Chàng Rể Vô Song

Cảm giác của quyền lực


trước sau

"Ông già, con cảm thấy anh rể hai làm rất đúng, người ta đã bắt nạt lên đầu lên cổ thế mà biểu hiện ban nãy của ông cũng nhu nhược quá rồi", Dương Khiết thở hổn hển nói.

Sắc mặt Dương Cảnh Đào cứng đờ: "Tiểu Khiết, con biết cái gì, người ta đông như vậy, con cứng đối cứng thì đánh lại được hả? Cuối cùng còn không phải là lấy trứng chọi đá, tự chuốc khổ vào thân? Con còn nhỏ, chưa hiểu nhiều, bố là người từng trải nên kinh nghiệm xã hội phong phú hơn con!"

"Con cứ đợi mà xem, lát nữa Lâm Hàn chắc chắn sẽ mặt xám mày tro bước ra, không chột thì cũng què", Dương Cảnh Đào tiếp tục nói:

"Hơn nữa, thằng nhóc kia đúng là không có trên dưới gì hết, tính tạo phản à, dám bảo bố là ông già lắm mồm trước mọi người! Tính lật ngói hay gì! Mua cái biệt thự thì tưởng rằng mình là cậu ấm con nhà giàu thật hả!"

...

Bên trong nhà hàng.

Lúc này, Lâm Hàn đang bị bảy tám gã đàn ông cao to vạm vỡ bao vây.

Bọn họ đều nhìn chằm chằm Lâm Hàn với vẻ mặt cực kỳ khó coi.

"Nhóc con, tính anh hùng cứu mỹ nhân, xen vào việc của người khác hả?", gã đàn ông tên là Tiểu Thạch mặt đầy máu cầm chai bia gõ gõ lòng bàn tay, nở nụ cười dữ tợn nói:

"To gan đấy, mày có biết tao là người của anh Minh không?"

"Tiểu Thạch, đừng nói nhảm nữa, đánh bể đầu nó đi!"

"Giết chết nó!"

Mấy gã còn lại đều hét lên.

Vẻ mặt Lâm Hàn vẫn vô cùng bình tĩnh.

"Đến lúc này rồi mà mày còn giả vờ bình tĩnh à! Giả vờ con mẹ nhà mày!"

Tiểu Thạch thấy vẻ mặt ấy của Lâm Hàn thì giận tím mặt, giơ chai bia lên đập vào đầu anh.

Bấy giờ, Lâm Hàn cũng hành động.

Chân phải anh nhanh như chớp đá về phía trước một cái!

Một đá này nặng ngàn cân tựa như một quả đạn pháo.

Bốp!

Tiểu Thạch còn chưa đụng nổi vào góc áo của Lâm Hàn thì cả người đã như con diều đứt dây bị anh đá bay ngược ra sau, nện lên bàn cơm.

Rầm!

Bàn ăn bể tan tành!

Cơ thể gã lại ngã bịch xuống đất.

"Đau... Đau quá!"

Tiểu Thạch ôm bụng, cảm giác như ruột mình cuộn lại thành một cục, xương cốt cả người đau nhức rụng rời.

Bao tử gã co rút, rồi bắt đầu nôn, một mùi hôi chua lòm quanh quẩn trong phòng.

"Hử?"

"Vừa xảy ra chuyện gì thế?"

"Tao hoàn toàn chẳng nhìn kịp!"

Bảy tám gã còn lại đều trợn tròn mắt.

Bọn họ chẳng ai phát hiện Lâm Hàn ra tay như thế nào mà Tiểu Thạch đã bị hạ gục.

"Nhóc con! Có chút bản lĩnh đấy!"

"Mọi người lên nào!"

"Tao không tin một mình nó mà đánh lại được cả đám chúng ta!"

Mấy gã kia la hét, cầm ghế dài, ghế dựa, chai bia nhào về phía Lâm Hàn.

Lâm Hàn vẫn bình chân như vại, hai chân đá liên tiếp về phía trước.

Chỉ thấy trong không khí bỗng xuất hiện vài cái dư ảnh, đó là chân của Lâm Hàn.

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Từng tiếng trầm đục liên tục vang lên.

Mấy gã kia đều giống như Tiểu Thạch nhào tới chỗ Lâm Hàn, nhưng chẳng đụng tới nổi góc áo anh đã bị đá bay, rồi ngã uỵch xuống đất.

"Ôi, đau chết mất!"

"Eo của tao!"

"A a a!"

Ngay lập tức, cả nhà hàng bỗng trở nên hỗn loạn, bàn ăn vỡ tanh bành, ghế dài, ghế dựa đổ xuống đất, tiếng rên rỉ vang lên khắp nơi.

"Nhóc con, mày đúng là muốn chết mà, ngay cả bọn tao cũng dám đánh!"

Tiểu Thạch giãy dụa đứng dậy, hung hăng nhìn chằm chằm Lâm Hàn, nhưng trong lòng lại vô cùng sợ sệt.

Tài nghệ của chàng trai này thật đáng sợ!

"Mày có biết bọn tao là người của anh Minh không! Dám đánh tụi tao, anh Minh sẽ bẻ gãy tay mày!"

"Mau đi báo cho anh Minh biết đi!", có người la lên.

"Tao đi ngay đây!", Tiểu Thạch ôm bụng chạy lên phòng ăn trên lầu hai.

Lúc này, trong phòng ăn ở lầu hai.

Có hai người ngồi đối diện nhau, trên bàn đặt một lọ rượu Mao Đài, bên cạnh là nồi lẩu nóng hôi hổi, mùi hương lan khắp nơi.

