàn lạnh lùng nói.

“Ranh con...mày...mày muốn chết hả!”

Lưu Phú quý ngẩng đầu, cố nhịn đau, hai mắt hằn tia đỏ nhìn Lâm Hàn.

“Mày dám làm thế với tao, anh Dũng sẽ không bỏ qua cho mày đâu”.

“Tôi sẵn sàng tiếp đón ông ta bất cứ lúc nào”, Lâm Hàn bình thản nói.

“Nhìn thấy rõ cả chưa, hợp đồng bị tao xé vụn rồi!”

Ngô Xuyên lớn tiếng nói với đám công nhân kia: “Từ hôm nay trở đi, việc phá dỡ và di dời ở đây không cần chúng mày làm nữa! Mau vác đội trưởng của chúng mày cút khỏi đây nhanh!”

Đám công nhân kia mở to hai mắt nhìn nhau, mặc dù trong lòng cảm thấy tức giận nhưng nhìn thấy thủ đoạn tàn nhẫn của Lâm Hàn mà ai nấy chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, vội đỡ lấy Lưu Phú Quý rồi cả đám nhanh chóng rời đi.

“Cảm ơn cậu, chàng trai trẻ!”

Người phụ nữ nắm tay con gái, nhìn Lâm Hàn đầy cảm kích, nước mắt nước mũi ròng ròng, nói rồi còn định quỳ gối với Lâm Hàn.

“Nếu không có cậu, hôm nay, chắc quán bán đồ ăn sáng này của tôi sẽ bị bọn họ buộc phải phá dỡ rồi, còn cô con gái này của tôi có thể phải sống một mình trên cõi đời này”.

“Cảm ơn anh trai!”, cô bé cất giọng lanh lảnh.

Lâm Hàn vội đỡ lấy người phụ nữ, cười nói:

“Chị không cần cảm ơn tôi đâu, đây đều là chuyện tôi nên làm thôi”.

“Tôi còn chưa biết tên cậu là gì”, người phụ nữ đứng dậy, chỉnh đốn lại tóc tai rồi hỏi.

“Lâm Hàn!”

“Lâm Hàn...”, người phụ nữ lẩm bẩm: “Tôi tên Triệu Nhu”.

Lâm Hàn gật đầu. Trong lúc nói chuyện với người phụ nữa này, anh biết được gia cảnh của cô ấy không được tốt cho lắm.

Cô ấy kết hôn chưa được bao lâu thì chồng qua đời vì bệnh, để lại cô ấy với đứa con gái nhỏ tên Tiểu Hàm.

Chồng qua đời, Triệu Nhu chỉ đành tiếp quản việc kinh doanh của cửa hàng đồ ăn sáng này, dựa vào việc bán đồ ăn sáng để duy trì cuộc sống.

Vốn dĩ trị an ở khu Bành Hộ không được tốt cho lắm, thường ngày còn có mấy tên lưu manh tới thu phí bảo kê, khiến cả nhà cô sống khổ sở.

“Chị Nhu, dù thế nào đi nữa, tiệm ăn sáng này của chị kiểu gì cũng phải phá dỡ và di dời, chị cần bao nhiêu tiền đền bù?”

Lâm Hàn im lặng một lúc mới mở miệng nói.

“Tôi không có yêu cầu gì với tiền đền bù cả, cái tôi muốn chỉ là một chữ công bằng mà thôi”.

Triệu Nhu đáp: “Những người dân ở khu khác, mỗi một gia đình khi bị phá dỡ đều nhận được khoản đền bù là khoảng ba trăm ngàn tệ, còn ở khu này, Lưu Phú Quý chỉ đền bù có một trăm ngàn tệ, ai cũng chẳng chịu nhận số tiền ấy để phá dỡ nhà mình đâu!”

“Nếu hôm nay không có cậu, tôi gặp nguy chắc rồi”, Triệu Nhu nhìn Lâm Hàn, cảm kích vô cùng: “Cậu có ơn cứu mạng với tôi nên cho dù cậu có đưa tôi một trăm ngàn tiền đề bù tôi cũng chịu, cậu cứ thoải mái phá dỡ tiệm ăn sáng này”.

“Vậy sao được!”

Lâm Hàn lắc đầu: “Ba trăm ngàn thì ba trăm ngàn, ngoài ra tôi còn bỏ năm mươi ngàn tệ tiền túi của mình ra cho

chị, coi như đó là phí bồi thường tổn thất tinh thần do chuyện bạo lực cưỡng chế phá dỡ và di dời, tiện thể mua chút đồ ăn cho Tiểu Hàm. Đương nhiên, sau khi công trình cải tạo khu Bành Hộ này được hoàn thành, chúng tôi sẽ cho chị một căn nhà mới”.

Triệu Nhu do dự một lát rồi nói: “Cảm ơn cậu, Lâm Hàn”.