Ngồi một bên là một thanh niên để mái tóc húi cua, mặc áo sơ mi Louis Vuitton, cổ tay đeo chiếc đồng hồ Rolex, nhìn có vẻ rất sang chảnh.

Thanh niên ấy đúng là Ngô Xuyên.

Đối diện Ngô Xuyên lại là một gã đàn ông vạm vỡ khoảng ba bốn mươi tuổi, khuôn mặt ngăm đen, trên cánh tay xăm hình con rắn.

"Chậc chậc, rượu này đã thật!"

Ngô Xuyên bưng ly rượu lên nhấp một ngụm, vẻ mặt tán thưởng nói: "Đây là lần đầu tiên tôi được uống rượu ngon như này, mùi hương thơm mát,

dư vị còn đọng lại mãi trong khoang miệng".

Ngô Xuyên nói xong, cầm lấy đôi đũa gắp một miếng thịt dê bỏ vào trong miệng nhai, trông rất là sung sướng.

"Anh Xuyên thật biết thưởng thức!"

Gã đàn ông đối diện giơ ngón tay cái lên với Ngô Xuyên, cười nịnh:

"Đây là rượu Mao Đài ủ trong hầm ba mươi năm, mười ngàn tệ một chai đó. Tôi đặc biệt mang tới để biếu anh!"

Gã đàn ông tên Lý Minh, là một tên du côn, có ba bốn mươi gã đàn em. Hồi còn trẻ, gã ta từng mở tiệm net, làm ăn lời được ít của, rồi mở một cái sòng bạc nhỏ.

Có điều mấy năm nay, đợt càn quét tội phạm ngày càng nghiêm, cái sòng bạc nhỏ của gã ta chỉ có thể bị bắt đóng cửa.

Lý Minh cũng có chút đầu óc, biết làm một tên du côn không phải là cách tồn tại lâu dài. Gã ta muốn tẩy trắng nên đặt chủ ý lên người đại ca Ngô Xuyên khu Bành Hộ.

Ngô Xuyên không chỉ là đại ca khu Bành Hộ, mà cả công việc tái định cư và bồi thường khu ấy đều do anh ta phụ trách.

Nếu lấy lòng Ngô Xuyên, để đối phương phân chút nước lèo trong công tác ấy cho thì cũng đủ để gã ta ăn ngon uống tốt rồi.

Quan trọng là cả thân phận và gốc gác cũng được tẩy trắng.

Suy cho cùng thì công trình cải tạo khu Bành Hộ là của chính phủ.

Nếu Lý Minh gã ta lấy được thì mặt ngoài cũng có thể nói là làm việc giúp chính phủ, được nở mày nở mặt!

Cho nên, Lý Minh phải nghĩ cách lấy lòng Ngô Xuyên.

"Anh Xuyên, nào, ăn thêm miếng thịt".

Lý Minh gắp thịt cho Ngô Xuyên, cười nịnh nọt: "Chúng ta ăn uống xong thì đến đường Dương Hà chơi đi. Nghe nói vừa mới có hàng mới, vừa trẻ đẹp, dáng ngon mơn mởn lắm đó!"

Ngô Xuyên sáng mắt lên, liếm môi: "Thật hả, vậy ăn uống xong, chúng ta đi xem đi!"

"Được! Ăn xong đi!", Lý Minh cười nói, nhưng giọng điệu bỗng hơi do dự:

"À mà anh Xuyên, công tác sắp xếp đền bù khu Bành Hộ..."

"Tiểu Minh, tôi biết suy nghĩ của chú!"

Ngô Xuyên không để ý nói: "Cái này chú yên tâm đi, chú đã cho tôi nhiều đồ tốt như vậy, tôi cũng chẳng phải loại ăn cháo đá bát! Chắc chắn tôi sẽ chia chút lợi trong công tác sắp xếp đền bù khu Bành Hộ cho chú. Anh em với nhau thì mọi người cùng kiếm tiền! Cùng tán gái! Cùng ăn lẩu! Đi xe xịn!"

"Vậy thật sự là cảm ơn anh Xuyên quá!"

Hai mắt Lý Minh sáng lấp lánh, kích động trực tiếp quỳ xuống không ngừng dập đầu với Ngô Xuyên.

"Ha ha ha, Tiểu Minh, dập đầu thì lại khách sáo quá rồi!"

Ngô Xuyên cười ha ha, nhưng không có ngăn lại.

Anh ta rất thích cảm giác này.

Đây là cảm giác nắm quyền lực trong tay.

Cả công tác sắp xếp đền bù khu Bành Hộ đều do anh ta phụ trách, chỉ là tiền đền bù đã hơn trăm triệu tệ, nên ai muốn chia chút canh thì đương nhiên phải lấy lòng Ngô Xuyên.

"Anh Xuyên, đây là điều tôi nên làm!", Lý Minh lại dập đầu bộp bộp thêm mấy cái.

"Ha ha, đứng lên đi!"

Ngô Xuyên vỗ vỗ bả vai Lý Minh, cười nói:

"Đi theo tôi, cái khác không nói chứ sắm con xe A4 thì một tháng chắc chắn sẽ có, chính là chiếc tôi chạy tới đây đó. Nếu không phải sợ quá phô trương, tôi đã sớm đổi chiếc Land Rover rồi!"

"Anh Xuyên yên tâm, sau này, tôi chắc chắn sẽ trung thành với anh!", Lý Minh đứng lên, nghiêm túc nói.

"Anh Minh, không xong rồi!"

Ngoài phòng bỗng vang lên một giọng nói hoảng sợ.

-------------------


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!