Triệu Nhu không phải kiểu phụ nữ thích làm bộ làm tịch. Cô ấy rất cần số tiền này, về sau, khi Tiểu Hàm đi học, cô ấy có rất nhiều chỗ cần dùng đến tiền.

Thấy Triệu Nhu nhận lời, Lâm Hàn cũng thở phào nhẹ nhõm: “Ngô Xuyên, chị Nhu đồng ý cho phá dỡ và di dời rồi, ký hợp đồng xong nhớ đưa tiền đền bù cho chị ấy. Ngoài ra, sau khi phòng ốc đã ổn, anh nhớ chọn cho chị ấy một căn nhà có điều kiện tốt một chút”.

“Được, anh Hàn!”

Ngô Xuyên gật đầu.

“Còn nữa, số tiền đền bù của toàn bộ nhân dân trong khu vực này đều phải dựa trên hợp đồng là ba trăm ngàn. Sau khi cải tạo công trình xong, cứ cấp cho mỗi người một căn nhà mới theo quy định. Mau đưa người bị đánh gãy hai chân kia đến bệnh viện, tiền viện phí cứ để tôi thanh toán”, Lâm Hàn lại căn dặn.

“Dạ!”

“Lâm Hàn, cậu đúng là người tốt! Chúng tôi đều sẽ rất biết ơn cậu!”, Triệu Nhu cảm kích, lại chuẩn bị quỳ xuống trước mặt Lâm Hàn.

Lâm Hàn vội đỡ lấy cô ấy: “Tôi đã nói rồi, đây là chuyện tôi nên làm”.

“Cảm ơn anh trai! Anh trai, anh đúng là người tốt!”

Tiểu Hàm vui vẻ nhảy lên, hôn vào má Lâm Hàn.

Lâm Hàn nhéo nhéo khuôn mặt cô bé đầy cưng chiều.

Người dân ở khu này nghe được tin tiền đền bù từ một trăm ngàn nâng lên ba trăm ngàn thì vui mừng vô cùng.

Thật ra việc cải tạo khu Bành Hộ là chuyện tốt đối với bọn họ.

Ai muốn sống cả đời trong cái chốn bẩn thỉu bê bết chứ?

Người nào mà chẳng muốn đổi một căn nhà tốt hơn để ở?

Chỉ cần trong lúc phá dỡ và di dời nhẹ tay một chút, không cần phải ức hiếp người ta, ai nấy đều sẽ đồng ý cho phá dỡ thôi.

“Mối rắc rối thứ nhất giải quyết xong rồi, vấn đề thứ hai là gì?”, Lâm Hàn hỏi.

“Rắc rối thứ hai là là vấn đề của hộ gia đình ép giá”, Ngô Xuyên đáp:

“Khu Bành Hộ có người dân tên Vương Nhị, thường ngày chỉ ăn uống rồi chơi cá độ, rảnh rỗi không có việc gì làm, mà nhà người này có một cái sân”.

“Sau khi nghe nói khu Bành Hộ chuẩn bị cho phá dỡ và di dời, ông già này nhờ người tới xây ba căn phòng bằng xi măng chỉ trong ba ngày ngắn ngủi để ép giá”.

“Vốn dĩ dựa vào diện tích của mặt sân đó, chúng ta sẽ đưa cho ông ta tiền đền bù là bốn trăm ngàn tệ. Bây giờ ông ta còn dựng lên hai gian phòng xi măng nữa, ép giá mình, muốn tiền đền bù hai triệu tệ và sau này nhận ba căn nhà thì mới chịu đồng ý phá dỡ.

Ngô Xuyên nói đầy bất lực: “Hơn lão già Vương Nhị này đã hơn sáu mươi tuổi rồi, chúng tôi không thể làm gì ông ta được.

Lâm Hàn lắc đầu, cố dùng bạo lực cưỡng chế di dời thì có hộ ép giá, kẻ tám lạng người nửa cân.

“Những hộ gia đình này không thể mạnh tay được, chỉ dùng cách mềm mỏng thôi”, Lâm Hàn nói.

“Trước tiên thì cắt điện cúp nước của ông ta vài ngày đã, Còn nữa, có thể đập luôn mấy căn phòng bằng xi măng của ông ta, chuyện này không phạm pháp. Đến cuối cùng vẫn không được thì ta có thể dùng tư pháp cưỡng chế phá dỡ!”

“Chỉ đành vậy thôi”, Ngô Xuyên gãi đầu.

Lâm Hàn nhìn dồng hồ, thấy sắp đến trưa, anh chuẩn bị về lại núi Vân Mộng

“Anh nhớ chú ý để sắp xếp ổn thỏa chuyện đền bù, đừng để xảy ra sai sót nữa, có vấn đề gì cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào”, Lâm Hàn căn dặn Ngô Xuyên.

-------------------




trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!